Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 17: Khi Trái Tim Không Còn Nghe Lời
Cơn mưa đêm đó—
Không chỉ làm ướt quần áo.
Mà còn… cuốn trôi phòng thủ của Hạ An.
Cô lặng mưa.
Hơi thở rối loạn.
Tim đập nhanh đến mức kiểm soát.
Nụ hôn của —
Vẫn còn in rõ.
Không dữ dội.
Không chiếm hữu.
Mà là… tuyệt vọng.
“Ở .”
Giọng vẫn vang trong đầu cô.
Hạ An siết chặt tay.
“Không thể…”
Cô thì thầm.
—
Bản cô rõ.
Trái tim …
Đã còn lời.
Những ngày đó—
Cô cố gắng giữ cách.
Đi làm đúng giờ.
Về nhà sớm.
Không gặp riêng.
Không nhắn tin.
Không quá lâu.
—
Anh thì .
Hoa vẫn gửi đến mỗi sáng.
Không phô trương.
luôn đúng lúc.
Tin nhắn nhiều.
luôn .
“Ăn ?”
“Trời lạnh, mặc thêm áo.”
“Đừng thức khuya.”
Đơn giản.
đủ khiến tim cô mềm từng chút.
Cô trả lời.
—
Không xóa.
Chiều hôm đó—
Hạ An đang làm việc.
Điện thoại bất ngờ rung lên.
Một lạ.
“Xin chào, cho hỏi cô Hạ An ?”
“Vâng, đây.”
“Chúng gọi từ bệnh viện…”
Tim cô… khựng .
“Anh Minh Khải gặp t.a.i n.ạ.n giao thông.”
Câu —
Như sét đánh.
“Hiện đang cấp cứu, duy nhất trong danh bạ là của cô…”
Cô bật dậy.
“Địa chỉ ở ?!”
Bệnh viện.
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc.
Ánh đèn trắng lạnh.
Hạ An chạy đến.
Hơi thở gấp gáp.
“Anh đang ở ?!”
“Phòng cấp cứu.”
Cô ngoài.
Tay run.
Tim đập loạn.
Ba năm —
Người duy nhất ở bên cô… là .
Nếu xảy chuyện—
Cô thể tha thứ cho bản .
Cạch.
Cửa mở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cham-vao-thuong-nho/chuong-17-khi-trai-tim-khong-con-nghe-loi.html.]
Bác sĩ bước .
“Người nhà?”
“Là !”
“Bệnh nhân qua cơn nguy kịch, nhưng cần theo dõi thêm.”
Cô thở phào.
Chân gần như vững.
Khi trong—
Minh Khải đó.
Băng bó.
Sắc mặt tái.
“Anh…”
Giọng cô run.
Anh mở mắt.
Nhìn thấy cô—
Khẽ .
“Em đến …”
Một câu—
Khiến mắt cô đỏ lên.
“Anh ?!”
“Tai nạn nhỏ thôi.”
Anh nhẹ.
—
Cô đơn giản.
“Em xin …”
Cô .
“Xin gì?”
“Vì em…”
Anh khẽ lắc đầu.
“Đừng tự trách.”
Anh cô.
Ánh mắt dịu dàng như .
“Chỉ cần em ở đây…”
“…là đủ .”
Câu —
Nhẹ.
đủ khiến cô nghẹn .
lúc đó—
Cạch.
Cửa phòng mở .
Một bóng ở cửa.
Anh.
Ánh mắt dừng —
Trên cảnh mặt.
Hạ An cạnh giường.
Minh Khải nắm nhẹ tay cô.
Không khí—
Lập tức đóng băng.
“Em điện thoại.”
Anh .
Giọng trầm.
Hạ An khựng .
“Anh tìm em khắp nơi.”
Từng bước—
Anh tiến .
Ánh mắt rời cô.
Rồi—
Dừng ở bàn tay cô.
Bàn tay đang khác nắm.
Một giây.
Hai giây.
Ánh mắt … tối hẳn.
“Giải thích.”
Chỉ một từ.
—
Đủ khiến khí nghẹt thở.
Hạ An siết tay.
Không nên buông—
Hay giữ.
Một bên—
Là từng cứu cô trong lúc tuyệt vọng.
Một bên—
Là khiến cô… thể ngừng yêu.
Trái tim—
Bị kéo về hai phía.