Khi thấy đứa cháu đích tôn nổi giận, bố vội vàng phủ nhận: "Làm gì chuyện đó, ông bà thể nghĩ như chứ!"
Anh trai và chị dâu cũng sợ quan hệ với con trai sứt mẻ, vội vàng lên tiếng phản bác: "Con đừng cô út con linh tinh, chuyện đó !"
Tôi lập tức giả vờ như hiểu lầm bọn họ, với chị dâu: "Nếu thì là em hiểu lầm . Em còn cứ ngỡ là chị đổi ý mua nữa cơ đấy!"
Thực chất chẳng đổi ý, mà là chị dâu vốn dĩ từng ý định mua thật.
Kiếp , chị dâu thấy mua điện thoại cho con trai chị nên mới cố tình thế, mượn chuyện của để tự tâng bốc bản lên thôi.
Thế nhưng con trai chị tin là thật, nó cho rằng chính vì mà nó bỏ lỡ chiếc điện thoại hằng mơ ước.
Nghe câu đó, sắc mặt chị dâu càng thêm khó coi, chị vội vàng tuyên bố: "Chỉ là một cái iPhone thôi mà, mua chứ! Có điều hôm nay còn chút việc, để cuối tuần mua nhé!"
Nghe hứa sẽ mua, sắc mặt Gia Hào mới dịu một chút.
Bố và trai thì đều cau mày , rõ ràng là họ chẳng bỏ mười mấy nghìn tệ để mua điện thoại cho nó tí nào.
Nhìn thấu biểu cảm của mấy bọn họ, thầm khẩy.
Xem mấy chuẩn tìm cách để ngăn cản đây.
Thật ngờ đến cuối tuần, chị dâu thật sự đưa cháu trai đến cửa hàng điện thoại.
Chị còn cố tình rủ cùng, chắc là cho thấy chị là lời giữ lời.
Tuy nhiên, ngay khi Gia Hào đang hăm hở chọn mẫu điện thoại thích, điện thoại của chị dâu bỗng nhiên đổ chuông.
Thì là bố ngộ độc thực phẩm. Sau khi dập máy, tất cả chúng đều vội vàng chạy đến bệnh viện.
Anh chị liền lấy cớ bố viện để "dạy dỗ" thằng con trai: "Gia Hào , là lời giữ lời. con cũng thấy đấy, ông bà nội đang bệnh nặng viện, cần nhiều tiền để chạy chữa. Không bố mua cho con nhưng con thấy cái điện thoại quan trọng hơn, là ông bà nội quan trọng hơn?"
Gia Hào siết chặt nắm đấm, im lặng một lời.
Còn thì hiểu ngay lập tức. Hóa đây chính là chiêu trò mà bố và chị bàn bạc với để đối phó.
Cuối cùng, chiếc iPhone trong mơ của thằng cháu chị biến thành một chiếc điện thoại "cục gạch" giá hơn một nghìn tệ dành cho già, với lý do tiền dùng hết để chữa bệnh cho bố .
Sau khi đứa cháu trai tức giận rời khỏi bệnh viện, bố bỗng chốc khỏe ngay, chị dâu thì đắc ý : "Thấy , chẳng giải quyết xong ? Cái điện thoại một nghìn tệ vẫn dùng chán!"
Tôi ngoài cửa, cầm điện thoại ghi bộ cảnh tượng .
Tuy kiếp tặng điện thoại cho nó, nhưng thể chuẩn cho nó một món quà khác.
Sống một đời, những nợ nần sẽ đòi từng món một.
Dù là việc nó tàn nhẫn g.i.ế.c hại , chuyện chị dâu đổi trắng đen, là lá đơn bãi nại của bố ...
Tất cả chuyện, tuyệt đối tha thứ.
Chuyện chiếc điện thoại tưởng chừng như kết thúc nhưng thực chất chỉ mới bắt đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chi-dau-thich-noi-vuot-duoi-cuoi-cung-lai-hai-chinh-con-trai-minh-ulqp/chuong-2.html.]
Tôi cũng nên chuẩn món quà cho thằng cháu , một món quà mà cả đời nó cũng bao giờ quên .
Ngày hôm đó, gọi điện cho Gia Hào: "Gia Hào, nếu cháu rảnh thì qua đây một lát, cô mời cháu ăn một bữa thật ngon, tiện thể tặng cháu món quà ."
Chưa đầy một tiếng , thằng bé mặt.
Tôi cầm chiếc túi bên cạnh lên lục tìm bên trong. Nhìn thấy động tác của , mắt Gia Hào sáng bừng lên ngay lập tức.
Thế nhưng, mãi cho đến khi lấy từ trong túi một chiếc bùa bình an, biểu cảm mặt nó bỗng chốc cứng đờ.
Tôi vờ như thấy, dậy đeo chiếc bùa cổ cho nó: "Gia Hào, đây là bùa bình an cô đặc biệt lên chùa cầu cho cháu đấy, nó thể phù hộ cho cháu luôn bình an, thuận lợi."
Đeo xong chiếc bùa, vỗ vỗ vai nó: "Đi thôi, cô đưa cháu ăn!"
Tôi nhấc chân định thì giọng của Gia Hào đột nhiên vang lên: "Cô ơi, cái điện thoại hôm bữa tiệc mừng cháu đỗ đại học cô mang đến, ban đầu định tặng cho cháu ?"
Tôi ngờ thằng bé đột ngột hỏi chuyện . Hèn gì lúc nãy nó cứ chằm chằm túi xách của với vẻ mong đợi, hóa là tưởng sẽ tặng điện thoại ?
Hừ, mơ đấy.
Tôi dừng bước, đầu nó bằng ánh mắt đầy tiếc nuối: "Chiếc điện thoại đó đúng là cô định tặng cho cháu thật, nhưng cháu sẽ mua iPhone cho cháu . Cô sợ nếu tặng cái đó thì cháu mua iPhone cho cháu nữa, nên cô mới đưa."
Nghe , sắc mặt Gia Hào càng thêm khó coi. Nó nắm chặt nắm đấm, giọng mang theo chút nghẹn ngào.
" cháu mua cho cháu ."
Nói xong câu , nó đột ngột , ánh mắt lộ rõ vẻ nịnh nọt: "Cô ơi, nếu chiếc điện thoại đó là quà định tặng cho cháu, ... cô thể đưa cho cháu ?"
Hừ, kiếp thì chê điện thoại tặng là đồ bỏ , kiếp sang xin xỏ ?
Tôi mỉm : "Chẳng cháu điện thoại , lấy nhiều điện thoại làm gì cho lãng phí."
Khi thấy , Gia Hào cuống quýt lên: "Không, cái điện thoại rác rưởi mà bố mua cho cháu so với loại cao cấp của cô chứ!"
Chiếc điện thoại mà kiếp nó gọi là đồ rác rưởi, sang kiếp trở thành hàng cao cấp .
Quả nhiên là sự so sánh mới thấy đau đớn, thật mỉa mai làm .
Điện thoại ư? Tất nhiên là sẽ đưa cho nó nhưng những thứ khác thì thể cho.
Tôi khẽ thở dài, giọng điệu đầy vẻ bất lực: "Gia Hào , vốn dĩ chiếc điện thoại đó là để tặng cháu, nhưng khi cháu định mua iPhone cho cháu, cô mang trả . Thật mua cho cháu cũng khó, điều cháu đấy, ông bà đang ốm đau, lúc dầu sôi lửa bỏng cô cũng tiện mua quà cáp cho cháu."
Lời của nhen nhóm hy vọng dập tắt nó ngay lập tức khiến Gia Hào hụt hẫng.
Khi biểu cảm thất vọng của nó, xoay chuyển câu chuyện: "Tuy nhiên, nếu cháu thực sự iPhone đến thì cũng thể tự kiếm tiền để mua mà."
Nghe đến đây, mắt Gia Hào sáng lên, vội vàng hỏi cách kiếm tiền.
"Cách kiếm tiền thì nhiều lắm, ví dụ như phát tờ rơi hoặc làm phục vụ bàn, chắc chỉ cần vài tháng là đủ tiền mua điện thoại ."