"Một hai câu giải thích rõ ràng." Thẩm Thanh Thu nắm tay Phó Đình Thâm, định đưa Phó Đình Thâm ngoài khi ông cụ cửa, nhưng thấy tiếng bước chân của ông cụ dần đến gần.
"C.h.ế.t , c.h.ế.t , kịp nữa ." Thẩm Thanh Thu vẻ mặt lo lắng như kiến bò chảo nóng.
Phó Đình Thâm khẽ nhướng mày, sâu trong mắt lướt qua một tia đùa, "Con dâu gặp bố chồng, sớm muộn gì cũng ."
Thẩm Thanh Thu lọt tai, ánh mắt quanh, cuối cùng dừng chiếc bàn làm việc rộng rãi thoải mái của , cô kéo cánh tay Phó Đình Thâm nhanh chóng tới, hai lời ấn xuống gầm bàn.
"Tạm thời ủy khuất một chút."
Phó Đình Thâm, "..."
"Thẩm Thanh Thu, em là đầu tiên dám đối xử với như ." Anh nắm cổ tay cô, đôi mắt đen láy ẩn chứa lời cảnh cáo chằm chằm cô.
"Tình thế bắt buộc." Thẩm Thanh Thu kiễng chân hôn nhẹ lên môi đàn ông một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, mặt nở nụ lấy lòng, "Ngoan nào."
"Anh là vô dụng như ?"
"Tối nay hẹn hò với em ?"
Phó Đình Thâm , cần Thẩm Thanh Thu động tay, tự chui xuống gầm bàn làm việc.
Cùng lúc đó, cửa văn phòng mở .
Mặc dù gia tộc Tần thị thịnh vượng qua nhiều thế hệ, nhưng tay ông Tần là một thời kỳ thịnh vượng từng , dù hiện tại ông lui về hậu trường, thương trường vẫn lưu truyền những truyền thuyết về cuộc chiến của ông.
Ông chống gậy bước cửa, quanh, "Vừa Lâm Kiều , cháu khách?"
Thẩm Thanh Thu để lộ dấu vết liếc Phó Đình Thâm đang gầm bàn, một tay chống cằm, vẻ mặt buồn bực, mặt đỏ tim đập : "Vừa ạ."
Ông Tần khẽ gật đầu, "Nghe Hoài An cháu chuyển ngoài sống một ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/bi-bo-roi-vao-ngay-cuoi-toi-duoc-tong-tai-hang-ty-chieu-chuong-tham-thanh-thu-klse/chuong-125-con-dau-xau-gap-bo-me-chong.html.]
"Công ty ký dự án mới, thường xuyên làm thêm giờ, ở nhà bất tiện."
Ông Tần khẽ nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trọng, "Thanh Thanh, cháu cho ông ngoại , cháu bạn trai ?"
Lông mày Thẩm Thanh Thu giật mạnh, "Ông ngoại, cháu..."
"Sáng nay, giúp việc dọn dẹp phòng cháu tìm thấy một bó hoa hồng héo úa." Giọng trầm ấm của ông Tần vang lên u u, cắt ngang lời cô, "Thanh Thanh, ông ngoại phản đối cháu yêu đương, nhưng con gái vẫn giữ ý tứ một chút, khi giao tiếp với khác càng giữ cảnh giác 100%, bây giờ thế đạo hiểm ác, lòng khó lường, cháu còn nhỏ, ông ngoại lo cháu phân biệt những kẻ xa đó đang che giấu ý đồ !"
Kẻ xa ý đồ , che giấu ý đồ Phó Đình Thâm, "..."
Ông Tần chuyện thật sự hề khách khí.
TRẦN THANH TOÀN
Anh tò mò, nếu đưa vật đính ước, ông Tần sẽ gì.
Thẩm Thanh Thu liếc thấy vẻ mặt khó chịu của Phó Đình Thâm, lo lắng cơn giận làm cho mất trí, cô để lộ dấu vết đưa tay xoa đầu , động tác đó giống hệt như an ủi một con ch.ó sói lớn đang ở bờ vực bạo loạn.
"Ông ngoại, cháu ưu tú như theo đuổi cũng là chuyện bình thường thôi ạ." Thẩm Thanh Thu dậy, về phía ông Tần, đưa tay khoác tay ông, dựa vai ông, như khi còn nhỏ làm nũng, "Chẳng lẽ ông cháu gái ngoan của ai thương ai yêu ?"
Nghe Thẩm Thanh Thu những lời tự hạ thấp như , ông Tần hừ lạnh một tiếng bảo vệ cháu, "Đó là do lũ ch.ó đó mù mắt!"
Ông chậm , tiếp tục : "Thanh Thanh , cháu xem hai cháu đó, đừng là họ về nhà qua đêm, dù mười ngày nửa tháng về nhà ông cũng lo, nhưng cháu là con gái, chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi, cho nên, ở ngoài an bằng ở nhà."
Thẩm Thanh Thu bây giờ mới hiểu ,Hóa ông cụ lo lắng sẽ bốc đồng vì tình yêu...
Cô thoải mái hắng giọng, "Ông ngoại, cháu chuyển ngoài sống thực sự là vì công việc, còn về bạn trai mà ông ... cháu đúng là quen một , nhưng cháu chừng mực."
"Cậu là ai! Bao nhiêu tuổi ! Người ở !" Ông Tần hỏi liền ba câu.
Thẩm Thanh Thu vẻ mặt căng thẳng của ông Tần, cảm thấy lúc thích hợp để công bố sự tồn tại của Phó Đình Thâm.
Ánh mắt cô liếc qua bàn làm việc, "Đợi cơ hội, cháu sẽ giới thiệu hai làm quen."
Nghe , sắc mặt ông Tần trầm xuống, ánh mắt Thẩm Thanh Thu thêm vài phần phức tạp khó hiểu.