Bong bóng mùa hạ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:10:06
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Giờ em để em yêu , ?”

Lục Trạch để mặc cô ôm, đẩy , cũng đáp .

Khung cảnh , đáng lẽ giống như một cảnh trong phim tình cảm….

giọng cắt ngang.

Tôi tựa khung cửa, bình tĩnh họ:

“Có cần em mua “đồ bảo hộ”  giúp hai ? Anh thích loại nào?”

Dừng một chút, chợt :

“À, em quên mất… thích dùng.”

Tôi định .

Lục Trạch giật tay khỏi Giang Tuyết Mạn, mấy bước đến mặt , siết chặt cổ tay :

“Hạ Mạt, em ý gì?”

Anh nhíu mày:

“Đừng giở tính trẻ con với , với cô gì.”

Cổ tay siết đến đau.

Tôi thẳng , từng chữ một:

“Nếu gì, để tài xế đưa cô về là xong, khó ?

“Anh yên tâm đàn ông, chẳng công ty cũng tài xế nữ ?”

Lục Trạch khẽ nhíu mày.

Từ nhỏ đến lớn, luôn nâng niu, quen sống tùy ý, thích ràng buộc, cũng thích ai quản .

Kể cả .

Quả nhiên….

Anh cong môi, nở một nụ nhạt, nhưng ánh mắt lạnh lẽo:

“Hạ Mạt, giờ em bắt đầu quản ?”

Diệu Linh

Tôi trả lời.

Sắc mặt dần trở nên lạnh xuống:

“Có mấy năm nay quá chiều em, khiến em tưởng thể quản ?

“Không chơi nổi thì chia tay .”

Anh chằm chằm mắt , khẽ :

… em dám ?”

Lại là như .

Luôn luôn là như .

Anh thậm chí còn lười che giấu.

Anh tin chắc thể rời xa .

mặt , luôn ung dung tự tin như thế.

Tự cho rằng nắm điểm yếu của , cho rằng rời sống nổi, cho rằng cuối cùng sẽ lóc cầu xin đừng , đừng chia tay.

….

Tôi rời từ lâu .

Tôi hít sâu một :

“Anh đúng, em đúng là chơi nổi.”

“Đã … chia tay .”

Ngay khoảnh khắc lời rơi xuống…Lục Trạch như ai đó ấn nút dừng.

Cả cứng .

Có lẽ từng nghĩ, hai chữ “chia tay”… do chính .

Người luôn thờ ơ, như thể chẳng đặt gì mắt… đầu tiên lộ chút hoảng loạn.

chỉ trong vài giây.

Không khí quanh chợt trầm xuống, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Lục Trạch nhếch môi, cố giành thế chủ động:

“Lại là ai dạy em chiêu ?

“Nếu em nghĩ làm thể khống chế , thì em ngây thơ quá .

“Hạ Mạt, ai tin em sẽ rời khỏi .

“Anh khuyên em một câu…kiên nhẫn của hạn, chơi quá tay, coi chừng thu dọn nổi.

“Lỡ thật sự chia tay em… đừng lóc cầu xin .”

Tôi thẳng , từng chữ rõ ràng:

“Đây trò đùa, cũng ai dạy em.

“Là chính chơi nổi thì chia tay.

“Em chỉ làm theo thôi.

“Chúng chia tay , Lục Trạch… em nghiêm túc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/bong-bong-mua-ha/chuong-5.html.]

“Hạ Mạt!”

Anh đ.ấ.m mạnh tường, như một con thú mất kiểm soát, sắc mặt u ám đến đáng sợ.

Không qua bao lâu…

Anh bỗng nở một nụ lạnh đến rợn :

“Được thôi, chia tay đúng ? Em đừng hối hận.

“Anh cũng xem… em chịu bao lâu.”

8

Tôi rời khỏi biệt thự của Lục Trạch.

Lịch làm thủ thuật đặt một tuần.

Tôi làm một loạt kiểm tra sức khỏe .

Không vấn đề gì nghiêm trọng.

Trước khi lên máy bay, việc đầu tiên làm là chặn và xóa bộ liên lạc với Lục Trạch…một mạch dứt khoát.

Sau đó, bay đến căn hộ mà bạn tìm giúp, dọn ở cạnh cô .

Những năm qua, và Lục Trạch mỗi lấy thứ cần…. chơi đùa với , lấy tiền, ai thiệt.

Ở bên , cũng học ít cách kiếm tiền, tiền tích lũy đủ để nửa đời lo ăn mặc.

Trên máy bay, bắt đầu nghĩ về những gì sẽ làm tiếp theo.

Có thể sẽ tận hưởng một thời gian độc .

Cũng thể sẽ kết hôn với đàn ông mà bà nội chọn cho .

ngày đầu tiên rời khỏi nhà Lục Trạch, vẫn cùng bạn bar uống say.

Trong quán bar, thảm.

Bạn thở dài:

“Biết chia tay sẽ sống c.h.ế.t thế , còn nhất định chia tay?”

“Giờ hối hận ?”

Tôi lau nước mắt:

“Thật tớ chỉ thích diễn mấy cảnh bi tình thôi, qua ngày là khỏe re.”

Bạn giơ ngón cái với :

“Đỉnh.”

mở camera điện thoại:

“Cậu cũng đấy, kiểu mong manh hiếm lắm, để tớ chụp cho một tấm.”

Tôi nhắc:

“Chụp xong nhớ chỉnh ảnh nhé.”

còn kịp chụp…

Trực giác của bỗng nhạy bén nhận , phía đang lén chụp .

Tôi lập tức đầu .

Trong quán bar, qua lấp loáng, nhưng phát hiện điều gì bất thường.

Như thể chỉ là ảo giác của .

Bạn hỏi:

“Sao thế?”

Tôi lắc đầu:

“Không gì.”

“À mà… bắt đầu chụp ? Để tớ chỉnh góc một chút.”

9

Ngày đến bệnh viện làm thủ thuật.

Trong lúc xếp hàng chờ gọi tên, thấy chán.

Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bên cạnh là kiểu thích chuyện, thấy một thì nhịn bắt chuyện:

“Cô một ? Bạn trai ?”

Tôi đáp:

“Chia tay .”

thở dài:

“Người trẻ các cô dễ bốc đồng thật, chia tay vẫn thể mà.

“Nhìn mắt cô , rõ ràng mấy ngày nay , chắc là vẫn còn luyến tiếc chứ gì?”

Tôi :

“Nói thật nhé, chỉ vì thích diễn cảnh bi thôi, đau lòng.”

“Đừng lúc chia tay sống dở c.h.ế.t dở, chứ bảo m.a.n.g t.h.a.i con của , dám.

“Ôm chăn mà với ôm con mà , vẫn phân biệt .

“Yêu thì cứ yêu thôi, còn kết hôn… khác .”

 

Loading...