Canh Trường Thọ - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-05-07 06:48:09
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự thật chứng minh, linh cảm của hề sai!

Tang lễ của đôi vợ chồng lo liệu xong xuôi đầy hai ngày, đứa trẻ sơ sinh... đột nhiên mất tích!

chồng già nua bệt giữa nhà, gào t.h.ả.m thiết bù lu bù loa. Bà luôn miệng khăng khăng rằng âm hồn của hai cái quỷ t.h.a.i vẫn tan, nên về bắt luôn đứa cháu đích tôn duy nhất của bà !

Dân làng thì sợ xanh mặt, nơm nớp lo âu, bèn bàn thỉnh bà đồng xem sự tình thế nào!

Thế nhưng, bà chồng sống c.h.ế.t cản ngang, ngang ngược từ chối bằng giá!

gạt nước mắt, ráo hoảnh : "Nhà giờ chỉ còn một già cô độc là , quỷ thần cũng chẳng buồn kiêng dè nữa, còn cái gì để mà sợ cơ chứ!"

Một đứa trẻ đang yên đang lành, kịp dứt sữa thốt nhiên bốc dấu vết, ai chuyện mà trong lòng chẳng thấy rờn rợn, lấn cấn!

khổ chủ một mực truy cứu, dân làng tự nhiên cũng chẳng rảnh rỗi xía mũi thêm lời nào, đành nhắm mắt coi như chuyện cứ thế mà chìm xuồng!

Thế nhưng, lâu đó... vài lời thốt từ miệng một bé gái 8 tuổi đẩy bộ ngôi làng chìm một cơn ác mộng kinh hoàng!

Cô bé kể rằng, một buổi chiều khi lớn đều đồng làm láng, cô bé tung tăng chạy ngoài chơi.

Lúc ngang qua cửa nhà bà lão , cô bé đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt, quyến rũ đến ứa nước miếng!

Dù trong làng ai cũng rỉ tai rằng nhà bà lão ma ám, trong lòng cô bé cũng thấy sợ sệt, nhưng rốt cuộc nỗi sợ vẫn chiến thắng nổi sự tò mò và cái dày đang cồn cào thèm thuồng. Cô bé bèn rón rén, nhón gót lén lút mò trong sân!

"Mày đây làm gì?!"

Bà lão đang hì hụi đun nấu thứ gì đó trong nồi, mùi thơm bốc lên nghi ngút, thấy cô bé lò dò bước liền giật thót .

Cô bé trả lời, hai mắt trừng trừng dán chặt cái nồi đang sôi ùng ục, cổ họng nuốt cái "ực" một ngụm nước bọt thèm thuồng!

Thấy bộ dạng đó, bà lão liền lấy muôi múc luôn cả canh lẫn thịt, đơm cho cô bé một bát đầy ự!

còn dặn dặn , nhăn nhó ép cô bé ăn cho nhanh mau cút về, tuyệt đối hé răng nửa lời với bất kỳ ai!

Cô bé nhận lấy bát canh, gật đầu lia lịa nhưng miệng thì dán chặt bát, cắm cúi ăn như sói đói, sói khát!

Theo lời cô bé miêu tả, những miếng thịt trong nồi đó... trắng muốt pha lẫn sắc hồng đào, tỏa một mùi hương dị biệt, hầm mềm rục đến mức khó tin!

Chỉ cần đưa miệng, khẽ dùng lưỡi chép một cái là thịt tan chảy tuột xuống cuống họng. Ngon và thơm đến mức cô bé suýt chút nữa tự nuốt luôn cả lưỡi của ...

Truyền thuyết rợn tóc gáy về "Canh Trường Thọ" vốn lưu truyền từ lâu, nay những lời ngây thơ của cô bé chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, dọa cho dân trong làng sợ vỡ mật!

Ngặt nỗi, bà lão sống c.h.ế.t cũng thừa nhận. Bà c.ắ.n răng khăng khăng rằng thứ hầm hôm đó chỉ là một nồi canh gà!

Còn đứa cháu nội đích tôn thì quỷ t.h.a.i móc hồn đem mất !

Dân làng dù bất lực bằng chứng, nhưng trong lòng ai nấy đều sợ hãi ghê tởm bà đến tột độ. Họ đành chọn cách duy nhất: Xa lánh và trốn tránh bà như tránh hủi!

Kể từ dạo đó, bà lão bắt đầu những tháng ngày sống thui thủi một !

Cũng may là cơ thể bà vô cùng tráng kiện, vẫn thể tự nuôi gà, trồng rau để duy trì mạng sống qua ngày!

Cứ như , thời gian thấm thoắt thoi đưa suốt nhiều năm ròng rã!

Mãi cho đến năm bà lão đó tròn 90 tuổi... trong thôn đột nhiên bùng phát một trận ôn dịch kinh hoàng!

Tất cả dân thôn Đông Lai đều dính chung một triệu chứng: Nôn mửa xối xả, tiêu chảy liên miên, sưng phù tích nước!

Chỉ trong vỏn vẹn ba ngày ngắn ngủi, phân nửa trong làng bỏ mạng!

Nhà nhà đội khăn tang, hộ hộ khiêng quan tài. Chớp mắt, một nửa ngọn núi phủ kín những ụ mồ mới đắp, tiền vàng mã rải trắng trời bay lả tả như bão tuyết!

Điều quái lạ và tà môn nhất là, dịch bệnh CHỈ HOÀNH HÀNH duy nhất tại thôn Đông Lai, còn những ngôi làng lân cận thì tuyệt nhiên bình an vô sự!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/canh-truong-tho-whzk/chuong-10.html.]

Sự việc tàn khốc kinh động đến ủy ban xã. Họ đặc biệt phái một đoàn y bác sĩ về thôn Đông Lai để lập trạm cứu chữa, đồng thời truy tìm tận gốc nguồn lây của dịch bệnh!

Truy tới truy lui, cuối cùng các bác sĩ cũng tìm nguồn cơn: Chính là nguồn nước sinh hoạt của làng!

Đội y tế lập tức chỉ huy những trai tráng còn sót trong làng, làm việc trắng đêm để tát cạn giếng nước sinh hoạt chung!

Khi nước cạn, đáy giếng sình lầy hiện ... Thi thể của bà lão 90 tuổi!

Chẳng ai ngã xuống giếng từ bao giờ, chỉ thấy nước ngâm cho trương phình, trắng bệch, to phình như một quả bóng nước khổng lồ!

Đám trai tráng kìm nén sự kinh tởm, dùng thừng kéo cái xác vớt lên. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cái xác chạm nhẹ xuống nền đất…

"BÙM!"

Toàn bộ cái t.h.i t.h.ể trương sình đó nổ tung!

Thịt vụn, mỡ trương, nội tạng thối rữa nổ văng tung tóe khắp bầu trời, tát thẳng đầu, mặt của tất cả những đang vây quanh!

Thứ mùi xú uế, t.ử khí hôi thối đặc quánh xộc lên tận óc khiến một ai thể vững. Ngay cả những bác sĩ từng trải, thấy qua vô t.ử thi cũng gập nôn thốc nôn tháo mật xanh mật vàng!

Dân làng vuốt mặt, nôn mửa nguyền rủa c.h.ử.i rủa cay độc: Quả nhiên năm xưa bà húp bát canh ác đức đó, làm tổn hao âm đức tận cùng!

Nên lúc c.h.ế.t, ông trời mới bắt bà tự gieo xuống nước, ngâm thối rữa để tự biến chính bản thành một nồi "canh thịt" khổng lồ, khiến cả làng uống mà chịu cảnh diệt vong c.h.ế.t chùm!

Kể từ t.h.ả.m kịch , hai chữ "Canh Trường Thọ" dần trở thành vùng cấm kỵ, một ai dám ho hé nhắc đến nữa!

Những sống sót của thôn Đông Lai đều cố gắng chôn vùi, lảng tránh ký ức về cái giai đoạn đầy máu, mùi thịt nướng và sự kinh hoàng tột độ đó!

Câu chuyện rùng rợn rốt cuộc cũng khép !

Bà dì thở hắt một thật dài, âm thanh kéo lê thê giữa gian tĩnh mịch.

Tôi lấy tay bụm chặt miệng, sắc mặt nhợt nhạt, chỉ sợ giây tiếp theo những thứ trong dày sẽ trào tuôn hết ngoài!

Lúc , cứ đinh ninh rằng, thứ nguyên liệu dùng để nấu món "Canh Trường Thọ" mà bà dì mập mờ nhắc tới chính là T.ử Hà Sa ( thai)!

T.ử Hà Sa dùng làm t.h.u.ố.c thì từ thời cổ đại, ghi chép đàng hoàng, thể xếp loại "tổn hao âm đức", tán tận lương tâm ?

Nối kết với việc đứa trẻ sơ sinh đột nhiên bốc ... nửa kinh hãi nửa run rẩy, một đáp án tanh tưởi, lạnh lẽo dần dần ngoi lên từ đáy lòng!

Truyện được chuyển ngữ bởi Thung Lũng Mây Story. Nếu yêu thích, hãy để lại một bình luận hoặc đánh giá để tiếp thêm động lực cho tụi mình ra chương mới nhanh hơn nha!

Thứ nấu trong nồi... thai... mà là NHỤC THAI (Đứa trẻ sơ sinh)!

Tôi c.ắ.n chặt răng kìm nén cơn buồn nôn, dũng khí để mở miệng xác nhận đáp án đó với dì.

Bởi vì trong đầu lúc , còn một điểm lấn cấn khác, khiến bận tâm và gai góc hơn nhiều!

Trong câu chuyện của dì, phân đoạn quỷ t.h.a.i báo thù đẫm m.á.u ruột, cha ruột dì miêu tả cực kỳ sống động, chi tiết đến từng ngóc ngách, nhịp độ dồn dập dọa nổi gai ốc khắp !

Thế nhưng... ở ngay cái trọng tâm đầu tiên, thứ "Canh Trường Thọ" quỷ dị , dì lướt qua chỉ bằng vài câu vô cùng nhẹ nhàng!

Một loại canh thất đức, trái luân thường đạo lý, tuyệt diệt nhân tính đến mức nấu chín cả m.á.u mủ ruột rà!

Đáng lý ... nó nên gánh chịu một cái quả báo, một sự trừng phạt t.h.ả.m liệt và khốc liệt hơn gấp ngàn vạn ?!

Thế nhưng, mà xem:

Lão già đầu tiên trong làng uống bát canh đó, khỏe mạnh sống thọ đến tận hơn một trăm tuổi, cuối đời c.h.ế.t vì xui xẻo lên núi sói cắn!

chồng độc ác nghi ngờ hầm đứa cháu nội để húp, cũng tráng kiện sống thọ đến tận chín mươi tuổi, cuối đời c.h.ế.t vì sẩy chân ngã xuống giếng!

Sự của bọn họ, thế mà gói gọn nhẹ hều trong hai chữ "TAI NẠN"?

Lẽ nào, uống một thứ tà ác như , chỉ cần trả giá bằng một cái c.h.ế.t vì "tai nạn" ở tuổi thất thập cổ lai hy thôi ? Chuyện ... tuyệt đối hợp lý! Có uẩn khúc gì đang che giấu chăng?

Loading...