Cầm Nhầm Thư Khuyên Hàng, Nhận Nhầm Hôn Phu Là Yêu Quân - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:53:32
Lượt xem: 24

1.

Tuy nhiên cũng chẳng , kể chuyện trần gian từng , hôn thư đều làm bằng giấy đỏ ép kim, đỏ rực rỡ thì mới là chuyện hỉ. Còn màu trắng thì dùng để lo tang sự thôi.

Ta nhét tịt tấm trắng chân bàn, mở tấm đỏ xem thử. Chữ nghĩa chi chít nhằng nhịt, chẳng lấy một chữ bẻ đôi.

Ta ngậm tờ giấy đỏ ba chân bốn cẳng chạy xuống núi, tìm đến gốc hòe già chân đồi.

"Thụ gia gia, ngài mau xem giúp vị hôn phu của họ tên là gì, nhà ở ạ?"

Thụ gia gia híp mắt nửa ngày, vuốt râu ngẫm nghĩ: "Chữ ... hình như là chữ... Yêu, còn chữ là... Quân, đúng đúng đúng, là Yêu Quân!"

"Yêu Quân á?" Mắt sáng rực lên, hai tai cũng vểnh cả lên. Trời đất quỷ thần ơi, phu quân mà phụ định đoạt cho là một đại nhân vật khét tiếng cơ đấy.

Ta hớn hở cất kỹ tờ giấy đỏ: "Đa tạ Thụ gia gia!"

"Đi ." Thụ gia gia vung vẩy cành lá: "Gả nhà t.ử tế thì đừng quên cái già nhé." Ta ấp ủ hôn thư trong ngực, hân hoan chạy thẳng một mạch tới Yêu giới.

Chẳng rõ chạy bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng đặt chân đến địa bàn của Yêu tộc. Hai con tỳ hưu nhe nanh múa vuốt chặn đường : "Đứng ! Kẻ nào to gan tự tiện xông Yêu Vực!"

Tiếng hai tên tỳ hưu tinh vang rền như chuông đồng khiến sợ dựng cả lông, cả rụt lùi về . sực nhớ lời phụ dặn, đến là để gia nhập gia đình chứ tới phá hoại , chột chứ?

Ngay lập tức, đập mạnh tấm đỏ xuống đất, vô cùng kiêu ngạo tuyên bố: "Ta tới tìm Yêu Quân, các ngươi mau bẩm báo là vị hôn thê của ngài tới nương nhờ đây."

Hai tên tỳ hưu tinh sáp nghiên cứu tấm : "Đây... Đây là đồ của Quân thượng..."

Bọn chúng , lập tức thu dáng vẻ hung thần ác sát, khom lưng cúi đầu đổi giọng xum xoe: "Thì là vị hôn thê của Quân thượng! Xin mời, xin mời trong!"

2.

Ta phe phẩy đuôi thong dong bước theo bọn chúng. Mây ở Yêu giới màu đỏ sẫm, đình đài lầu các điêu khắc nanh sói vuốt cọp. Ta vươn cổ theo , chẳng bao lâu tới chính điện Yêu Vực.

Sàn lát đá đen viền chỉ vàng, bên trong điện là một hàng dài yêu binh yêu tướng túc trực. Trên ngai vàng màu đen tuyền chính giữa một nam nhân đang . Hắn vận cẩm bào thêu chìm hoa văn yêu đằng, mái tóc đen buông xõa hờ hững, đang chống tay lên trán nhắm mắt dưỡng thần.

Tuy rõ dung mạo nhưng đường nét xương hàm lộ góc cạnh tinh xảo, yêu khí quanh ngưng tụ phát, toát lên vẻ cao quý khó tả. Có đây chính là vị hôn phu từng gặp mặt của ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cam-nham-thu-khuyen-hang-nhan-nham-hon-phu-la-yeu-quan/chuong-1.html.]

Ta đến ngây , quên cả nhấc chân nên vấp bậu cửa, suýt nữa ngã sấp mặt, may mà tên tỳ hưu tinh bên cạnh kịp tay đỡ lấy . Thế nhưng, tiếng động khiến bộ ánh mắt trong đại điện đồng loạt đổ dồn về phía .

Lần đầu tiên nhiều giống loài khác chằm chằm như , mặt nóng ran, run rẩy tiến lên một bước: "Yêu Quân đại nhân, là vị hôn thê của ngài, phụ là Thanh Khâu Hồ Quân, chính ông định đoạt hôn ước giữa hai chúng ."

Tiêu Từ nhướng mày, hờ hững đưa mắt : "Từ khi nào bổn quân hôn ước thế?"

Khi rõ dung mạo của , khẽ hít sâu một . Trời đất quỷ thần ơi, phu quân của cũng trai quá mức quy định đấy!

Đường cong nơi đuôi mắt xếch lên, xương mày và sống mũi cao thẳng tắp, cả bờ vai vạm vỡ cùng vòng eo săn chắc nữa... Lén lút chiêm ngưỡng một lúc lâu, mới sực nhớ trả lời , vội vàng lôi tấm hôn thư giơ lên cao.

"Có mà mà! Đây là hôn thư của hai , chính là vị hôn thê của ngài đó." Ta đinh ninh khẳng định, Tiêu Từ khựng chốc lát đưa mắt hiệu cho gã mưu sĩ mặt sói bên cạnh. Gã mưu sĩ đón lấy tấm trong tay , liếc mắt sắc mặt biến đổi.

3.

Gã ghé sát Tiêu Từ, hạ giọng thì thầm: "Quân thượng, đây là... thư khuyên hàng mà một trăm năm ngài gửi cho Thanh Khâu Hồ Quân."

"Hừ, nếu nhớ lầm thì năm xưa Thanh Khâu Hồ Quân quyết chịu hàng, thà chạy nương nhờ Tiên môn mà."

" , lẽ mấy năm nay Thanh Khâu Hồ Quân thấu sự đạo đức giả của lũ Tiên môn, nên mới đặc biệt phái con gái tới cầu hòa chăng."

"Vậy thì lá gan tiểu hồ yêu đúng là nhỏ, dám cầm thư khuyên hàng tới lừa gạt bổn quân." Hắn mím môi, nhíu mày .

Hai bọn họ xì xồ xì xầm một chặp, dốt đặc cán mai chẳng lọt lỗ tai chữ nào, đành ngoác miệng hề hề với . Vị hôn phu đúng là tuyệt sắc giai nhân, thuận mắt vô cùng. Sao phụ cho mối hôn sự sớm hơn chứ.

Cặp chân mày của càng nhíu chặt hơn. Gã mưu sĩ mặt sói dường như sực nhớ điều gì, ngập ngừng lên tiếng: "Quân thượng, đây thần từng Hồ Quân bàn bạc chuyện thông gia với Tiêu Dao Tông, e rằng chuyện là một sự hiểu lầm..." Tiêu Từ xong thì rơi trầm mặc.

Hắn liếc : "Ngươi mù chữ ?"

Á! Lẽ nào còn đòi hỏi thê t.ử của học rộng tài cao ư? Ta lập tức xẹp lép chẳng còn tí tự tin nào, rụt cổ đáp: "Chưa từng học chữ."

Hắn vứt tấm lên chiếc bàn bên cạnh, ngả lưng ghế: "Bỏ , dù cũng cất công tới ."

Ta chớp chớp mắt, dâng trào hy vọng chờ tiếp: "Vậy thì giữ làm ấm giường , chắc hẳn lông hồ ly sưởi ấm ."

Hả? Ta vội vàng che khuôn mặt đang nóng bừng đỏ rực. Ây da, cái con thật là, mấy chuyện thầm kín thế thể bô bô mặt bao nhiêu yêu quái thế chứ! là làm hồ ly ngại c.h.ế.t .

Loading...