Câu Chuyện Ly Hôn - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-11 09:45:54
Lượt xem: 1,524

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông gật đầu xác nhận.

"Bác sĩ tâm lý của quý viện vẻ tâm lý cũng cho lắm nhỉ? Đã làm tiểu tam mà chẳng một trái tim thép thì làm mà trụ ? Nhờ ông khai thông tư tưởng hộ cô cái."

Vị viện trưởng cúi đầu xin rối rít.

Tôi rời , đó hẹn gặp Lan Vĩnh Thanh.

Đây là đầu tiên chủ động hẹn gặp kể từ khi hai đứa chia tay, trông vẻ vui mừng.

khi kể bộ "chiến tích" , sắc mặt đổi hẳn.

" , cần hỏi qua ý kiến của cô ?" Tôi hỏi.

Anh ngẩn : "Ý kiến chuyện gì cơ?"

"Hồi kết hôn, đến ruột còn chẳng màng, thế mà hỏi ý kiến Lâm Thư Di cơ mà? Lần cần ?"

Anh nhíu mày, hồi lâu mới thở dài: "Triều Triều, chuyện là tại , liên quan đến cô ."

"Không liên quan đến cô ?" Tôi nhấm nháp từng chữ: "Lúc sảy thai, cô chạy đến phòng bệnh khoe mấy cái video ân ái đây của hai , chuyện đó cũng liên quan đến cô ?"

Lan Vĩnh Thanh im lặng.

Làm một thể khiến khác thất vọng hết đến khác như thế nhỉ? Cứ như một cái hố đáy, chẳng bao giờ thấy điểm dừng.

"Anh xem cô thế nào , chắc viện trưởng sắp đuổi việc cô đấy."

Tay run b.ắ.n lên, vội vàng dậy mặc áo khoác. Đi vài bước mới sực nhớ : "Để đưa em về ."

"Tôi tự ."

Bình thường sẽ nhận đang giận, nhưng vì quá nóng lòng nên chẳng còn tâm trí mà bận tâm.

Tôi thẩn thờ ngoài cửa sổ, ngắm dòng qua suốt hai tiếng đồng hồ, mãi đến khi mỏi lưng mới dậy về.

Tôi dạy khối 12 nên kỳ nghỉ cực kỳ ít ỏi.

Lần là vì ốm nên mới xin nghỉ phép mấy ngày.

Sau một giấc ngủ dài, diện bộ đồ kỳ quặc như khi để đến trường.

Lúc khỏi cửa, bắt gặp dì lao công đang cầm cây lau nhà tới, điều một bộ đồ ngủ nhung san hô màu đỏ sẫm.

kéo kéo vạt áo , bảo: "Người yêu cháu mua cho bác đấy, mang bộ cũ ."

"Vâng, bộ bác mặc cũng lắm ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cau-chuyen-ly-hon/chuong-7.html.]

ha hả: "Cậu yêu của cháu còn bảo bỏ mười triệu để mua bộ quần áo đó cơ, làm bác hết cả hồn. Bác dám nhận, vốn dĩ nó là đồ của cháu mà. Cậu nhóc đó đúng là thật thà, lấy áo về xong, hôm gửi sang cho bác một bộ mới tinh luôn."

, vẻ mặt đầy tán thưởng: "Gặp đàn ông thế , cháu giữ cho chặt đấy."

Tôi gật đầu , xoay bước thang máy.

Tống Cẩm Trình đang ở cửa văn phòng, thấy tới thì xua tay điên cuồng.

Tôi đẩy sang một bên, liền thấy bà Lan đang ở đó.

là giáo viên lâu năm, hở chút là đến trường lên mặt dạy đời.

Lúc khi và Lan Vĩnh Thanh ly hôn, bà vẫn thường xuyên đến đây, lấy danh nghĩa "thiện chí" để chỉ trích việc dạy học của .

"Ô kìa, cô Lan tới ạ? Người già đúng là ít ngủ thật, ngưỡng mộ quá cơ." Tôi .

Bà Lan ngờ chẳng nể nang gì như thế.

"Cô cũng giỏi thật đấy, một phụ nữ tầm thường như cô mà khiến con trai cứ vương vấn mãi quên."

Tôi thở dài bất lực: "Chẳng đều nhờ cô dạy dỗ khéo ? Dạy con trai kiểu gì mà chẳng chút tự trọng nào, vì với mà hận thể quỳ xuống dập đầu chứ."

"Cô ăn xằng bậy cái gì đấy?" Bà đập mạnh xấp đồ tay xuống bàn, "Tôi thật cho cô , đừng qua với Vĩnh Thanh nữa. Hai hợp , cô xứng với nó. Lòng tự trọng của cô ? Lúc ly hôn cô thế nào? Chẳng bảo đời gặp nó nữa ?"

"Gái chính chuyên cũng sợ trai lì lợm mà, cô quản con trai nên mới tới đây dạy đời ?" Tôi thản nhiên hỏi ngược : "Chẳng lẽ nhà mất trộm, cũng tự trách đóng chặt cửa nẻo ?"

"Cô..."

Ai cũng điểm yếu, chỉ cần nắm bắt thì họ cũng chẳng thể đ.á.n.h bại.

"Cô Lan , còn lên lớp, cô nên ít ghé văn phòng chúng thôi. Cô nhận ? Trong văn phòng là những giáo viên 'học vấn tầm thường' như lời cô đấy. Cô đến đây, chúng vui, mà chính cô cũng chẳng thoải mái gì."

Trước đây để sỉ nhục , bà hạ thấp ngôi trường từng theo học thương tiếc. thật đáng tiếc, 60% giáo viên trong văn phòng đều nghiệp từ cùng một trường sư phạm với .

Còn những giáo viên khác, thứ hạng trường đại học của họ thậm chí còn bằng trường .

Nghe bà Lan về đến nhà là đổ bệnh luôn.

Tống Cẩm Trình lén giơ ngón tay cái hiệu với : "Cô định tái hôn với Lan Vĩnh Thanh thật đấy ?"

"Anh vẻ quan tâm đến chuyện tình cảm của quá nhỉ."

Anh cũng chẳng thèm che giấu: "Tôi , thích cô."

Tôi đảo mắt khinh bỉ.

"Nếu thì cô nghĩ tại lặn lội đến đây làm một giáo viên khổ cực thế ?"

Loading...