Tháng bảy mười bảy.
——————–
Doe về nhà lúc mười một rưỡi. Tôi bắt đầu lo từ sáu giờ, bắt đầu tới lui và cứ mỗi ba mươi giây ngóng hành lang từ bảy giờ, bắt đầu hốt hoảng từ tám giờ. Ghì chặt điện thoại trong tay, đang bấm 911 thì cửa mở và nó chậm rãi lê phòng. Nó lưng về phía để kéo khóa cửa. Lưng nó cứng đờ, kéo căng áo khoác.
“Chúa ơi, Doe.” Tôi cúp máy.
Nó gì. Tay nó mân mê lỗ khóa, hết đóng mở đóng mở.
“Cậu tha ma ở xó xỉnh nào ?”
Không gì.
“Đừng là thị trấn , Doe.”
Nó xuống giường, . Mắt nó ngấn nước. “Xin .” Nó , giọng nhỏ xíu, nghèn nghẹn, lửng lơ giữa tiếng thì thầm và tiếng trò chuyện thản nhiên như thường. Môi nó run run nó úp mặt tay, đầu gối mà . Tôi thấy Doe bao giờ. Tôi thấy nó bao giờ và thấy ai khác ngoài bao giờ. Mà lâu lắm .
Tôi xuống bên cạnh, chạm khẽ lưng nó; xương vai và xương sống và xương sườn của nó áp tay , run lẩy bẩy. Khi , thường làm , lâu lắm một mùa đông Alaska. Cảnh thấy. Ngày mai nó sẽ lả bồn rửa mặt, khạc dịch trắng và m.á.u đỏ và đờm vàng trong cổ họng.
“Muốn đưa bệnh viện gì ?” Tôi hỏi, nó lắc đầu.
Tôi đỡ nó phòng tắm. Nó vịn tay lên tường, mỗi bước là mỗi cái co đau đớn. Tôi đổ nước đầy bồn cho nó. Nó yếu ớt lên toilet, tay bấu chặt mép. Tiếng đứt quãng theo tiếng nấc.
“Ngày mai học .” Tôi bảo nó.
“Cám ơn.” Nó thì thào. Giọng nó như thở mang tiếng . Nó từ từ cởi áo bỏ rơi giữa sàn, đống vải bất động nhăn nhúm như xác thú. “Bây giờ ghét .” Nó khẽ. Nó trườn bồn, ghì đầu gối sát ngực.
“Gội đầu .” Tôi bảo nó.
Nó gật đầu, lên.
“Hart ?”
Tôi xuống nó, nước mắt và nước tắm ướt đẫm chảy dài. Tôi lướt những ngón tay dài mảnh của trong nó, nếm tên môi nó giữa tiếng thở dồn dập. Nó cần tình thương – êm ái, từ tốn, dịu dàng. Tôi yêu thương nó bao nhiêu, và đau nhói.
“Gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ca-phe-den/chuong-2.html.]
“Tối nay hẹn đứa nào ?”
“Không.” Tôi dối. Tôi hẹn với một thằng học chung lớp Môi trường. Thằng nhỏ nhắn, mảnh mai, tóc tai kỳ quặc. Mời . Tính lịch sự, từ chối ai bao giờ.
“Ở đây ?” Doe nhỏ nhẹ hỏi. Cậu bé tóc ngắn đẽ, ngọt ngào, lặng lẽ trong bồn tắm, làn da trần nhợt nhạt mờ ảo ủ giữa nước nóng.
“Dĩ nhiên.”
“Cám ơn.” Lại là thở mang tiếng . Tôi bệt xuống sàn, lưng tựa bồn rửa mặt. Nó vươn vai, uốn . Tôi thấy ai mong manh dễ vỡ như Doe. Nó thể ngủ giường của bất cứ ai. Tôi chỉ ngủ ngon ngoài trời, duỗi dài nền cỏ xanh ẩm. Đâu tại mà bố khoái du mục.
“Lão Hóa khốn kiếp.” Doe thầm thì với cái đầu gối của nó.
“Tôi tưởng hôm nay lão Tây Ban Nha phạt cấm túc.”
“Phạt xong , đang về. Lúc đó, nhớ nữa, hình như là năm giờ?”
“Và lão Hóa tóm .”
“Ừ.”
“Và…”
“Ừ.” Nó rít. “Ừ. Đột nhiên kéo tay , khóa cửa, xô lên cái bàn khốn kiếp nào đó. Mẹ, như thôi. Cả một câu cũng . Lão chỉ chọc cái…”
“Cậu cần nữa.”
Nó , run rẩy, run rẩy và run rẩy. Cả nó lả , oặt mép bồn, từ ngón tay nước nhỏ giọt trĩu nặng xuống sàn. Tôi nâng đầu nó dậy.
“Tôi thật dám tin. Khốn kiếp, dám tin nữa.” Nó lẩm bẩm khi dìu nó nước ấm trở . “Xin , Hart.”
“Không , Doe.” Tôi gội đầu cho nó. Bọn dùng chung một loại dầu gội. Mùi hương như cam chín mọng trong nắng.
“Hart.” Nó thì thầm. Tôi xoa nhẹ da đầu nó. “Cám ơn , Hart.” Tóc nó lúc nào cũng lửng lơ, hẳn dài mà hẳn ngắn, sẫm màu như mực đen nhưng ấm hơn. Đôi mắt xanh giờ nhắm nghiền, nước mắt và nước tắm và xà bông trôi tuột qua lông mày, lông mi.
“Không thì làm đây?” Tôi hỏi, xả nước tóc nó.
“Tôi .” Nó thở . “Tôi nữa.”