Cầm Nhầm Thư Khuyên Hàng, Nhận Nhầm Hôn Phu Là Yêu Quân - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:53:36
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13.

Đến giờ ăn, chúng kéo tửu lâu gọi một bàn đầy món ngon.

Trong lúc chờ đồ ăn, chống cằm bên cửa sổ ngắm phố phường tấp nập bên . Bỗng nhiên thấy một xe bán kẹo hồ lô.

Sống bao nhiêu năm như còn từng ăn thử kẹo hồ lô nào.

Thế là lập tức dặn Tiêu Từ yên chờ trong tửu lâu chạy xuống mua.

Cầm hai xiên kẹo hồ lô định trở thì may va một nam tu sĩ mặc áo trắng. Hắn gương mặt thanh tú lạnh lùng, khí chất cao ngạo xa cách.

Hắn đưa tay đỡ lấy cánh tay .

Ta vội vàng cảm ơn, định tranh thủ chuồn thì đột nhiên gọi : "Cô nương, cô đến từ Thanh Khâu ?"

Trong đầu lập tức hiện lên lời đám tiểu yêu từng kể về những tu sĩ chuyên bắt yêu quái luyện đan.

Tim lập tức thót .

Ta chẳng dám nhiều lời với , ôm chặt hai xiên kẹo hồ lô co giò chạy thẳng về tửu lâu.

Tiêu Từ thấy thở hồng hộc thì nhíu mày: "Sao nàng chạy gấp như ?"

Ta thở đáp: "Ta gặp một tên tu sĩ kỳ quái lắm."

Tiêu Từ đưa tay vuốt nhẹ lưng giúp thuận khí, giọng thấp xuống: "Sau tránh xa đám tu sĩ đó một chút. Cũng đừng rời khỏi quá xa."

14.

Dạo gần đây Tiêu Từ mắc một sở thích khá quái gở. Hắn khoái chải tóc cho .

Sáng nào thức dậy cũng đè bới đủ kiểu tóc, cột đủ loại dây nơ đủ màu, làm xong xuôi véo má thở than thì thầm: "Sao nàng đáng yêu thế cơ chứ."

Ta cực kỳ tự tin nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của , vênh váo hếch cằm đắc ý: " chứ, ngài tu mấy kiếp mới phước rước vị hôn thê xinh xẻo ngoan ngoãn như đấy."

Ánh mắt đột nhiên trùng xuống, lặng thinh một chốc: "Nhân Nhân, nếu như chuyện giấu giếm gạt gẫm nàng, nàng tha thứ cho ?"

Ta vắt óc suy nghĩ một lúc nghiêm túc trả lời: "Tùy tình hình hẵng . Nếu là chuyện tày đình kinh thiên động địa, thì sẽ..."

"Sẽ làm ?"

"Thì cạch mặt ngài cả đời luôn!"

15.

Dạo gần đây, đám Tiên môn bắt đầu kéo tới gây sự. Tiêu Từ bận dẫn binh ngoài nghênh chiến, để buồn chán trong điện đếm kiến g.i.ế.c thời gian.

lúc , một con hạc giấy bay xuyên qua cửa sổ nhẹ nhàng đáp xuống tay .

Con hạc giấy tự mở , hóa thành một giọng trong trẻo: "Ta chuyện quan trọng . Cô nương thể gặp một lát ?"

Là giọng của tên tu sĩ hôm gặp ở nhân gian.

Ta do dự hồi lâu cuối cùng vẫn quyết định gặp y.

Tên tu sĩ chờ sẵn ở điểm hẹn. Áo trắng tung bay, khí chất lạnh nhạt như tuyết.

Vừa thấy , y mỉm : "Nhân Nhân cô nương, tại hạ là Lăng Thanh."

Ta khoanh tay, đầy cảnh giác y: "Ta quen ngươi."

Lăng Thanh bình thản rút từ trong tay áo một tờ giấy trắng.

Ta thấy quen quen.

"Đây là hôn thư của chúng ."

Ta c.h.ế.t trân tại chỗ.

Cái gì cơ?

Trong đầu ong ong như sét đánh.

"Ngươi… ngươi là vị hôn phu của ?"

" ."

"Ngươi chứng cứ gì?"

Y mở tờ giấy : "Hôn thư ở đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cam-nham-thu-khuyen-hang-nhan-nham-hon-phu-la-yeu-quan/chuong-5.html.]

Ta cũng dám , trực tiếp xổm xuống ôm đầu: "Ta mù chữ… ngươi cho ."

Lăng Thanh thật sự từng câu từng chữ cho rõ ràng.

Nghe đến , tim lạnh đến đó.

Vị hôn phu mà phụ bí mật định cho năm xưa… đúng là Thánh t.ử Tiên môn Lăng Thanh.

Chứ Yêu Quân Tiêu Từ.

Xong .

Ta nhận nhầm vị hôn phu mất .

Đây là loại tình tiết cẩu huyết gì trời?

Ta lảo đảo dậy, trong cơn hoảng loạn liền bật : "Nếu là hôn thư thì dùng giấy trắng? Nhìn xui thấy sợ!"

Lăng Thanh đành giải thích: "Tiên môn chúng lấy màu trắng làm chủ."

Nếu khăng khăng nghĩ hôn thư chắc chắn dùng giấy đỏ, thì lúc nhận nhầm tờ hôn thư của Tiêu Từ.

Hu hu hu…

Lần thật sự tiêu đời .

Tình cảm trao thì còn làm bây giờ nữa đây?

16.

Lang thang bên ngoài tới tận lúc nhá nhem tối, vẫn thẫn thờ như mất hồn.

Lết lết về tới ranh giới Yêu Vực, mấy bước thì lưng bất ngờ nổi lên một trận gió lốc.

Ta còn kịp phản ứng kéo mạnh một cái ôm siết chặt đến nghẹt thở.

"Nhân Nhân… sai … nàng đừng bỏ rơi …"

Ta vội vã đẩy : "Buông mau, sắp ngộp c.h.ế.t !"

Hắn lúc mới chịu nới lỏng tay.

Ta ngẩng đầu lên.

Tiêu Từ mắt đỏ hoe, má còn vương vài vệt nước mắt khô.

Ta khựng một chút đưa tay lau cho .

"Ai sẽ bỏ rơi ngài?"

Hắn sững .

Ngay đó, ánh mắt lập tức sáng lên, như bắt một tia hy vọng.

Rồi liếc về phía lưng .

Ta đầu theo.

Con vịt vàng đang co ro trong góc, lấy cánh che nửa đầu, dám hó hé.

Ta lập tức hiểu vấn đề.

Thảo nào lúc gặp Lăng Thanh, cứ cảm giác theo dõi.

Ra là nó.

Ta nheo mắt .

Con vịt vàng run lên thấy rõ.

Thảo nào lúc mò ngoài gặp Lăng Thanh, cứ thấy rờn rợn thứ bám gót theo . Đồ vịt lếu láo đáng ghét!

Tiêu Từ cúi đầu ngắm , chất giọng nghèn nghẹn khàn đặc: "Nàng thực sự sẽ chắp cánh bay chứ?"

Ta cố tình trêu chọc : "Tùy thuộc thái độ ăn năn của ngài thế nào hẵng tính."

Tiêu Từ tung cước sút bay con vịt vàng ngoài cửa sổ, đó tóm vuốt áp chặt lên lồng n.g.ự.c . Vành tai tấy đỏ, mặt mũi e ấp thẹn thùng y hệt thiếu nữ: "Cho nàng sờ đấy, của Lăng Thanh làm mlem mlem bằng của ."

Mắt sáng quắc như đèn rọi: "Lời coi bộ uy tín nha?"

Chữ cuối cùng rớt xuống đất, đè ngửa lăn cù giường, tay chân quơ cào sờ mó tới bến.

Thế nhưng, chẳng mấy chốc thấy thứ chiều hướng mất kiểm soát, quần áo của cũng mất từ lúc nào chẳng .

Loading...