Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gan phình ha… Thiên Tường! Minh Hiển!” Giọng của Thiên Kỳ vang lên đầy áp lực, chẳng khác nào đang hiện diện ngay mặt hai tên nhóc.
Huy Bách từ đó cũng chen giọng : “Hai đứa thật sự nghiêm túc thi đấu ?”
Minh Hiển thản nhiên đáp: “Thời điểm cuối năm mà hai làm sếp… xem cũng bận lắm ha.”
Huy Bách gằn giọng: “Đừng đ.á.n.h trống lảng, mà mang giải về, thì tổng bộ sẽ đổi tên thành vựa thu mua phế liệu… giải tán nhặt ve chai hết.”
Thiên Tường bỗng nhiên trở nên vô cùng thức thời, nắm đầu Minh Hiển ấn xuống, nghiêm túc với cái điện thoại: “Anh hai, Bách, bọn em thật lòng xin . Lần gấp quá kịp báo … sẽ dám như nữa.”
“Còn ?” Là giọng Huy Bách.
Thiên Kỳ thương em trai là chuyện đến con ch.ó ngoài đầu ngõ cũng . Nghe , cơn giận cũng tan biến, giọng lập tức dịu hẳn .
“Hai đứa thương chỗ nào ?”
Thiên Tường đáp: “Em chuyện gì, còn Minh Hiển thì trầy ngoài da một chút, bác sĩ cũng đang ở đây .”
Thiên Kỳ dặn dò thêm: “Được , nhớ ngoan ngoãn lời Dương. Cuối năm bọn bận nhiều việc, nước ngoài lung tung … Dương mà rút kinh nghiệm nhé.”
“Dạ!” Hai tên nhóc ngoan ngoãn đồng thanh đáp lời, tiện tay nhấn luôn nút tắt cuộc gọi.
Khải Dương nhắc tên mà chỉ nuốt ngược nước mắt trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/can-than-nha-co-cho-rat-du/chuong-118.html.]
Mấy ông trời con bao giờ lời ?
Sếp cũng cần đem nỗi đau của mà dằn vặt như chứ!
xHENRI
Anh Khoa nhích gần Thiên Tường, gương mặt đầy áy náy.
“Hai thật sự chứ? Tay Hiển là bọn họ làm ?”
Thiên Tường xua tay: “Làm gì … bọn còn dẫn theo, kịp tiêu chút calo nào là kết phim luôn .”
Minh Hiển bác sĩ băng bó xong, : “Chỗ đó công nhận dùng đồ kém chất lượng ghê… chỉ chống tay lên bàn chút xíu mà kính vỡ tung. Trước khi , nhất định gửi đơn tố cáo cơ sở vật chất chỗ họ an .”
Anh Khoa đỏ mắt: “Cảm ơn hai … một thật sự làm gì cả.” Nói xong, gần như oà .
Cả bốn hiếm khi thiết đến , trong cơn xúc động bọn họ liền ôm choàng lấy .
Đức Khải lên tiếng: “Chúng là đồng đội mà, chuyện gì cũng với … hứa nhé.”
Khải Dương rơm rớm nước mắt: “Các quên ?”
Cả bọn bật , kéo luôn Khải Dương giữa vòng tay.