Cẩn Thận! Nhà Có Chó Rất Dữ - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-01-29 15:02:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Tường qua, thoáng run nhẹ, một cơn ớn lạnh lan dọc sống lưng.

“Thế Sơn… là mày!” Trí Quân nghiến răng, tiến đến gần, gằn giọng hỏi: “Chuyện cũng dấu răng của mày ? Mấy chỗ gãy xương lúc , giờ lành nên quên đau đúng ?”

Thế Sơn lên, trông vẫn khá bình tĩnh: “Lâu quá gặp, bạn Quân vẫn nóng nảy như ngày ?”

Trí Quân siết chặt cổ áo gã: “Tao cần t.ử tế với cái thứ dơ bẩn hèn hạ như mày ?”

Thiên Tường giơ tay lên, gỡ tay Trí Quân : “Bẩn tay lắm, đừng động nó.”

Thế Sơn liếc qua Thiên Tường, ánh mắt mang theo đủ thứ cảm xúc khó : “Cậu thật sự thấy đau lòng.”

xHENRI

Minh Hiển ngoài quan sát một lúc mới bước tới, vòng tay ôm vai Thiên Tường.

“Đây là ai ?”

Ngay lúc , cả Thế Sơn lẫn Minh Hiển đều đồng thời đ.á.n.h giá đối phương từ xuống một lượt.

Thế Sơn Thiên Tường, giọng đầy khinh bỉ : “Cuối cùng cũng trở nên giống như thôi… còn bày đặt ch.ó chê mèo lắm lông.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/can-than-nha-co-cho-rat-du/chuong-116.html.]

Minh Hiển nhếch môi: “Nếu chịu khó soi gương sẽ hiểu thôi, ch.ó còn giống giống , chứ phân thì chỉ một loại… đều là chất thải.”

Thế Sơn nghiến răng: “Mày ai…”

định xông tới thì một cú đ.ấ.m như trời giáng va thẳng mặt gã. Thế nhưng tiếng hét đau đớn vang lên từ phía khác…

“Anh cảnh sát ơi, đ.á.n.h !” Thiên Tường đ.ấ.m xong, liền ôm mặt vật đất.

Hai bên cạnh lập tức hùa theo.

Trí Quân giận dữ chỉ thẳng mặt Thế Sơn: “Hồi học mày bắt nạt bạn tao, trường mày cũng đổi cái tính ỷ mạnh h.i.ế.p yếu ha… đúng là ch.ó đổi thói ăn phân mà.”

Minh Hiển thuận thế ôm chặt Thiên Tường lòng, gào nhưng rơi giọt nước mắt nào: “Ai đó tìm giúp cái răng văng với, nhanh lên, lẽ còn dán ! Răng nanh của em gãy , khéo còn nứt cả xương hàm… cái mặt mua bảo hiểm tới ba tỷ đó.”

Trên má Thiên Tường một vết bầm mờ gần như thấy, đó là cú đ.á.n.h cố tình để đám chạm khi nãy. Không chừng chỉ cần bôi một lớp dầu xoa bóp tan, mà lúc vật vã như sắp qua khỏi.

Thế Sơn từng đuổi học, từng vây đánh, từng cả trường bàn tán lưng, nhưng đây là đầu tiên ăn vạ.

Gã lúng túng phản bác: “Các … đừng ăn cướp la làng.”

Loading...