"Cô Lục, tấm thẻ đúng là thẻ đen của trung tâm thương mại chúng ." Nhân viên thu ngân giải thích, "Theo quy định của trung tâm thương mại chúng , giữ thẻ đen sẽ ưu tiên chọn bất cứ thứ gì trong trung tâm thương mại."
Trưởng cửa hàng Triệu , sắc mặt tái mét, đáy mắt run rẩy dữ dội.
Cô thể tin Thẩm Thanh Thu đang ghế sofa uống , lẩm bẩm, "Cái , cái thể..."
Người sở hữu thẻ đen của trung tâm thương mại chỉ một !
Sao trùng hợp là phụ nữ mắt ?!
Trời ơi, cô rốt cuộc chọc nào.
Đồng t.ử của trưởng cửa hàng Triệu co rút , mặt một mảnh hỗn loạn.
Thẩm Thanh Thu ngẩng đầu, trưởng cửa hàng Triệu sắc mặt tái nhợt, khóe môi cong lên một nụ lạnh lùng, "Bây giờ cô còn cho rằng thể vững vị trí trưởng cửa hàng ?!"
Trưởng cửa hàng Triệu tiếp xúc với ánh mắt thờ ơ của Thẩm Thanh Thu, sắc mặt cứng đờ.
Trong đầu đột nhiên nhớ lời Thẩm Thanh Thu đó: 'Cái bộ dạng nịnh bợ kẻ mạnh, coi thường kẻ yếu, coi ai gì của cô bây giờ, thể đảm bảo với cô, hôm nay vị trí trưởng cửa hàng của cô sẽ đổi chủ!'
Ban đầu cô nghĩ lời chẳng qua chỉ là Thẩm Thanh Thu dùng để dọa cô mà thôi.
Không ngờ là thật!
Cổ họng cô khô khốc căng cứng, há miệng, giọng điệu khó khăn : "Cô Thẩm, cô xem đây đều là hiểu lầm, là mắt thấy Thái Sơn, ngàn sai vạn sai đều là của ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/bi-bo-roi-vao-ngay-cuoi-toi-duoc-tong-tai-hang-ty-chieu-chuong-tham-thanh-thu-klse/chuong-291-toi-thich-lay-oan-bao-oan-lay-rang-tra-rang.html.]
"Cô nghĩ chỉ cần cô một câu , sẽ tha thứ cho cô ?" Thẩm Thanh Thu lạnh lùng ngắt lời cô , đôi môi đỏ mọng nở một nụ lạnh nhạt, "Tôi là rộng lượng, cũng hiểu chuyện đến , so với việc tha thứ cho khác, thích lấy oán báo oán, lấy răng trả răng!"
"Không ." Trưởng cửa hàng Triệu lăn lê bò toài đến mặt Thẩm Thanh Thu, lóc ăn năn, "Cô Thẩm, là mắt thấy Thái Sơn, cô phạt thế nào cũng chịu, nhưng cô thể đừng sa thải ? Tôi già , trẻ nhỏ , cả nhà già trẻ đều trông cậy chút tiền lương của , nếu việc làm, họ sẽ theo uống gió tây bắc..."
Thẩm Thanh Thu lạnh lùng những giọt nước mắt ăn năn của trưởng cửa hàng Triệu, mặt bất kỳ sự đồng cảm nào, "Con luôn trả giá cho hành vi của , đây cho cô cơ hội, là cô tự trân trọng."
Nếu cô một mực lấy lòng Tôn Niệm Dao và Lục Yên, thì sẽ xảy chuyện đó.
Nếu cô nguyên tắc, giới hạn, thì cũng sẽ rơi tình cảnh hiện tại.
Kết cục hiện tại, cho cùng đều là do cô tự chuốc lấy!
Người phụ trách thương hiệu đến muộn, thấy Thẩm Thanh Thu trong cửa hàng, thấy mặt mày xám xịt, trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm lành.
Sau khi đầu đuôi câu chuyện thông qua Tổng giám đốc Ngô, tức giận kìm mà c.h.ử.i rủa một tiếng.
Trưởng cửa hàng Triệu mắng té tát nhưng dám bất kỳ oán giận nào, "Giám đốc, giúp đó, cũng là vì thương hiệu của chúng mà nghĩ..."
"Cô câm miệng!" Giám đốc vui vẻ gì mà quát mắng một tiếng.
Nếu cái đồ ngu ngốc làm hỏng chuyện lớn như , cũng sẽ đến dọn dẹp cái mớ hỗn độn !
Chưa kịp để giám đốc thương hiệu nghĩ cách xoa dịu cơn giận của Thẩm Thanh Thu, thấy Tổng giám đốc Lý lạnh lùng : "Nhân viên bán hàng của thương hiệu các , thái độ phục vụ kém cỏi, nguyên tắc giới hạn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín và hình ảnh của trung tâm thương mại chúng ! Bây giờ lập tức dọn sạch tất cả hàng hóa, rút khỏi trung tâm thương mại chúng !"
TRẦN THANH TOÀN
Nghe thấy lời , phụ trách thương hiệu cùng tất cả nhân viên mặt tại đó lập tức hoảng loạn.
Giám đốc thương hiệu đầu tiên là một trận hoảng loạn, đó mặt hiện lên sự tức giận, "Các đây là công khai vi phạm hợp đồng! Tôi gặp tổng giám đốc của các !"