Tuế Tuế bơi, bé vùng vẫy dữ dội nước. Nước sộc mũi miệng khiến bé hoảng loạn, càng vùng vẫy càng chìm nhanh hơn.
Nghe thấy tiếng động, đám hầu đang dọn dẹp gần đó chạy . Lục An An thấy đến, liền bịt mũi nhảy xuống hồ, giả vờ hét lớn: "Tuế Tuế đừng sợ, chị đến cứu em đây!"
"Trời đất ơi!" Người hầu thấy hai đứa trẻ nước, vội vã vứt chổi gọi cứu giúp. Tiếng hô hoán làm chấn động cả biệt thự. Lục Quân Thâm và Hạ Nam Chi tin liền tức tốc chạy ngoài.
Khi vớt lên, Tuế Tuế tím tái vì ngộp nước, liên tục sặc nước trong vòng tay hầu. An An thì chỉ sặc nhẹ vì nhảy xuống gần bờ. Quân Thâm lạnh lùng hỏi tội hầu, nhưng chỉ là thấy An An nhảy xuống cứu Tuế Tuế.
An An cạnh Tuế Tuế, vẻ mặt hối Quân Thâm: "Ba ơi, là của con. Con đưa em đây chơi làm em trượt chân, tất cả là tại con." Quân Thâm nhíu mày, bảo gọi bác sĩ và đưa hai đứa trẻ đồ.
Nam Chi dù lo lắng cho Tuế Tuế, nhưng khi thấy An An run rẩy đầy tội nghiệp, cô bỗng thấy thương cảm cho đứa trẻ mồ côi và thầm cảm ơn cô bé dũng cảm cứu con . Cô kéo tay An An: "Đi, dì đưa cả con đồ luôn."
Trong phòng, Nam Chi lau và đồ cho Tuế Tuế. Thấy con gái cứ cúi đầu im lặng, cô xót xa hỏi: "Tuế Tuế, , con ngã xuống hồ?"
Tuế Tuế ngập ngừng, đôi mắt đỏ hoe hỏi : "Mẹ ơi, Tuế Tuế đáng ghét ?"
"Sao thể chứ, con là em bé ngoan nhất mà."
"Chị An An ba , chị thật đáng thương đúng ?"
Tuế Tuế dù còn nhỏ nhưng lờ mờ hiểu An An cố tình đẩy . vẻ đáng thương của chị, bé phân vân. Bé định sẽ tự hỏi An An tại làm thế khi quyết định mách . Bé lắc đầu: "Không gì , con chỉ sợ thôi."
Ở lầu, An An bước đến cạnh Quân Thâm, rụt rè gọi: "Ba."
Quân Thâm ngước mắt, lạnh nhạt bảo bác sĩ kiểm tra cho cô bé, thẳng: "An An, , ba của con. Dù nhà họ Lục nhận nuôi con, con cũng gọi là ba."
An An mím môi: " bà nội bảo con gọi như . Ba cũng cần con ?"
Nhìn vẻ mặt " xanh" của An An, Quân Thâm cảm thấy cô bé nét gì đó giống Hứa Nhược Tình – kiểu luôn dùng sự yếu đuối để thao túng. Anh lạnh lùng: "Sau gọi là chú Lục."
Giang Trợ lý báo cáo rằng camera khu vực hồ bơi hỏng kịp sửa nên thấy diễn biến. An An nhanh nhảu cướp lời: "Chú Lục, thực con dối. Tuế Tuế trượt chân, mà là em cứ đòi sát mép hồ chơi dù con can ngăn. Là của con trông em kỹ..." Nói cô bé cúi đầu nức nở.
Quân Thâm thấy cô bé nhận về , còn cứu Tuế Tuế nên dịu giọng: "Con cứu em, đó của con. Chú cảm ơn con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/bo-chong-giu-con-moi-biet-anh-yeu-toi-ha-nam-chi-luc-quan-tham/chuong-118-phu-nhan-luc-tien-sinh-biet-sai-roi-tien-sinh-cau-xin-long-thuong-xot.html.]
Đến giờ cơm trưa. Nam Chi vẫn lì ở sofa chịu bàn. Quân Thâm nhướng mày: "Em định đợi mời ?"
"Anh chuẩn phần cho . Cứ ăn một , đừng bận tâm."
"Không ăn thật chứ gì?"
"Không ăn."
"Được thôi." Quân Thâm thản nhiên phòng ăn.
Thấy , Tuế Tuế cũng buông bát: "Dì ăn, Tuế Tuế cũng ăn."
Quân Thâm gắt: "Con quan tâm cô làm gì?"
"Dì với Tuế Tuế, Tuế Tuế ở bên dì chứ." Nói bé chạy sofa cạnh Nam Chi.
Nhìn hai con "biểu tình" ngoài sofa, Quân Thâm tự nhủ: Hừ, ăn thì nhịn, chẳng lẽ van xin chắc? Nực ! Anh cầm đũa lên, nhưng món ăn nào cũng thấy nhạt nhẽo. Hình ảnh hai cái lưng nhỏ ngoài cứ lảng vảng trong đầu làm bồn chồn yên. Cuối cùng, đập mạnh đũa xuống bàn, gầm lên: "Giang Trạch!"
"Tiên sinh, ."
"Cậu... định mời hai họ ăn cơm ?"
Giang Trợ lý ngơ ngác: "Hả?"
"Nếu mời thì cũng cản." Quân Thâm chữa thẹn.
Giang Trợ lý: "???"
"Nhìn cái gì? Còn mau mời !"
Giang Trợ lý nén đến mức nội thương. Anh hiểu thừa sếp đang " đ.ấ.m xoa", hạ nhưng sĩ diện. Anh bước chỗ Nam Chi và Tuế Tuế, hắng giọng lớn:
"Phu nhân, cô Tuế Tuế, Lục thỏa hiệp . Tiên sinh sai , cầu xin hai dùng bữa. Tiên sinh còn bảo nếu hai ăn, sẽ đau lòng đến c.h.ế.t mất!"