CÁNH ĐỒNG HOANG - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:53:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết đầu tiên là tiết sinh hoạt lớp. Sau khi đưa Minh Hi lớp và sắp xếp chỗ xong, cô Trương Ngọc bắt đầu bài ca “khổ lắm mãi”, rằng đều là học sinh cuối cấp , việc học thì nặng nề, nhiệm vụ thì khó khăn, hy vọng các em đây đều thể thu tâm , dù khổ mệt cũng chỉ còn một năm thôi, hãy cố gắng học tập để đỗ một trường đại học .

kỳ nghỉ mới kết thúc, ham vui chơi của đám học sinh vẫn còn lớn. Cô Trương Ngọc bước khỏi cửa lớp đầy một phút, phòng học lớp 2 như một cái nồi áp suất nổ tung, ồn ào náo nhiệt chẳng giống dáng vẻ của một lớp 12 chút nào. Mọi tha hồ tụ tập buôn chuyện, tiếng đùa vang lên râm ran.

Để một “mầm non ” như Minh Hi, chủ nhiệm Mâu thể là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Ngay khi Trương Ngọc trở văn phòng, thầy ngừng dặn dò:

“Đây là bảo bối từ Kinh Thị đến đấy, cô trông chừng cho kỹ, chấn chỉnh thói hư tật của cái lớp cô , đừng để ảnh hưởng đến con bé. Bảng vàng vinh danh của trường năm tới trông cậy cả em đấy.”

Lúc là tháng chín, ngoài cửa sổ nắng gắt treo cao, khí vẫn còn oi nồng. Trên trần nhà, mấy chiếc quạt điện đều đều, chỉ còn vài phút nữa là hết tiết.

Minh Hi sách giáo khoa, mặt bàn trống . Cô bạn cùng bàn lúc đang cúi đầu cuốn sổ từ vựng tay, mái tóc ngắn ngang vai che khuất gò má, rõ biểu cảm.

Dường như cảm nhận ánh mắt bên cạnh, Chu Nam ngẩng đầu lên, liếc sang.

Ánh mắt hai chạm , Minh Hi khẽ cong môi, mỉm với cô bạn: “Chào .”

Chu Nam đẩy đẩy gọng kính sống mũi, bối rối chớp mắt: “Chào… Chào , tên là Chu Nam.”

Đây là đầu tiên cô quan sát Minh Hi ở cự ly gần. Cô gái mắt buộc tóc đuôi ngựa cao, làn da trắng ngần mịn màng. Chu Nam thầm cảm thán, hóa đời thực sự sở hữu làn da như trứng gà bóc, thấy một lỗ chân lông nào, lên như tiên nữ, đồng t.ử sạch trong, ngũ quan thanh tú rạng rỡ.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá cây long não ngoài cửa sổ, hắt lên mặt kính. Chu Nam chằm chằm đối phương vài giây nhận như là bất lịch sự, vội vàng cúi đầu, lôi từ trong hộc bàn một cuốn sách bài tập.

Một lúc , tiếng chuông tan học vang lên. Minh Hi chợt nhớ tới việc cô Trương Ngọc dặn khi lớp: bảo cô giờ tự học hãy tìm thời gian đến phòng giáo vụ để nhận sách giáo khoa và đồng phục.

Tiết thứ hai là môn Tiếng Anh, sách thì chắc chắn . Nghĩ , Minh Hi dậy định đến phòng giáo vụ.

Ngay khi Minh Hi lên, cô thấy Trần Độ ở phía cũng dậy.

Chàng thiếu niên nhướng mắt, vẻ buồn ngủ vẫn tan, giọng khàn, xuống cô hỏi: “Đi ?”

Minh Hi nghiêng đầu, thật: “Phòng giáo vụ.”

Nghe , Trần Độ hỏi: “Có đường ?”

đợi Minh Hi trả lời, tự tiếp: “Thôi bỏ , dù cũng đang rảnh, cùng .”

Minh Hi “ồ” một tiếng, nghĩ bụng dù cũng đường, Trần Độ dẫn thì quá.

Đang là giờ chơi, ít học sinh đang đùa nghịch ở hành lang. Minh Hi theo Trần Độ khỏi cửa lớp, hai băng qua một hành lang dài. Đi nửa đường, phía bỗng vang lên một giọng nữ phấn khích: “Trần Độ!”

Nghe tiếng gọi, cả hai đồng thời dừng bước và đầu .

“Cậu thế?” Hứa Nghênh Oanh rảo bước tiến lên, hếch cằm Trần Độ.

Trần Độ chẳng hứng thú gì với việc giải thích, chỉ lười nhác hỏi một câu: “Có việc gì ?”

“Không việc thì tìm ?” Hứa Nghênh Oanh khoanh tay lưng.

Vừa đảo mắt qua, chợt nhận bên cạnh Trần Độ còn một cô gái đang . cô định thần kỹ, đôi mắt bỗng sáng rực lên.

Xinh quá!

Ba chữ lập tức hiện trong đầu cô .

Cô gái mặt vẻ ngoài tinh xảo, ngũ quan thanh thoát kết hợp với tạo cảm giác dịu dàng mang tính công kích. Đôi mắt trong trẻo như nước hồ mùa xuân, mềm mại nhưng chút xa cách.

Hứa Nghênh Oanh chớp mắt, hỏi dồn: “Đây là ai thế?”

Sao cô từng thấy bao giờ nhỉ.

Minh Hi dừng bước. Lúc đang là giờ chơi, học sinh từng tốp hành lang, sự chú ý của đều đổ dồn mấy họ.

Minh Hi ngước mắt thẳng cô gái . Khác với kiểu ăn mặc quy củ của đa học sinh, cô nhuộm một mái tóc màu xanh rêu nổi bật, mái tóc dài đến thắt lưng uốn xoăn, làn da trắng, ngũ quan sắc sảo. Trên tai cô đeo một đôi khuyên tai đính đá, mặc đồng phục mà diện một chiếc áo sơ mi trắng ôm sát phối với chân váy xếp ly ngắn màu xám, lộ đôi chân dài thẳng tắp. Cô gái hếch cằm, đôi mắt sáng rực.

Hứa Nghênh Oanh vẫy tay với cô: “Cậu là học sinh Nhất Trung ?”

Minh Hi nhàn nhạt đáp một tiếng: “Vâng”.

Hứa Nghênh Oanh hỏi tiếp: “Sao thấy bao giờ, ở lớp nào, tên là gì?”

Vừa dứt lời, Trần Độ mất kiên nhẫn lên tiếng: “Đang điều tra hộ khẩu đấy ? Có việc gì , thì chúng đây.”

Hứa Nghênh Oanh “ê” một tiếng: “Hai ? Tôi cùng với.”

Trần Độ: “Phòng giáo vụ, cũng ?”

Hứa Nghênh Oanh cầu còn : “Đi chứ!”

Trần Độ: “...”

Phòng giáo vụ ở tòa nhà . Mấy dọc theo hành lang dài, Trần Độ phía , Hứa Nghênh Oanh và Minh Hi song song phía .

Hứa Nghênh Oanh nghiêng đầu, nhỏ giọng ghé sát , tò mò hỏi: “Cậu quen Trần Độ ? Cậu cũng là học sinh lớp 12 ?”

Minh Hi mím môi, sang đáp: “Mình mới từ Kinh Thị chuyển tới.”

“Học sinh chuyển trường .” Hứa Nghênh Oanh vỡ lẽ.

Cả nhóm đang tiếp thì chạm mặt chủ nhiệm Mâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/canh-dong-hoang/chuong-5.html.]

Cả ba đều mặc đồng phục. Minh Hi thì còn tạm chấp nhận vì cô nhưng hai thì đúng là hai thành phần “cá biệt”.

Hứa Nghênh Oanh thấy thầy liền nhiệt tình chào một tiếng: “Em chào thầy Mâu ạ.”

Thầy Mâu bưng chiếc bình giữ nhiệt, tay cầm sách giáo khoa tới mặt họ. Thầy cứ hễ gặp Hứa Nghênh Oanh là đau đầu, trong đám học sinh tuân thủ nội quy thì cô nàng hàng đầu, mà khổ nỗi chẳng bảo ban nổi.

Thầy càng cái mái tóc xoăn đầu cô thì càng thấy cô đang thách thức uy quyền của . Thấy sắp đến giờ lớp, cuối cùng thầy sa sầm mặt : “Em thấy khỏe nổi ? Em thể nhuộm cái bộ tóc cho , học sinh dáng học sinh chứ.” Nói thầy sang Minh Hi, chỉ tay khen ngợi: “Em xem, đúng là vẻ thuần khiết, xinh xắn bao nhiêu.”

Minh Hi: “...”

Hứa Nghênh Oanh thuận theo lời thầy, vui vẻ đáp ứng: “Thầy yên tâm, em nhất định sẽ sửa ạ.”

Tin lời cô thì mà trời sập, thầy Mâu trợn mắt lườm một cái bỏ .

Sau khi nhận sách giáo khoa và đồng phục, mấy về lớp. Lúc chuông lớp vang lên, Minh Hi xếp sách vở ngay ngắn, lấy sách Tiếng Anh chăm chú giảng.

Thời gian buổi sáng trôi qua nhanh chóng. Buổi trưa, Tống Tư Vọng nhiệt tình mời Minh Hi cùng ăn ở nhà ăn.

Nhà ăn Nhất Trung xây cạnh sân vận động, cách tòa nhà dạy học xa lắm. Lúc đang giữa trưa, mặt trời treo lơ lửng cao tỏa nắng chói chang. Suốt dọc đường , cái miệng của Tống Tư Vọng lúc nào ngừng nghỉ, liên tu bất tận từ lịch sử của trường cho đến việc cửa hàng nào trong nhà ăn dì múc cơm hào phóng nhất, tay bao giờ run.

Bước nhà ăn, bên trong cơ bản kín , tiếng ồn ào náo nhiệt, nóng hầm hập phả mặt. Không gian rộng lớn chỉ mấy chiếc quạt trần vù vù để mang chút mát.

Mấy lấy đồ ăn xong tìm một chỗ xuống.

Đang ăn một nửa, bỗng một bóng đen đổ xuống mặt. Minh Hi ngẩng đầu thì thấy Hứa Nghênh Oanh đang bưng khay cơm xuống đối diện: “Ngồi ghép với nhé.”

Đối với hành động , Trần Độ và Tống Tư Vọng sớm coi là chuyện thường tình nên chẳng buồn liếc mắt lấy một cái.

Minh Hi liếc một cái, đó cúi đầu nhỏ nhẹ ăn phần cơm của .

Hứa Nghênh Oanh gắp một miếng thịt đùi gà, Minh Hi : “Cậu , giờ chơi đều đang bàn tán chuyện lớp 2 một bạn mới chuyển trường đấy.”

Chuyện như thế giống như tin đồn bát quái , chỉ cần một là sẽ truyền tai từ một thành mười, mười thành trăm. Mọi đều tò mò vì từ Kinh Thị chuyển về cái nơi nhỏ xíu học. Giờ chơi thấy cô bảo học sinh mới xuất sắc, đúng chuẩn nữ thần.

Cứ như , mức độ thảo luận về cô vươn thẳng lên vị trí đầu bảng tin tức của trường.

Minh Hi hiểu, cô thấy một chuyện nhỏ nhặt như mà cũng thể gây sóng gió.

Hứa Nghênh Oanh lùa vài miếng cơm, chợt nhớ điều gì đó.

“À .” cô móc điện thoại trong túi , Minh Hi mỉm : “Chúng kết bạn .”

Bên cạnh, Tống Tư Vọng cũng đang lắng hai chuyện. Dứt lời, cũng vội vàng đặt đũa xuống, nhanh chóng lấy điện thoại : “Đợi chút, em họ, chúng cũng kết bạn luôn .”

Minh Hi ngẩng đầu lên thấy cả hai đối diện đều đang cầm điện thoại chờ đợi đầy hy vọng.

Cô im lặng một lúc. Phương thức liên lạc là khởi đầu của những ràng buộc giữa với . Đến Chương Ô bấy nhiêu ngày , ngoại trừ bà ngoại thì ai điện thoại của cô cả.

Qua thời gian tiếp xúc, Minh Hi cảm thấy Tống Tư Vọng là một , chất phác. Còn Hứa Nghênh Oanh thực sự nhiệt tình, tính cách thẳng thắn của cô làm Minh Hi khỏi nhớ tới bạn ở tận Kinh Thị.

Vèm Chanh

hai họ một dãy .

Nhận phản hồi, cả hai lập tức cúi đầu gõ bàn phím. Trái , Trần Độ chẳng phản ứng gì.

Hứa Nghênh Oanh tìm kiếm theo điện thoại và kết bạn thành công, đó sang Tống Tư Vọng: “Mà , gọi là em họ?”

“Tôi gọi theo Trần Độ thôi.” Tống Tư Vọng gãi gãi gáy, hì hì.

“Hóa là thế.” Hứa Nghênh Oanh Trần Độ: “Hai thực sự quan hệ ?”

Trần Độ ngước mắt, giọng hờ hững: “Cậu thấy ?”

“Được .” Hứa Nghênh Oanh cất điện thoại, mỉm với Minh Hi: “Nếu bọn họ đều gọi bạn là em họ thì cũng gọi là em gái nhé.”

Minh Hi: “...”

Rời khỏi nhà ăn, Hứa Nghênh Oanh kéo cô mua đồ ăn vặt ở tiệm tạp hóa nhỏ. Lúc ngoài, Hứa Nghênh Oanh xách một túi to tướng, còn Minh Hi chỉ lấy một chai nước.

Hai con đường nhỏ trong trường, Hứa Nghênh Oanh khoác tay Minh Hi, cảm thán: “Cậu xem tại lớp 7 nhỉ, như thế chúng là bạn cùng lớp .”

Hứa Nghênh Oanh học cùng lớp với họ, cô học lớp 7, cách lớp 2 vài phòng học.

.” Hứa Nghênh Oanh tự an ủi: “Chỉ là học cùng thôi mà, giờ học vẫn thể tìm . Bạn mới tới đây, nếu cần gì hoặc gặp rắc rối gì thì cứ tìm nhé.”

Minh Hi , lòng cảm thấy ấm áp, khẽ cong môi: “Cảm ơn .”

“Không gì.” Hứa Nghênh Oanh nheo mắt: “Ai bảo thích chứ.”

“Hả?” Minh Hi ngẩn .

“Cậu đừng hiểu lầm nhé.” Hứa Nghênh Oanh , đôi mắt vì hành động mà híp : “Mình là cuồng cái , cứ ai thích thôi. Không chỉ , còn thích cả Trần Độ nữa cơ.”

Nói đến đây, Hứa Nghênh Oanh bắt đầu buồn bực: “ theo đuổi ông lâu lắm mà ông vẫn chịu đồng ý yêu , thế nên quyết định đổi sang thích khác cho .”

Minh Hi: “...”

là một kiểu thích thật tùy hứng.

Trở lớp học, lúc học sinh lớp 2 hầu như hai phần ba đều đang ở ngoài phòng. Cô về phía chỗ của , thật bất ngờ, cô bạn cùng bàn Chu Nam đang làm bài tập giờ học, ảnh hưởng bởi sự ồn ào xung quanh.

Theo lời cô Trương Ngọc, chỗ mỗi tháng đổi một , nghĩa là cô sẽ cùng bàn với Chu Nam trong một tháng, chỉ là tính cách của cô bạn dường như trầm lặng.

Loading...