Chân tình đến muộn - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:06:13
Lượt xem: 5

Tôi một nữa đ.á.n.h tình nhỏ của chồng nhập viện.

Lần , giống như đây.

Không còn đáp chuyến bay ngay trong đêm để về dỗ dành , thu dọn tàn cuộc.

Thay đó, gửi tới một tin nhắn.

[Tuần là sinh nhật cô , đồng ý , cô đủ 22 tuổi chúng sẽ đăng ký kết hôn.]

[Bấy nhiêu năm nay, cô quấy rối thế cũng đủ đấy.]

Ý tứ kín đáo của buông tha cho bọn họ.

Ly hôn .

Tôi căn phòng ngủ hỗn độn.

Cười lạnh.

[Nằm mơ !]

Vừa lợi, giữ thể diện?

Trên đời làm gì chuyện hời như thế.

Tôi tắt điện thoại.

Tôi và Cố Trường Phong kết hôn năm năm.

Anh ở bên ngoài nuôi dưỡng Lâm Hiểu suốt bốn năm.

Thật là mỉa mai làm .

Tôi và từ tình yêu học đường đến hiện tại, vốn là "cặp đôi kiểu mẫu" khiến ai nấy đều ngưỡng mộ.

kết hôn mới một năm.

Cố Trường Phong ngoại tình.

Đối phương thậm chí còn kém đến tám tuổi, là một thực tập sinh mới nghiệp.

Khi đó khi chuyện, xông thẳng công ty của bọn họ, tát đàn bà đó mặt .

Cố Trường Phong tin vội vã chạy đến.

Anh ăn mặc chỉnh tề, giữa cảnh hỗn loạn, cái đầu tiên dành cho một Lâm Hiểu đang lóc t.h.ả.m thiết.

Anh .

Trong mắt là sự mệt mỏi và xa cách.

"Tịnh Tịnh, đừng quậy nữa."

Tôi hiểu.

Rốt cuộc thua ở ?

Thua một đứa thực tập sinh mới trường chẳng làm gì ?

"Ngày đó chạy dự án, thức trắng ba đêm, bệnh viêm quanh khớp vai cũ tái phát, đau đến mức nhấc nổi tay. Em thì ngủ say từ lâu, làm phiền em... Chính cô phát hiện , lặng lẽ tìm cao dán cho , còn giúp xoa bóp suốt cả đêm."

Trong mắt Cố Trường Phong là niềm vui mà lâu thấy.

"Bao nhiêu năm nay, cô phụ nữ đầu tiên đích xoa bóp cho ."

Cố Trường Phong ngày hôm nay quả thực dễ dàng.

ngày đêm bên bàn làm việc đổi lấy một đầy thương tích.

chỉ cảm thấy nực .

Anh lay động bởi chuyện như ?

Mỗi tuần điều trị thông kinh lạc với chuyên gia, đó là do ròng rã cầu xin suốt nửa năm trời mới .

Năm năm qua từng gián đoạn dù mưa nắng.

Những điều đó chẳng lẽ bằng một xoa bóp?

Khi Cố Trường Phong chạy đến nơi.

Cửa hàng quần áo thiêu rụi chỉ còn cái khung, khắp nơi là vải vóc cháy đen và mảnh kính vỡ vụn.

Đầu tiên sững sờ trong giây lát.

Ngay đó, lệnh cho đám vệ sĩ phía đuổi của .

Anh bước đến bên cạnh Lâm Hiểu đang run rẩy trong góc, cởi áo khoác khoác lên , thần sắc u ám.

"Hứa Tịnh, là đừng quậy nữa mà?"

.

Mỗi một , mỗi khi hành hạ Lâm Hiểu, gây những chuyện khó coi, mặt thu dọn tàn cuộc.

Anh đều cảnh cáo như .

Tôi bọn họ bằng ánh mắt châm chọc:

"Vậy thì nhất là nên g.i.ế.c c.h.ế.t ."

Tôi ngẩng cao cằm.

"Nếu , mở cho cô một tiệm, sẽ đốt một tiệm! Tôi chỉ đốt tiệm, còn để cho tất cả , chủ của cửa tiệm là kẻ thích cướp chồng khác nhất!"

"Để xem, còn ai dám đến đây nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chan-tinh-den-muon/chuong-1.html.]

Lâm Hiểu mặt mày tái mét, tiếng càng lớn hơn.

"Hứa Tịnh, cô ăn sạch sẽ một chút!"

Cố Trường Phong quát lên.

"Là chủ động, liên quan đến cô . Cô gì bất mãn thì cứ nhắm đây ."

Tôi sững .

Sau đó vang thành tiếng, đến chảy cả nước mắt.

"Được, nhắm !"

Giây tiếp theo, giữa tiếng hét chói tai của Lâm Hiểu.

Tôi tiện tay nhặt một chiếc gậy ở bên cạnh lên.

Đánh thật mạnh lưng Cố Trường Phong.

Anh hừ một tiếng, lâu cũng cử động.

Giống như đ.á.n.h đến ngốc luôn .

Cũng thôi.

Kể từ khi công thành danh toại, ai dám đối xử với như .

Một lúc , mặt Cố Trường Phong xanh mét, nghiến răng nghiến lợi :

"Xem cô cần đồn cảnh sát để tỉnh táo đấy."

Nhìn rút điện thoại báo cảnh sát.

Giọng run rẩy nhưng vẫn bướng bỉnh:

"Tốt nhất là cầu nguyện nhốt cả đời!"

"Yên tâm."

Anh thu điện thoại , bằng ánh mắt bình thản.

"Như cô mong ."

Cuối cùng.

bạn thanh mai trúc mã Tô Nhiên bảo lãnh ngoài.

"Cậu làm gì thế? Tớ thấy định làm thật đấy."

Trên xe, đưa cho một chai nước.

Tôi : "Chắc là do giai nhân hối thúc gấp quá, đợi nổi nữa ."

Tô Nhiên im lặng một lúc, rằng lẽ chỉ nhất thời hồ đồ thôi.

Tô Nhiên thở dài, đám bạn đang tụ tập ở nhà hàng phía .

"Anh cũng ở đó, hai gặp mặt , cho rõ ràng chuyện."

Tôi .

Anh thở dài, khuyên :

"Tịnh Tịnh, bây giờ ngoài , còn lựa chọn nào khác ."

Tôi khựng .

Tô Nhiên vẫn đưa .

Cửa phòng bao khép hờ, truyền tiếng đối thoại bên trong.

"Trường Phong, chơi thật ? Thật sự định tống chị dâu ?"

"Đại tiểu thư họ Hứa quậy suốt bốn năm mà vẫn chịu dừng , đúng là kiên trì thật đấy."

Sau một hồi im lặng, lên tiếng:

"Trường Phong, Hứa Tịnh năm đó từ bỏ tất cả để theo , làm quá tuyệt tình ?"

Cố Trường Phong tựa sofa, giọng điệu lười biếng:

"Nếu nể chút tình nghĩa đó, còn thể tay độc ác hơn."

"Cậu thích cái cô Lâm Hiểu đó đến ?"

Người đầu tiên chế nhạo lên tiếng:

"Cậu và Hứa Tịnh từ cấp ba đến giờ bao nhiêu năm , dứt là dứt luôn ?"

"Cũng hẳn..."

Cố Trường Phong mở mắt , giọng điệu chút phiền muộn: "Hứa Tịnh cô ..."

"Cô sẽ ủng hộ làm bất cứ chuyện gì , thể cùng trò chuyện đủ đề tài, thậm chí những việc còn làm hơn cả ..."

"Cô quá xuất sắc, luôn khiến cảm thấy cô giống vợ , mà giống một đối thủ hơn..."

"Cái là một tình, chứ một đối thủ, các hiểu ?"

Anh châm một điếu thuốc: "Lâm Hiểu thì khác, cô sẽ vì thức đêm mà xót xa, sẽ vụng về chuẩn bữa trưa cho , sẽ bằng ánh mắt tràn đầy sự sùng bái. Ở bên cô , mới cảm thấy là một đàn ông bình thường cần đến."

Toàn lạnh toát.

Hóa ... thua ở đây.

Thua vì quá xuất sắc, quá hiểu chuyện?

Thật quá nực .

Loading...