Cẩm Ngọc Tự Sinh Quang - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-06 04:51:02
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Lý Thành Huy vẫn ngừng tung những chiêu trò ghê tởm, nên và Tiền Cảnh đóng cửa cài then để tập trung làm học vấn. May mà kinh thành phồn hoa, kiểu gì cũng vài gánh hàng thuê thể đưa đồ đến tận cửa. Lý Thành Huy cũng dám làm loạn quá mức, nên những ngày tháng coi như bình yên.
Ta bắt đầu dồn tâm ý bổ sung kiến thức cho Tiền Cảnh. Ta chép từng bài sách lược mà gã trưởng từng cướp mất từ trí nhớ của . Tiền Cảnh ham học thiên tư, nhiều bài văn thể suy luận một hiểu mười.
Huynh cảm thán với : "Đã qua bao nhiêu những dòng chữ thâm sâu, tối nghĩa , nay xem những bài văn , đúng là ' cơn mưa trời sáng' ."
Ta bên cạnh mà nhịn . Cười xong, tiếp tục vùi đầu việc chép sách.
Chữ Trâm Hoa Tiểu Khải của vốn và thanh thoát, vì thế nhận vài đơn chép thuê để trang trải thêm. Có đôi khi, khi đang say sưa sách, đột nhiên trích một đề mục từ bản thảo đang chép để cùng luận bàn.
Cứ thế, hai chúng đóng cửa miệt mài, học đến quên cả đất trời, đến miệt mài suốt ba tháng ròng.
Một ngày nọ, khi đang dạo trong sân cho thư giãn gân cốt, đột nhiên gọi tên .
"Cẩm Ngọc..."
Ta , chút ngạc nhiên. Huynh hiếm khi gọi tên một cách chân tình như thế. Ngày hôm , mặt đỏ bừng lên vì ngượng ngùng:
"Nếu mai khoa cử tên bảng vàng, chúng thành nhé."
Nghe xong, nảy ý định trêu chọc một chút: "Thế nếu đỗ, chẳng lẽ định cưới ?"
Huynh vội vàng lắc đầu, cuống quýt giải thích: "Ta chỉ sợ... làm lỡ dở đời nàng."
Ta thở dài một tiếng, giả vờ u sầu: "Thế thì làm bây giờ? Hai chúng sớm là châu chấu buộc chung một sợi dây ."
Nhìn dáng vẻ bối rối của , chỉ hỏi xin một lời hứa: "Nếu mai tên bảng vàng, hãy rước về dinh thật vẻ vang. Còn nếu thật sự danh lạc tôn sơn , sẽ cùng khăn gói về quê bái kiến cha , như ?"
Huynh bên cạnh, gật đầu lia lịa. Đột nhiên, đổi giọng hỏi:
"Chẳng lẽ cũng giống như mấy cuốn thoại bản , ở quê nhà còn cô em họ thanh mai trúc mã nào đó chờ đợi ?"
Huynh xong liền ha hả: "Ta bảo dạo nàng luận bàn văn chương với nữa, hóa là đang chép loại sách ?"
Ta hừ một tiếng đầy kiêu ngạo: "Huynh thì cái gì! Văn chương thánh hiền tuy , nhưng lẽ nào đời chỉ văn chương thánh hiền? Thoại bản ở kinh thành bán chạy lắm, chép một quyển tận ba lượng bạc đấy."
Ngày diễn kỳ khoa cử.
Ta tỉ mỉ kiểm tra từ nếp áo, miếng đệm gối, cho đến bút mực và lương khô của Tiền Cảnh. Sau khi chắc chắn thứ chút sai sót nào, mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiền Cảnh bằng ánh mắt vô cùng ôn hòa: "Đoạn thời gian vất vả cho cô nương ."
Ta nở một nụ rạng rỡ với : "Chỉ mong cá chép hóa rồng, sớm ngày chạm tay cành quế!"
Tiền Cảnh , hề tỏ căng thẳng, ngược thần sắc vô cùng trịnh trọng: "Nhất định phụ lòng cô nương!"
Ta và , tất cả tình ý đều gói gọn trong ánh mắt, chẳng cần thêm lời nào.
Trên đường về, tình cờ bắt gặp hầu của nhà họ Lý. Ta dẫu cũng từng là đại tiểu thư của bọn họ, thế mà tên như thấy ma thấy quỷ, vội vàng né tránh kịp. cũng chẳng thèm để tâm.
Ta tập hợp mấy gánh hàng thuê , lấy bạc từ trong túi để cảm ơn họ: "Thời gian qua kẻ đến quấy rối nhiều, đa tạ các vị hỗ trợ, Tiền lang quân mới thể yên sách."
Mấy gánh hàng lộ vẻ vui mừng: "Chúng sớm Tiền lang quân thường , chuyến chắc chắn sẽ tên bảng vàng."
"Chỉ mấy kẻ đến gây chuyện là quá đỗi đáng ghét, mặt mũi cũng chẳng cần nữa, thật sự nên giải bọn chúng lên quan phủ mà kiện!"
Ta im lặng một lúc lâu, khẽ : "Sẽ ngày đó thôi."
Thực tế, càng gần đến ngày khoa cử, Lý Thành Huy quấy rối càng dữ dội hơn thường lệ.
Giữa đêm khuya thanh vắng...
Kẻ thì hạ độc, phóng hỏa. Thậm chí kẻ còn toan tính lén nhét phao thi hành lý của Tiền Cảnh.
Nói cũng thật khéo, những kẻ đó trông giống đám gia nhân ký khế cho nhà họ Lý. Thế nên, dù lòng đang bồn chồn lo lắng, vẫn quyết định bí mật tìm Lý Thành Huy một chuyến.
Lý Thành Huy dạo lẽ vì tìm ai thuê phù hợp nên cuống cuồng như kiến bò chảo nóng. Thấy tìm đến, còn tưởng rốt cuộc chịu thấu cảnh nghèo khổ mà cầu xin.
"Ta cứ tưởng ngươi thể cứng đầu cả đời, hóa cũng ngày bò đến đây cầu xin ?"
Cứng đầu ư? Cũng chẳng hẳn. Ta chỉ là hạng "chân đất sợ xỏ giày" mà thôi.
Ta thò tay bọc, rút một con d.a.o bổ củi sáng loáng!
"Ngươi hủy hoại đời , ngươi xem, con d.a.o của nên hạ thủ từ chỗ nào thì mới đây?"
Lý Thành Huy sợ hãi hình tại chỗ. Giây phút , ánh mắt như thấy ác quỷ hiện hình, nhưng chẳng hề sợ hãi.
"Bắt đầu từ đôi tay nhé? Dù ngươi cũng chỉ dùng khác thuê giúp thôi mà."
Ta buông tay, liền ngã nhào, lăn lộn bò chạy, nước mắt nước mũi chảy dài vì sợ hãi, nhưng miệng vẫn quên c.h.ử.i rủa:
"Ngươi... đồ điên !"
Lý Thành Huy là hạng bắt nạt kẻ yếu nhưng sợ kẻ ác. Thấy liều mạng, rốt cuộc cũng sợ mà thu mấy trò tiểu nhân, để Tiền Cảnh thể bình yên trải qua những ngày thi cử căng thẳng.
Ngày Tiền Cảnh bước khỏi trường thi, trông gầy một vòng nhưng đôi mắt sáng quắc, tràn đầy tự tin. Huynh thấy chờ giữa đám đông liền rảo bước tới, nắm lấy tay , giọng khàn đặc:
"Nương tử, làm . Những đề thi đó... tất cả đều trong những gì chúng luận bàn."
Ta , lòng nhẹ nhõm như trút tảng đá ngàn cân.
Vài ngày , bảng vàng dán lên. Tiền Cảnh chỉ tên, mà còn là Hội Nguyên – đầu kỳ thi Hội!
Tin tức nổ tung cả kinh thành. Nhà họ Lý bàng hoàng, Lý Thành Huy ngã quỵ ngay giữa sảnh chính khi tin "tên thư sinh nghèo" mà khinh bỉ chính là Tân khoa Hội Nguyên.
chuyện vui vẫn dừng ở đó. Ngày Tiền Cảnh cung tham gia điện thí, vị Hoàng đế vốn minh một đề bài về "Sự trung thực của hàng ngũ quan ".
Tiền Cảnh giữa đại điện, dõng dạc trả lời, chỉ bàn về đạo lý mà còn lồng ghép khéo léo những uẩn khúc về việc " thuê", "đánh tráo tài năng" mà chứng kiến.
Hoàng đế xong rồng tâm đại duyệt, ban cho danh hiệu Trạng Nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cam-ngoc-tu-sinh-quang/3.html.]
Ta kẻ điên , chính cũng rõ. Ta chỉ rằng, Tiền Cảnh thật sự đổ bệnh.
Cửa trường thi mở, một loạt thí sinh cái lạnh cắt da cắt thịt quật ngã. Ta vội vã chạy phố bốc t.h.u.ố.c về sắc. Trong căn phòng ấm áp như mùa xuân, lòng cảm thấy khoan khoái vô cùng.
Vừa lúc ngoài, một tin tức từ những gánh hàng thuê. Khác hẳn với Tiền Cảnh, gã trưởng của vốn dĩ ngày thường phóng túng sa đọa, tửu sắc quá độ, đến phòng thi bao lâu khiêng ngoài! Ngay cả bài thi còn xong.
Ta chẳng đó chuẩn những gì. Hối lộ mua đề? Hay là mang theo phao thi? đúng là "phong thủy luân chuyển", rốt cuộc bại tay chính bản .
Huynh trưởng và phụ như đúc từ một khuôn mẫu: tài cán chẳng bao nhiêu nhưng cực kỳ sĩ diện.
Ngày nhỏ khi mất, phụ cưới vợ kế, hai em từng ôm nức nở. Hắn : "Muội , sợ lắm." Thuở tuy nhu nhược, nhưng ít nhất vẫn dạy dỗ nên còn chút nhân hậu.
Sau , phụ ném cho kế mẫu nuôi dưỡng, còn ông đích dạy dỗ . Kể từ đó, hai chúng dần trở nên xa cách. Cho đến một ngày, thấy trừng phạt hạ nhân. Rõ ràng cũng trạc tuổi , nhưng khi vung roi da lên, gương mặt đầy vẻ hung ác.
Hắn gầm lên: "Ngươi xem ngươi cái thứ gì đây? Làm bản thiếu gia mắng."
Ta tiến gần gọi: "Ca ca."
Hắn trợn mắt hỏi : "Nhìn cái gì mà ? Đây chỗ nữ nhi các ngươi nên đến."
Ta chỉ : "Muội thể văn giúp , thể cho đến học đường xem thử ?"
Hắn khẩy: "Được thôi, dù cũng chán ngấy lão già đó . Ta phụ dạy riêng, ngươi cứ việc đối phó với lão."
Trước khi , còn ngoái đầu : "Ta kế mẫu đa phần lòng độc ác, hả, ngươi chịu khổ tay bà ? Tiếc là ngươi chỉ là phận nữ nhi. Phụ , ngươi và rốt cuộc vẫn là khác biệt."
Ta định lắc đầu. Kế mẫu tuy cận với , nhưng ít nhất bà là lương thiện. Ta bắt đầu văn , theo học phu tử. Thế nhưng , cầm bài văn phu t.ử khen ngợi mà rằng:
"Cũng may ngươi là nữ nhi, nếu giữa chúng chắc chắn sẽ một trận tranh giành một mất một còn."
Ta sách, chẳng ai quản thúc, thế nên tính cách trở nên cứng cỏi, bao giờ chịu nhục. Mấy ngày kỳ thi, cầm d.a.o đến tận cửa, thực chất là mang theo tâm thế liều c.h.ế.t cùng . Hắn ép gả cho kẻ đốn mạt, hủy hoại tương lai của , tình nghĩa em sớm cạn sạch.
Thế nhưng ngày hôm đó, dường như cuối cùng cũng nhớ chút tình lãng quên bao năm. Hắn túm lấy sợi dây chuyền để cổ, gào van xin:
"Muội , , . Nhìn tình nghĩa với quá cố, tha cho ."
Ta giật phắt sợi dây chuyền đó xuống.
"Từ nay về , cầu ai nấy , đường ai nấy bước."
Ta đang mải mê theo đuổi dòng suy nghĩ thì bỗng thấy tiếng gọi:
"Cẩm Ngọc, tránh xa lò lửa một chút, cẩn thận kẻo cháy sém y phục."
Ta những tia lửa nổ lách tách trong lò, đột nhiên thấy âm thanh giống hệt tiếng pháo tre. Tiếng pháo nổ râm ran, và đám đông ngoài cũng vỡ òa như hoa nở.
"Chúc mừng, chúc mừng nhé! Chúc mừng Tiền lang quân bảng thượng hữu danh!"
Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì mình lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))
Tiền Cảnh đỗ !
Là Tiến sĩ nhị giáp.
Cánh cửa nhà họ Tiền vốn luôn đóng chặt suốt ba tháng qua, cuối cùng cũng mở toang. Những đến báo hỷ, kẻ hiếu kỳ xem náo nhiệt, cả những gánh hàng thuê quen thuộc, tất thảy vây kín một vòng đông đúc.
Thậm chí còn hai gia đình thương nhân đến ướm lời dò xét:
"Chúc mừng lang quân Kim bảng đề danh! Không trong nhà ngài thê ?" "Con gái năm nay tròn mười sáu, dung mạo xinh , tính tình ôn thuận, thật là môn đăng hộ đối với lang quân."
Trong đám đông cũng bắt đầu râm ran những lời xì xào bàn tán:
"Tiền lang quân dường như vẫn cưới vợ chính thức đúng ?" " , từng thấy sính lễ nghi thức tam thư lục lễ gì cả. Vậy vị cạnh là ai?" "Ngươi ? Đó là vị ở..."
Tiền Cảnh đột ngột đầu , lắc đầu lia lịa như thanh minh: "Không , !"
Ta với ánh mắt nửa nửa .
Chàng cuống quýt đến mức mồ hôi vã trán, vội vàng lên giọng cắt ngang những lời đàm tiếu của chúng nhân:
"Chư vị! Tiền mỗ là kẻ đơn độc một . Có công danh ngày hôm nay, tất thảy đều nhờ sự phò tá, hỗ trợ của nương t.ử ."
"Ta và nương t.ử là tri kỷ, là tâm đầu ý hợp. Ta cùng nàng trải qua phong ba bão táp, cùng hội cùng thuyền, tuyệt đối sẽ thêm một nào khác nữa!"
Nói đoạn, nắm chặt lấy tay , dắt hiên ngang tiến về phía mặt .
Thế là những lời tán dương của đám đông ùa tới như nước chảy, tiếc lời mà ca tụng:
"Quả nhiên là thiên tác chi hợp !"
"Hai vị đều là những phúc khí ngút trời."
Tiền Cảnh đầu , mím môi, vẻ mặt hiếm khi lộ chút đáng thương như nũng nịu: "Cẩm Ngọc?"
Ta ừ hừ một tiếng: "Sao ?"
Chàng với ánh mắt đầy mong đợi: "Chúng khi nào thì thành đây? Đã là sẽ phong quang đại thú mà..."
Thế nhưng, giữa đám đông náo nhiệt , đột nhiên một chen lên, gương mặt đầy vẻ hốt hoảng, lo âu.
"Đại cô nương! Đại cô nương!"
Ta nheo mắt kỹ, đó chính là bà v.ú cận bên cạnh kế mẫu của . Bà cuống cuồng thôi, vội vã lách qua đám đông để đến bên cạnh , thở hổn hển:
"Đại công t.ử đỗ, lão gia nổi trận lôi đình, mà gả tiểu tiểu thư cho Thành vương gia làm tiểu , để đổi lấy một chức quan cho đại công t.ử vận hành!"
"Chuyện làm mà cơ chứ!"
"Phu nhân thực sự hết cách , nên mới sai lão tìm đến cửa để cầu cứu cô nương."
"Chỉ mong cô nương tình nghĩa phu nhân nhiều âm thầm giúp đỡ, xin hãy cứu lấy tiểu thư nhà chúng !"
Sắc mặt lập tức đanh , sự lạnh lẽo bao trùm lấy ánh mắt.
"Đi! Đến Lý phủ!"