CÁNH ĐỒNG HOANG - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:40:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Độ học tiết tự học buổi tối, cùng Tống Tư Vọng đến chỗ của Hạ T.ử Ngang.
Ánh sáng ở tầng một của quán net tối, đến đây đông, đủ loại âm thanh từ trò chơi, tiếng chơi mở mic chuyện cho đến tiếng gõ bàn phím đan xen , vô cùng ồn ào.
Có đập bàn phím, lớn tiếng c.h.ử.i thề: “Mẹ kiếp, thua .”
“Lên , sang bên trái, đường ?”
“Ôi trời ạ, cái đồ gà mờ .”
Trên tầng hai, Tống Tư Vọng máy tính, ngón tay ngừng cử động, mắt chừng chừng màn hình.
Hạ T.ử Ngang bên cửa sổ, ngón tay kẹp một điếu thuốc, rít một thật mạnh khiến hai hõm má hóp . Cậu phủi bụi áo, xuống cạnh Trần Độ: “Chuyện giải quyết xong . Anh Nam bên xưởng sửa chữa ở Bình Thành một mối làm ăn đàm phán thỏa, mày cứ trực tiếp qua đó là , giá cả vẫn như cũ, chia năm năm.”
Trần Độ thong dong ghế sofa, thì mặt biểu lộ cảm xúc gì, chỉ hỏi một câu: “Khi nào?”
Khói t.h.u.ố.c tỏa , Hạ T.ử Ngang búng tàn thuốc: “Chắc là Quốc khánh.”
“Biết .”
Vì Trần Độ mặt, khi tan học, Minh Hi chỉ thể tự bắt xe buýt về nhà.
Về đến nhà hơn chín giờ tối. Bà Trần Tú Trân thường ngủ sớm nhưng kể từ khi Minh Hi đến đây, đèn trong sân mỗi ngày đều thắp sáng đến tận đêm khuya.
Dù qua *tiết Bạch Lộ nhưng thời tiết ở Chương Ô vẫn nóng, trong phòng điều hòa. Lúc Minh Hi thức dậy buổi sáng, cô thấy dính dớp, mồ hôi nhễ nhại, thế là cô dậy tắm thêm nữa, mặc đồng phục xong mới xuống lầu.
(*) Tiết Bạch Lộ là tiết khí thứ 15 trong 24 tiết khí, bắt đầu ngày 7–8/9 Dương lịch. Đây là thời điểm mùa thu thực sự gõ cửa, khí se lạnh, hanh khô, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, đ.á.n.h dấu sự kết thúc của mùa hè.
kỳ lạ là cô thấy bóng dáng Trần Độ trong phòng khách. Hỏi bà Trần Tú Trân, bà chỉ xua tay bảo cần quản .
Minh Hi ngơ ngác “” một tiếng, kéo ghế xuống, cầm quả trứng bàn thong thả bóc vỏ. Cắn một miếng lòng trắng, cô chợt nhớ điều gì đó, liền rút điện thoại wechat nhưng giao diện hiển thị bất kỳ tin nhắn nào.
Bấm khung trò chuyện với Trần Độ, ngoài dòng chữ mặc định “Bạn thêm bạn bè, hãy bắt đầu trò chuyện” thì hề thêm thông tin gì khác.
Ngày hôm qua cô về bằng xe buýt nên cũng phần nào quen đường. Minh Hi ăn sáng xong, chào bà Trần Tú Trân xách ba lô khỏi cửa.
Đến trường, Trần Độ và Tống Tư Vọng đều tới, Chu Nam đang ngay ngắn ghế làm đề thi.
Tiết đầu tiên buổi sáng là Tiếng Anh. Hai chạy lớp bằng cửa ngay khi tiếng chuông vang lên. Trần Độ kéo ghế, tùy tiện ném ba lô xuống.
Minh Hi thấy tiếng động thì động tác bài khựng một chút.
Cô giáo Tiếng Anh ôm giáo trình bước , lớp trưởng hô “ dậy”, đó là tiếng chào đồng thanh “chúng em chào cô”.
Sau khi xuống, cô giáo bắt đầu giảng bài, tiếng máy trợ giảng lớn.
Đến phần bài khóa, cô bắt đầu chọn ngẫu nhiên học sinh dậy . Ánh mắt cô đảo quanh lớp một lượt, cuối cùng chọn Chu Nam.
Chu Nam hướng nội, sự chú ý của liền đỏ mặt lên. vì cô luôn cúi đầu nên dễ phát hiện. Có lẽ vì căng thẳng nên cô khá lắp bắp nhưng phát âm từng từ đều vấn đề gì. Một bài khóa mất bốn năm phút mới xong, cô giáo Tiếng Anh mỉm hài lòng bảo cô xuống.
Minh Hi bên cạnh thấy cô bạn thở phào một cái nhẹ nhõm.
Buổi sáng trôi qua nhanh. Giờ cơm trưa, Minh Hi khỏi lớp định nhà ăn thì bất ngờ gặp Hứa Nghênh Oanh ở cửa. Cô nàng đặc biệt tới tìm Minh Hi, trưa nay sẽ dẫn cô phố ăn cơm.
Minh Hi nhớ Hứa Nghênh Oanh nhắc đến nơi nên vui vẻ đồng ý.
Tống Tư Vọng và Trần Độ cũng lúc , thấy hai định liền theo: “Đi đấy?”
“Đi ăn cơm.” Hứa Nghênh Oanh thấy Trần Độ ở bên cạnh, hào hứng : “Cùng luôn .”
Tống Tư Vọng gật đầu, Trần Độ cũng từ chối, thế là nhóm hai biến thành bốn .
lúc giữa trưa, rời khỏi tòa nhà dạy học, nóng ập thẳng mặt. Bầu trời xanh ngắt một màu, nắng gắt rải xuống từng con đường nhỏ trong trường. Lá cây long não đều rủ xuống, những tia nắng xuyên qua kẽ lá rơi xuống mặt đất tạo thành những đốm sáng loang lổ. Ánh kim rơi lên mỗi , Minh Hi và Hứa Nghênh Oanh đều giơ tay lên trán che nắng.
Phố đúng như tên gọi của nó, vì phía trường học nên học sinh gọi là phố . Nhà ăn Nhất Trung nấu ăn chán, quanh quẩn cũng chỉ mấy món đó mà nêm nếm hợp khẩu vị. So với phố , nhà ăn chỉ thắng ở chỗ rẻ nên đa học sinh điều kiện một chút đều chọn ngoài ăn.
Phố nhiều quán ăn bình dân, những bóng dáng đồng phục xanh trắng tấp nập, tiếng vang vọng khắp nơi.
Hứa Nghênh Oanh khoác tay Minh Hi, hỏi: “Cậu ăn gì?”
Lần đầu Minh Hi đến đây nên nghĩ cứ theo đông, liền : “Mình ăn gì cũng , chọn .”
Trần Độ và Tống Tư Vọng đều kén chọn, Hứa Nghênh Oanh bèn dẫn họ đến một quán mì phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/canh-dong-hoang/chuong-7.html.]
Quán mì làm ăn , bên trong khá đông học sinh Nhất Trung. Trần Độ giơ tay vén tấm rèm dày lên cho hai cô gái . Vừa bên trong, lạnh lập tức ập tới, điều hòa trong quán hoạt động liên tục thổi khí lạnh, mang sự dễ chịu tức thì giữa mùa hè nóng nực .
Hứa Nghênh Oanh tìm một vị trí trong góc xuống, Minh Hi đối diện cô , Tống Tư Vọng chọn cạnh Hứa Nghênh Oanh, Trần Độ là cuối cùng.
Một bóng đen đổ xuống bên cạnh, gian giữa ghế và bàn ăn nhỏ. Trần Độ vẫn còn một chân ở lối . Thực đây đầu hai ở gần , lúc xe điện và mô tô cũng gần nhưng hiểu khi cạnh thế , Minh Hi thấy kỳ lạ, cảm giác như giam cầm, một bên là , một bên là tường.
Nhân viên quán tới đưa thực đơn, nhiệt tình hỏi họ dùng gì. Hứa Nghênh Oanh đến đây nhiều nên gọi món đầu tiên, Trần Độ cầm thực đơn đặt mặt Minh Hi.
Minh Hi gọi một bát mì gà xé, gọi xong nhân viên vội vã .
Hứa Nghênh Oanh chống cằm than vãn: “Giờ cha cứ một lòng trông mong học cho giỏi để đỗ đại học nhưng dễ thế. Thành tích như tên lửa, vèo một cái là tăng vọt . Ông còn định thuê gia sư về dạy kèm cho nữa, thế thì nghỉ lễ chẳng chơi nữa .”
Tống Tư Vọng thì chẳng áp lực gì: “Thế thì khai sáng hơn nhiều, là chẳng trông mong gì ở nên bao giờ quản.”
Hứa Nghênh Oanh thở dài, sang đối diện: “Minh Hi, ở Kinh Thị chắc thành tích của lắm nhỉ?”
Minh Hi rút khăn giấy lau bàn, liền khiêm tốn : “Cũng bình thường thôi.”
“Thế chắc chắn là .” Hứa Nghênh Oanh mỉm : “Dù học bá nào cũng thích như mà.”
Quán mì tuy đông khách nhưng lên món nhanh. Đang chuyện thì nhân viên phục vụ bưng khay mang bốn bát mì.
Minh Hi bát mì mặt, nước dùng vàng óng đậm đà, bên phủ một lớp thịt gà xé và hành ngò băm nhỏ. Cô khẽ nhíu mày một chút. Ánh mắt Trần Độ dừng bát mì của cô, đôi đồng t.ử đen sẫm sâu thẳm hỏi: “Đổi bát khác nhé?”
Rất nhiều ăn hành ngò, ghét mùi của nó nên thể chấp nhận nó xuất hiện bàn ăn.
Đổi bát khác thì quá mất thời gian, Minh Hi mím môi, cầm đôi đũa dùng một bên cạnh, nhẹ nhàng : “Không cần , em gắp là .”
Nói xong, Minh Hi dùng đũa tỉ mẩn gắp từng chút hành ngò ngoài.
Nghe , Trần Độ thản nhiên “ừ” một tiếng, thêm gì.
Ngược Hứa Nghênh Oanh ngạc nhiên hỏi: “Cậu ăn hành ngò ?”
“ .” Minh Hi thấp giọng đáp, tay vẫn ngừng động tác.
Ăn trưa xong, mấy rời khỏi quán mì. Trên đường về, Hứa Nghênh Oanh bảo mua sữa, hỏi Minh Hi uống , Minh Hi lắc đầu.
Ba đợi ở bên ngoài. Nhiệt độ bên ngoài cao, bỗng một cơn gió thổi qua, những sợi tóc con tai Minh Hi khẽ động đậy, ngọn cây hai bên đường xào xạc, khí mát mẻ một lát.
Về việc sáng nay tại Trần Độ đến nhà bà Trần Tú Trân, Minh Hi cũng chủ động hỏi.
Trần Độ đút tay túi quần một bên, đột nhiên lên tiếng: “Tôi học tự học buổi tối, tan học em tự bắt xe buýt về .”
Vèm Chanh
Xung quanh học sinh đang đùa, khoác vai qua. Minh Hi ngước mắt lên, ngẩn một chút nhưng gì, chỉ đáp một chữ “”.
Loại như , tiết chỉ ngủ, trông cũng giống sẽ yên trong lớp làm đề suốt mấy tiếng đồng hồ. Sự chăm sóc mấy ngày lẽ là nể mặt bà Trần Tú Trân mà thôi.
Hứa Nghênh Oanh mua xong sữa, đẩy cửa kính , mấy mới cùng về phía lớp học.
Khai giảng gần một tuần, quỹ đạo cuộc sống của Minh Hi mỗi ngày đều cố định ở ba điểm: trường học, nhà ăn và nhà.
Cô bạn cùng bàn Chu Nam cũng tính cách nội tâm, thường ngày thích chuyện. Mà Tống Tư Vọng thì ngược , ồn ào, chất phác và nhiệt tình, ngày nào cũng thể kéo Minh Hi đủ thứ chuyện.
Cô cũng kết giao với những bạn như Hứa Nghênh Oanh và Tống Tư Vọng chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi.
Kể từ đó, mỗi ngày Minh Hi đều tự bắt xe buýt học và về nhà, sự giao thiệp với Trần Độ ít hẳn, thỉnh thoảng ở trong lớp cũng hiếm khi chuyện.
Thứ sáu hôm đó, thầy giáo Toán cầm một xấp đề bước lớp, là sẽ một bài kiểm tra tại lớp. Đề thi phát xuống, Minh Hi đưa tờ đề tay cho Trần Độ phía .
Ngón tay thon dài kẹp lấy hai đầu tờ đề, Minh Hi lướt qua một lượt. Độ khó của đề cao, đặc biệt là các câu tự luận lớn.
Trần Độ trải tờ đề bàn, hàng mi dài khép hờ lướt qua, đó cầm cây bút bàn thong thả xoay.
Thân bút xoay xoay đầu ngón tay đầy vẻ lười nhác. Anh một câu hỏi trong đó, khi suy nghĩ thì chọn đáp án.
Gió thanh ngoài cửa sổ thổi qua, lá cây long não xào xạc. Gió lùa từ cửa sổ khiến những sợi tóc ở đuôi tóc Minh Hi khẽ bay lên. Cô cúi đầu nghiêm túc làm bài, làn da cô trắng, phần xương gáy gồ lên, những sợi tóc rối rủ lên đó. Cánh mũi Trần Độ khẽ động, dường như ngửi thấy một mùi hương cam nhạt nhẹ nhàng.
Chiếc quạt trần đầu vẫn kêu cọt kẹt đều, các bạn học đều cúi đầu cầm bút nhưng tờ đề vẫn chẳng mấy chữ. Thầy giáo Toán chắp tay lưng thỉnh thoảng qua giữa các lối để giám sát.
Hai tiết học dài dằng dặc cuối cùng cũng kết thúc. Theo tiếng chuông vang lên, đề thi thu , học sinh cuối cùng cũng giải phóng.
Lúc Minh Hi vệ sinh còn thấy ít than vãn rằng kỳ thi quá khó, Diêm vương Chu quả nhiên danh bất hư truyền.