Tôi kéo Thời Tụng khỏi danh sách đen, trằn trọc cả nửa đêm nên khuyên khám khoa não kiểu gì.
Tối nay cứ quái quái thế nào .
Tôi nghi là treo cổ làm não thiếu oxy hỏng luôn .
Tôi ôm điện thoại ngẩn ngơ hồi lâu, cơn buồn ngủ ập đến, chẳng ngủ từ lúc nào.
Đến khi mở mắt ngày hôm , màn hình điện thoại của tràn ngập tin nhắn cầu cứu của trai.
[Em gái ơi, cái thằng bạn cùng phòng đối diện tên Thời Tụng quái đản lắm, thấy sợ quá.]
[Sáng nay mở mắt , thấy nó ở đầu giường , chằm chằm như vợ oán , sợ c.h.ế.t khiếp.]
[Không chỉ thế, ánh mắt nó lạ lắm, giọng cũng lạ mà hỏi mấy câu cũng hâm hâm nữa.]
[Nó hỏi bình thường thích dùng sữa dưỡng thể loại nào, dầu gội đầu hiệu gì còn hỏi thích mặc quần áo kiểu nữa.]
[Anh trả lời xong là nó chẳng tha về một đống đồ y hệt của , cứ như nhân bản lượn lờ mặt .]
[Đáng sợ quá em ơi, nó định làm gì thế! Nó định làm cái gì thế hả!]
Qua màn hình cũng cảm nhận sự sụp đổ của trai.
Hồi tưởng dòng trạng thái vòng bạn bè tối qua của Thời Tụng, trong lòng khỏi nảy một suy đoán táo bạo.
[Anh, bình thường quan hệ giữa và Thời Tụng ?]
Anh trai ngẩn , đó bắt đầu liệt kê từng chuyện một.
[Nó bình thường chẳng mấy khi ở ký túc xá, đây ít khi gặp lắm, dạo gần đây mới đột nhiên về ở hẳn.]
[À đúng , mua hộ nó cơm trưa một , lúc đó ánh mắt nó bắt đầu kỳ lạ , xong hôm là nó dọn về ở luôn.]
Linlin
[Hình như còn chúc nó buổi sáng lành nữa.]
[Anh còn lấy hộ quần áo cho nó.]
[Nó còn từng thấy hình nóng bỏng, vai rộng eo thon, quyến rũ vạn mê của nữa.]
Anh trai liệt kê từng việc, càng kể càng thấy tuyệt vọng.
[Thằng nhóc đó lẽ đang nhắm đến cái m.ô.n.g của đấy chứ?]
Tâm trạng trở nên nặng nề và phức tạp.
Bạn trai cũ yêu trai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cap-cap-nhac/chuong-4.html.]
Trời đất ơi, đây là tình tiết nên xuất hiện trong truyện ngôn tình ?
Sự , nhiều cũng vô ích.
Tôi thở dài một tiếng: [Anh , tìm hàn cho cái quần lót bằng sắt .]
Anh trai dám ở ký túc xá thêm một giây nào nữa.
Anh vơ vội cái áo khoác định chạy trốn.
Vừa mới bước khỏi cửa phòng một bước, bên tai vang lên giọng lạnh lẽo của Thời Tụng.
"Cố Dĩ An, định ?"
Hôm đó là đầu tiên thấy trai - một gã thanh niên cao mét tám mấy – dồn đường cùng như thế.
Anh trai trốn trong nhà vệ sinh, lúc gọi điện cho giọng đầy tuyệt vọng và bất lực: "Mấy cái lũ nhà giàu đúng là coi những thật thà như là mà! Anh bạn gái , thế mà nó vẫn chịu buông tha, cứ hỏi , với ai, làm gì."
"Anh là sắc nghiêng nước nghiêng thành, chim sa cá lặn, nhưng quân t.ử yêu ai cũng chừng mực, cái kiểu ép lương thành kỹ thế đúng là hành vi tiểu nhân! Trong lòng mãi mãi chỉ chị dâu mày thôi, trai chủ, thà c.h.ế.t chứ chịu nhục, tuyệt đối chịu khuất phục thế lực !"
Tôi hạ quyết tâm, đập bàn dậy.
"Anh! Hạnh phúc và cái m.ô.n.g của , cứ để em lo!"
Anh trai thừa dịp Thời Tụng chú ý lẻn chạy mất.
Anh khỏi cửa là lập tức báo cáo vị trí cho ngay.
Lúc đuổi tới nơi, thấy Thời Tụng đang lén lút thập thò ở một góc tối.
Tôi vỗ mạnh lưng Thời Tụng một phát, làm giật b.ắ.n .
"Có đang theo dõi ! Anh ý gì hả!"
Thời Tụng dám thẳng , mặt mũi đầy vẻ chột .
"Tôi , , đừng hỏi ."
Tôi giữ chặt lấy cánh tay , cho tiến gần trai thêm bước nào nữa.
Cơm ăn bấy lâu nay là để trưng cho .
Thời Tụng vùng vẫy mấy mà tài nào thoát khỏi tay nên đành bỏ cuộc.
Hàng mi khẽ rủ xuống, trông đáng thương chút lấy lòng.