Bị Bán Phối Minh Hôn Ta Có Không Gian Đầy Kho Lương, Mang Theo Cả Nhà Đi Chạy Nạn - Chương 237: Vĩnh viễn không bao giờ cho

Cập nhật lúc: 2026-05-09 12:47:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Thảo trở về khiến nhà họ La vô cùng bất ngờ, theo đó chính là sự kinh hỷ.

“Con ranh c.h.ế.t tiệt, ở Dương gia ăn sung mặc sướng bấy lâu nay, giờ mới nhớ đường mò về thăm ?”

La Tây lên tiếng chế giễu với giọng điệu âm dương quái khí.

La Đông thì trực tiếp hơn, mở miệng hỏi: “Có mang tiền về ? Ở Dương gia hai tháng qua chắc kiếm ít tiền chứ?”

“Dương gia nhân từ như thế, Dương tiểu thư coi trọng ngươi, chắc chắn ban thưởng cho ngươi ít đồ !”

La phụ khẽ ho một tiếng, ngay ngắn ở một bên làm bộ làm tịch. Với tư cách là địa vị cao nhất La gia, lão đương nhiên đợi Tiểu Thảo chủ động thỉnh an.

La mẫu bước chân phòng, thấy Tiểu Thảo im bất động thì sai bảo:

“Đứng đực đó làm gì? Đã về thì mau nấu cơm , sắc mặt khác thế hả!”

Tiểu Thảo thèm để ý bọn họ, lạnh lùng : “Ta thời gian dây dưa với các . Ta các tìm chuyện, .”

Tiểu Thảo rõ vì bọn họ tìm nàng, chẳng qua cũng chỉ vì tiền. Chuyến nàng tới là để cắt đứt hy vọng của bọn họ.

La Đông đập bàn quát mắng: “Ngươi đây là thái độ gì? Lông cánh cứng , dám đây lên mặt với chúng ?”

Hai gã sai vặt hộ tống Tiểu Thảo thấy động tĩnh lập tức xông trong phòng, che chở cho nàng.

La phụ và mấy La gia lúc mới Tiểu Thảo một mà còn mang theo trợ thủ.

Bọn họ vốn dĩ là hạng bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, đương nhiên dám lớn tiếng quở trách Tiểu Thảo nữa.

Cũng chính lúc , bọn họ mới kiên nhẫn kỹ Tiểu Thảo.

Chỉ thấy con bé vốn dĩ luôn khúm núm, cúi đầu dám thẳng bọn họ, chẳng hề chút khí chất nào, nay đổi .

Bắt mắt nhất chính là trang phục nàng. Trước đây nàng luôn mặc đồ xám xịt, vá víu chằng chịt, những chỗ rách to chẳng thể vá nổi, mà giờ đây nàng khoác bộ bông y làm từ vải bông mịn, màu sắc hồng hào tươi tắn, trông dày dặn, chắc chắn bên trong lót ít bông.

Mái tóc vốn xơ xác vàng hoe nay đen nháy mượt mà, dường như còn cao lớn hơn ít.

Rõ rệt nhất vẫn là khí chất, cứ như biến thành một khác .

Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà đổi lớn đến thế, nếu qua một thời gian nữa, e là đường gặp cũng chẳng nhận .

La phụ kéo La mẫu , nhỏ giọng hỏi: “Hai là ai?”

La mẫu đáp: “Là con ranh mang từ Dương gia tới.”

La phụ lấy can đảm : “Hai vị tráng hán, chúng đang bàn chuyện nhà, các vị thể lánh mặt một chút ?”

Hai nhúc nhích, sừng sững lưng Tiểu Thảo như một bức tường.

Tiểu thư dặn dò , để Tiểu Thảo chịu bất kỳ tổn thương nào. Đám La gia chẳng hạng lương thiện gì, nếu bọn họ sơ suất làm hỏng việc thì xong với tiểu thư.

La phụ nháy mắt hiệu với Tiểu Thảo, bảo nàng mời ngoài. Tiểu Thảo coi như thấy, giọng lạnh lùng:

“Có chuyện gì thì thẳng, còn dây dưa là đấy.”

La phụ liếc nàng một cái, hiệu cho La mẫu trận. Chuyện đòi tiền đương nhiên để phụ nữ mở miệng mới thỏa đáng, nam nhân đại trượng phu mà mở miệng đòi tiền thì mất mặt quá.

La mẫu nhận tín hiệu, cao giọng : “Ngươi ở Dương gia chắc tiền lương hàng tháng chứ gì, đưa tiền đây cho .”

Tiểu Thảo ngước mắt, thẳng La mẫu mà đáp: “Không cho, bây giờ cho, cho, vĩnh viễn bao giờ cho!”

“Tiền tiểu thư cho , thà đem cho kẻ ăn ngươi cũng cho các một xu!”

“Cái con ranh tiện tì !” La mẫu xắn tay áo định xông lên đ.á.n.h , nhưng tay giơ lên một gã sai vặt lực lưỡng tóm chặt lấy.

La mẫu vùng vẫy , miệng ngừng c.h.ử.i bới: “Đồ tiện tì, phản trời ! Cái loại sói mắt trắng bất hiếu, lão nương lúc đầu lẽ nên dìm c.h.ế.t ngươi trong chậu nước tiểu cho !”

Tâm trạng Tiểu Thảo mảy may lay động. Bao nhiêu năm qua, những lời c.h.ử.i rủa thế nàng quen . Trước đây chỉ nhẫn nhịn, nhưng giờ khác:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/bi-ban-phoi-minh-hon-ta-co-khong-gian-day-kho-luong-mang-theo-ca-nha-di-chay-nan/chuong-237-vinh-vien-khong-bao-gio-cho.html.]

“Bà quên , còn là nhà họ La nữa, lấy chuyện bất hiếu?”

“Các hiếu thuận, tiền của , thì bỏ ba mươi lượng bạc chuộc về là xong chứ gì?”

Sắc mặt trong La gia cứng đờ, rõ ràng ngờ tới việc Tiểu Thảo sẽ cự tuyệt bọn họ.

Hơn mười năm Tiểu Thảo ở La gia, đối với bọn họ luôn là cầu tất ứng, cam chịu thành thói quen, khiến bọn họ lầm tưởng rằng chỉ cần đưa yêu cầu là nàng sẽ dám từ chối, dù bán cũng hướng về gia đình.

Tiểu Thảo quanh một lượt, lạnh giọng : “Ta là của Dương gia, nửa điểm quan hệ với các . Sau còn tìm đến là gây rắc rối cho Dương gia ?”

“Tiểu thư nhà , Dương gia tuy nhân từ nhưng cũng bảo bọc . Những ngày qua các lảng vảng quanh Dương gia nàng đều rõ, đặc biệt sai tới để cảnh cáo các .”

“Còn nữa,” Tiểu Thảo thần sắc dịu đôi chút, với đám La gia: “Điều duy nhất trong đời cảm ơn các chính là bán cho tiểu thư.”

“Ta đến c.h.ế.t cũng chỉ là nha của tiểu thư, chút quan hệ gì với La gia. Đừng là đòi tiền, dù các c.h.ế.t ngay mặt , cũng thèm liếc mắt một cái.”

Tiểu Thảo cảm thấy thư thái, nỗi uất ức bao năm qua dường như tan biến sạch sẽ chỉ trong chớp mắt.

Đối với nàng, La gia chỉ ơn sinh thành, mà sự nhẫn nhục chịu khó bao năm qua sớm trả đủ , huống chi còn tiền bán của nàng, nàng chẳng nợ gì La gia cả.

Đây còn là con bé La Tiểu Thảo nhát gan như chuột ngày nào ? Dương tiểu thư rốt cuộc dạy bảo thế nào mà đổi lớn đến thế!

Đám La gia lời lẽ của Tiểu Thảo trấn trụ, hồi lâu thốt nên lời.

Đứa con trai nhỏ nhất của nhà họ La là La Nam khi hồn liền gào lên: “Con ranh tiện tì! Cái loại chỉ tổ tốn cơm tốn gạo! Có tin đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi !”

La Nam chín tuổi , lúc còn nhỏ đa phần là một tay Tiểu Thảo chăm sóc, bế bồng từ khi còn đỏ hỏn. Tiếng đầu tiên nó gọi chính là “tỷ tỷ”.

chẳng từ lúc nào, “tỷ tỷ” biến thành “con ranh tiện tì”, đứa trẻ bám mềm mại ngày nào trở thành một đứa trẻ ngỗ ngược đ.ấ.m đá nàng.

Trong tất cả nhà họ La, Tiểu Thảo dành tình cảm cho La Nam sâu đậm nhất, tiếc rằng tình cảm đó cũng tan vỡ theo những nó đ.á.n.h đập hàng ngày.

“Vương ca, làm phiền giúp ấn nó .” Tiểu Thảo lạnh lùng chằm chằm La Nam.

Gã sai vặt tên Vương Trung lập tức sải bước tới, xách La Nam lên như xách một con gà con đến mặt Tiểu Thảo.

La Nam đá cắn, Vương Trung trực tiếp bẻ quặt tay nó ấn xuống.

“Cha nương cứu con!” La Nam dọa sợ, gào t.h.ả.m thiết.

La phụ cố tỏ cứng cỏi nhưng bên trong run rẩy: “Các ... các làm gì? Nếu làm thương con trai , ... chúng sẽ báo quan!”

La mẫu lao tới định gỡ tay Vương Trung để cứu La Nam, chỉ tiếc là gã sai vặt còn túm lấy kéo .

La Đông và La Tây bên cạnh dám ngăn cản. Hai gã tráng hán cơ bắp cuồn cuộn , ước chừng chỉ cần một đ.ấ.m là đủ khiến bọn họ bò lết đất tìm răng.

Tiểu Thảo bước đến mặt La Nam, giáng một bạt tai thật mạnh:

“Á! Con ranh tiện tì, ngươi dám đ.á.n.h !”

“Chát!” Lại thêm một bạt tai nữa.

“Đồ đê tiện, đồ con ranh!”

“Chát!”

“Đồ tốn cơm tốn gạo!”

“Chát! Chát!”

“Ta...”

“Chát! Chát! Chát!...”

Đánh đến khi lòng bàn tay tê dại Tiểu Thảo mới dừng . Nàng toát mồ hôi đầm đìa, nhưng tâm vô cùng sảng khoái.

Hồi lâu , La Nam yếu ớt : “Ta... phía c.h.ử.i nữa vẫn đánh?”

Tiểu thư quả nhiên sai, thể dùng tay chân thì đừng dùng lời , những hạng chỉ khi đ.á.n.h cho tâm phục khẩu phục mới tiếng .

Loading...