Anh lập tức chụp lấy máy bộ đàm.
"Tổng bộ! Tổng bộ! Tôi là Liệp Ưng! Yêu cầu cấp phép sử dụng hệ thống 'Thiên Phạt'! Tọa độ, Đông kinh XX, Bắc vĩ XX, mục tiêu, Hồ chứa nước cứu hỏa tầng B3 căn cứ 'Phong Thần 3'!"
"Thiên Phạt" là loại tên lửa xuyên đất tiên tiến nhất của nước .
Việc sử dụng nó đồng nghĩa với việc tính chất của chiến dịch nâng cấp.
Sau vài giây im lặng, một giọng uy nghiêm vang lên trong bộ đàm.
"Cấp phép!"
10
Tất cả đều nín thở.
Liệp Ưng dán chặt mắt đồng hồ đếm ngược màn hình chính.
"Tên lửa phóng, dự kiến ba mươi giây nữa sẽ đến khu vực mục tiêu."
Ba mươi giây.
Dài tựa như một thế kỷ.
Ở góc màn hình, hình ảnh đội đột kích vẫn đang nhấp nháy.
Họ dồn nén trong một vùng trũng nhỏ, đạn b.ắ.n như mưa trút xuống những tảng đá xung quanh, b.ắ.n tung tóe những chùm tia lửa.
Chu Xuyên mặt đất, một nhân viên y tế đang cố hết sức ấn n.g.ự.c cho .
Tín hiệu sinh mạng của yếu ớt như ngọn nến gió.
"Chống cự... Chu Xuyên... Mày chống cự cho tao!"
Tôi thấy nhân viên y tế đó đang gào .
Trái tim cũng tan nát theo.
"Mười, chín, tám..."
Đồng hồ đếm ngược, vang vọng khắp trung tâm chỉ huy.
"Ba, hai, một!"
"BÙMM--!"
Một tiếng nổ lớn đến từ sâu lòng đất, truyền qua mặt đất, vọng tới trung tâm chỉ huy.
Cả căn phòng đều rung lên vì chấn động đó.
Trên màn hình chính, tất cả tín hiệu về căn cứ "Phong Thần Ba" đều gián đoạn ngay lập tức.
Đèn chiếu sáng, hệ thống giám sát, hệ thống phòng vệ...
Tất cả đều chìm bóng tối và sự im lặng c.h.ế.t chóc.
"Thành công !"
Ai đó bắt đầu reo hò.
Tôi , giờ phút nguy hiểm nhất chỉ mới bắt đầu.
"Đội đột kích! Nghe lệnh! Tận dụng thời gian ba phút , rút lui hết tốc lực! Hết tốc lực!"
Ba phút.
Đó là cơ hội sống sót duy nhất mà Chu Xuyên đ.á.n.h đổi bằng tính mạng để giành lấy cho họ.
Trên màn hình, các thành viên đội đột kích cõng Chu Xuyên lưng, điên cuồng chạy về phía điểm rút lui thứ hai định.
Trong bóng tối, đòn phản công của kẻ thù trở nên hỗn loạn và vô hiệu.
Chúng giống như một đàn ruồi đầu, đ.â.m sầm loạn xạ trong cái "quan tài sắt" tối tăm.
Một phút.
Hai phút.
Khi bóng dáng đội đột kích xuất hiện tại điểm tiếp ứng ở phía bên thung lũng, chân trời bắt đầu ửng lên một vệt rạng đông.
Hai chiếc trực thăng vũ trang, như thần binh giáng thế, vững vàng lơ lửng đầu họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/bi-an-cua-con-so-8888/chuong-7.html.]
Dây cáp thả xuống.
Các chiến sĩ đưa Chu Xuyên lên, nhanh chóng khoang máy bay.
"Báo cáo trung tâm chỉ huy! 'Người Mở Đường' giải cứu thành công! Toàn bộ thành viên đội chúng đang rút lui!"
Mãi cho đến khi giọng báo cáo nghẹn ngào của đội trưởng đội đột kích vang lên trong tai , trung tâm chỉ huy mới vỡ òa trong tiếng reo hò và vỗ tay như sấm.
Tôi thể trụ vững nữa, hai chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống sàn.
Nước mắt tuôn xối xả như đê vỡ.
Thắng .
Chúng thắng.
Chu Xuyên, chồng , sống sót.
11
Chu Xuyên đưa thẳng phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) của Bệnh viện Quân khu.
Anh trúng ba phát đạn, một phát ở phổi, một phát ở bụng, còn phát chí mạng nhất thì cách tim tới một centimet.
Mất m.á.u quá nhiều, rơi trạng thái hôn mê sâu.
Bác sĩ , việc thể sống sót là một kỳ tích.
Tôi canh giữ bên ngoài ICU, cách tấm kính dày, đó lặng yên, cắm đầy các loại dây ống, trông như một con búp bê vô hồn.
Tim đau thắt như d.a.o cắt.
Liệp Ưng ở bên cạnh , đưa cho một cốc nước ấm.
"Yên tâm , là hùng. Bệnh viện sẽ dùng những chuyên gia nhất và t.h.u.ố.c nhất để chữa trị."
Tôi lắc đầu, nước mắt rơi xuống nữa.
"Tôi cần làm hùng, chỉ cần sống sót."
Suốt nửa tháng đó, gần như coi bệnh viện là nhà.
Tôi phép , nên chỉ thể canh gác ở bên ngoài.
Mệt thì chợp mắt một lát chiếc ghế dài ở hành lang.
Đói thì ăn tạm chút gì đó qua bữa.
Tôi cứ xem xem những bức ảnh chụp chung của chúng , hồi tưởng từng chút một những kỷ niệm khi chúng còn bên .
Những chi tiết từng bỏ qua, từng cho là khô khan, lãng mạn, giờ đây biến thành những nhát d.a.o sắc bén, cứa từng nhát tim .
Anh là lãng mạn, chỉ là giấu tất cả sự lãng mạn đó ở những góc khuất nguy hiểm nhất.
Anh yêu , chỉ là dùng một cách thể hiểu để yêu , và yêu cả đất nước .
Liệp Ưng ngày nào cũng đến thăm , cập nhật tình hình mới nhất.
"Ý chí sinh tồn của Chu Xuyên mạnh mẽ, các chỉ đều đang chuyển biến ."
"Chiều nay, ngón tay cử động một chút."
"Đồng chí Triệu Niệm, các chuyên gia cô thể chuyện với , điều đó thể kích thích tỉnh ."
Tôi cuối cùng cũng thể bước phòng bệnh của .
Tôi mặc bộ đồ bảo hộ nặng nề, thận trọng đến bên giường .
Tôi nắm lấy bàn tay truyền dịch của , nó lạnh buốt và gầy guộc.
"Chu Xuyên, là em đây, Niệm Niệm."
Giọng , trong căn phòng bệnh tĩnh lặng, rõ mồn một.
"Anh thấy ? Chúng thắng , về nhà ."
"Anh là đồ lừa đảo lớn, khiến em khổ sở quá ."
"Anh mỗi năm đều chuyển khoản 8888 cho em cơ mà? Anh còn nợ em nhiều năm lắm đấy..."
Tôi cứ lải nhải , nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay .
Mí mắt dường như khẽ động đậy.