Mọi đều trở nên vui vẻ, đợi mà lôi kéo ăn tiệm.
Cha dượng hỏi một câu giả vờ:
"Hân Hân ?"
Chị hai giọng mỉa mai: "Nó chẳng đang khỏe , sốt thường cảm giác thèm ăn , nếu nó ăn lẩu thì chứng tỏ là nó giả vờ đấy."
Thế là một nữa bỏ .
Giống như một ngoài, thích hợp để tham gia bữa cơm gia đình của bọn họ.
Nước mắt một nữa tự chủ mà thấm đẫm gối.
Trong đầu nhịn mà hiện hình ảnh 10 năm khi tái hôn, dáng vẻ bà yêu thương .
Lúc đó bà đối xử với như báu vật, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Tôi buộc lòng chấp nhận hiện thực.
Bà bây giờ còn là của riêng nữa .
Khi họ ăn uống no say trở về, đói đến mức đau dày, co quắp trong chăn.
Mẹ bưng một ly sữa đặt lên tủ đầu giường, lẽ là sợ giận.
Bà dỗ dành như dỗ trẻ con: "Đợi con khỏi bệnh, cũng sẽ đưa con ăn lẩu."
Lần nào cũng là "đợi, đợi, đợi".
Chị cả cho ch.ó ăn túi dâu tây khô mua, bà sẽ mua cho .
Chị hai một lời chào hỏi lấy chiếc váy mà tích cóp tiền nhuận bút lâu mới mua để mặc lên nó, bà cũng sẽ mua cho .
Anh cả lấy chiếc máy tính xách tay mua để tiểu thuyết mang chơi game, bà vẫn sẽ mua cho .
ơi, cái " " trong miệng mãi mãi là một lời dối hão huyền.
Tôi thốt lên lời nào, bà hài lòng xoa đầu qua lớp chăn:
"Vẫn là con ruột thì hơn, thể thấu hiểu cho , Hân Hân của thật đúng là hiểu chuyện."
Bà dừng một chút, thở dài đầy cảm thán:
"Làm kế dễ dàng gì, con thể thấu hiểu cho , thực sự thấy an lòng."
ơi, an lòng bao nhiêu thì con xót xa bấy nhiêu.
Sau khi bệnh hai ngày, cuối cùng cũng khá hơn.
Ngày mai sẽ rời , đống quần áo cũ kỹ và ít ỏi trong tủ.
Đột nhiên nhận , chẳng hành lý gì để mang theo cả.
Hôm đó cũng đúng dịp cuối tuần, bọn họ đều làm.
Ở phòng khách đang bàn luận về chuyện kết hôn của cả.
Tôi tham gia, nhưng cũng cảm nhận bầu khí nặng nề.
Cha dượng : "Tiền đặt cọc mua nhà cưới ít nhất cũng 300 triệu, tiền tiết kiệm của bố và con chỉ đủ giúp con nộp khoản đó."
"Tiền sính lễ 180 triệu, còn cả tiền mua ba món vàng nữa, các con là em ruột thịt, thể giúp gì thì cũng nên giúp một tay."
Chị cả bày tỏ thái độ : "Con nhiều tiền tiết kiệm, chỉ thể đưa 20 triệu thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/can-can-trong-long-me/chuong-3.html.]
Chị hai cũng miễn cưỡng : "Con cũng chỉ 20 triệu."
Nó đột nhiên hướng về phía phòng cố tình cao giọng:
"Nhà chẳng một nhà văn , suốt ngày ở trong phòng gõ bàn phím lạch cạch, tiền nhuận bút chắc chắn là ít ."
Trước đó kẻ mơ giữa ban ngày, kiếm tiền nhuận bút đủ tiền mua đồ ăn cũng chính là nó.
Mẹ tin lời nó, khổ sở phòng lau nước mắt:
"Hân Hân, làm kế dễ dàng, cả con kết hôn, làm kế như chắc chắn giúp đỡ, con là em gái nó, chúng đều là một nhà."
"Con thể bỏ chút tiền nhuận bút ? Coi như vay con cũng , ?"
Lần nào bà dùng tiền của để hỗ trợ ba đứa cũng đều là vay, nhưng bao giờ trả lấy một .
"Con tiền nhuận bút gì cả, một tháng chỉ 2 triệu thôi, mà định, còn đủ cho con tiêu xài."
"Em gái , đều là một nhà, em đừng mà giấu giếm nữa, chị chẳng tin một tháng em chỉ 2 triệu , trừ khi em cho xem tài khoản."
Chị cả từ lúc nào dựa khung cửa phòng .
Cha dượng và những khác cũng đều tới, ánh mắt của tất cả đều đang dò xét .
Mẹ vì để lấy lòng bọn họ, trực tiếp yêu cầu mặt :
"Con đưa tài khoản cho xem."
Để họ từ bỏ ý định, đưa cả tài khoản ngân hàng và tài khoản trang web truyện cho họ xem.
Sau khi họ xác nhận tiền nhuận bút của chỉ bấy nhiêu, ánh mắt của từng đều tràn ngập sự khinh bỉ.
Chị hai mỉa mai một cách quái đản:
"Cô cái chữ nghĩa nào trong bụng mà cũng kiếm cơm bằng nghề nhà văn, đúng là mơ giữa ban ngày!"
Dù thì ngày mai cũng sẽ rời vĩnh viễn, nên thèm tranh cãi với nó.
Bọn họ tiếp tục bàn bạc chuyện sính lễ của cả.
Cuối cùng là và cha dượng quyết định vay ngân hàng 100 triệu để giải quyết chuyện .
Sau đó là vấn đề bộ trang sức ba món vàng.
Còn một miếng vàng nhỏ 50 gram.
Khi bố để những thứ cho , lúc đó mới 13 tuổi, còn nhỏ, bà sẽ giữ hộ, đợi lớn lên sẽ trả .
bây giờ bà :
"Mang cái đổi lấy bộ mới, bây giờ giá vàng đắt, mua mới thì kinh tế chút nào."
Cơn giận của lập tức bốc lên, kích động lao tới giành lấy:
"Đây là vật kỷ niệm bố để cho con! Mẹ quyền lấy đồ của con để đưa cho !"
Mẹ ngờ phản ứng của lớn đến , bà vui mà mắng mỏ:
"Sau sẽ mua cho con, bây giờ trai con kết hôn là việc gấp, cũng là việc đại sự!"
Bà trả cho , mà trực tiếp đưa tay cả, dặn dò:
"Mau mang đổi ! Nhanh lên!"
Tôi lao tới định giành thì chặn một cách quyết liệt:
"Giang Hân Hân, con hiểu chuyện một chút !"