Bệnh kiều nam chủ thực sự có bệnh, nữ chủ ghét bỏ để cho ta tới ! - Chương 274: Kỷ Vật Vỡ Tan

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:43:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ly gốm sứ, tạo hình còn , trông như một bình hoa sai màu.

Tay cầm đều xiêu xiêu vẹo vẹo.

Trương giải thích, “Đây là chiếc ly tiểu thư mang từ nhà cũ đến.”

“Tiểu thư dùng quen , ngờ……”

Trương bình tĩnh trình bày, “Thiếu gia lấy nhầm.”

Tôi cầm ly của Tô Uyển?

Tô Uyển vẫn luôn dùng chiếc ly ?

Chiếc ly xí đặt trong lòng bàn tay, thế mà lập tức trở nên nóng bỏng!

Nóng bỏng như khoai lang.

Nam Cảnh Viêm đột nhiên đẩy chiếc ly gốm sứ về phía !

Không ngờ, thiếu gia kính mắt to, chiếc ly gốm sứ thế mà vô ý trượt ngoài.

“Bang ——” một tiếng.

Nam Cảnh Viêm chiếc ly gốm sứ vỡ nát.

【 Hôm qua quá mệt xong, bổ sung . 】

Này……

Cũng nghĩ tới chiếc ly thật sự vỡ nát.

Càng nghĩ tới chính là phản ứng của Tô Uyển.

Vỡ một chiếc ly gốm sứ, sắc mặt cô bé đại biến, vươn tay định nhặt .

“Tiểu thư ——”

“Cẩn thận ——”

Tiếng Trương và Nam Cảnh Viêm đồng thời vang lên, đầu ngón tay Tô Uyển vẫn mảnh gốm sứ cứa rách.

“Tê ——”

Cô bé theo bản năng hít một , tay cầm chiếc ly gốm sứ vỡ vụn, Tô Uyển vẫn nỡ buông xuống.

Nàng ngốc ?

Tay cứa rách, còn buông tay?

Cau mày, đại thiếu gia trực tiếp xách Tô Uyển từ đất lên, “Ly cứ buông xuống .”

“Trương , chuẩn hộp thuốc.”

Mệnh lệnh chút bá đạo, Nam Cảnh Viêm dùng sức một chút, bàn tay Tô Uyển kéo .

Đầu ngón tay rỉ chút máu, nghiêm trọng, sát trùng cầm m.á.u là .

“Em nghĩ dùng tay để nhặt?”

“Không đau ?”

Tâm trí Tô Uyển vẫn còn mơ màng, câu hỏi của Nam Cảnh Viêm, căn bản lọt tai.

Đại thiếu gia khó chịu.

Povidone sát trùng ấn ấn vết thương.

Cô bé lập tức nhíu mày.

Thiếu gia lời lẽ cay nghiệt, “Thích chiếc ly đó đến ?”

Chiếc ly gốm sứ làm ẩu, trông càng như nhặt từ bên ngoài về, Nam gia từng xuất hiện loại đồ vật .

“Vâng.”

Đau đớn kích thích thần trí Tô Uyển, cô bé vẫn luôn ngây cuối cùng cũng dừng ánh mắt Nam Cảnh Viêm mặt.

Thấy rõ Sở đại thiếu gia đang sát trùng cho .

Dựa bản năng, Tô Uyển rụt phía một chút.

Người đàn ông trừng mắt, giọng điệu cũng hung dữ, “Đừng nhúc nhích.”

“Sắp xong .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-274-ky-vat-vo-tan.html.]

Khí thế của Nam Cảnh Viêm đủ để dọa , Tô Uyển ngoan ngoãn như chim cút, mặc cho Nam Cảnh Viêm hành động.

“Lần chuyện như , Trương sẽ giúp xử lý.” Nam Cảnh Viêm nhắc nhở.

Người hầu Trương cũng ở bên cạnh mở miệng , “ , tiểu thư, chuyện cứ giao cho .”

“Đừng làm thương tay .”

Tô Uyển ngón tay mới băng bó cẩn thận của , chút ngây .

Sau một lúc lâu, giọng điệu Tô Uyển trầm xuống, “Chiếc ly là ông nội tặng .”

“Lúc mười tuổi, ông nội tự tay làm.”

Ông nội?

Ông nội Tô?

Trong nháy mắt, Nam Cảnh Viêm lập tức hiểu khi chiếc ly gốm sứ vỡ nát, cô bé phản ứng như .

Ông cụ với , ông nội Tô Uyển cả đời để thứ gì, duy nhất một tấm ảnh vẫn là chụp khi rời khỏi đội ngũ.

Cũng chính vì lý do , để tìm Tô Uyển, ba ông già lúc đó tốn ít công sức.

Chiếc ly gốm sứ ……

Phỏng chừng là kỷ vật còn sót , lượng nhiều.

Nam Cảnh Viêm một nữa về phía Tô Uyển, quả nhiên thấy đồng t.ử Tô Uyển bắt đầu ngấn lệ.

Ánh nước trong suốt lấp lánh, Tô Uyển đang cố gắng chịu đựng để nước mắt rơi xuống.

Càng giống con thỏ trong ký ức, đáng thương vô cùng.

Bỗng nhiên, giọng điệu cứng nhắc của Nam Cảnh Viêm mềm xuống.

Đại thiếu gia tính, chủ động xin Tô Uyển, “Xin .”

“Tôi……”

“Lỡ tay.”

Kỷ vật duy nhất cứ thế đ.á.n.h vỡ, Nam Cảnh Viêm thậm chí cảm thấy chút hối hận.

Trách thì trách lấy nhầm ly ……

Tô Uyển hít hít mũi, tiếng nức nở rõ ràng, “Không .”

“Không cả.”

Miệng thì , cô bé qua, tan nát.

“Ông nội cũng vẫn luôn , chiếc ly lúc đó làm xí, sớm nên đổi .”

Giọng điệu ảm đạm.

Tô Uyển cuối cùng thoáng qua chiếc ly gốm sứ vỡ vụn mặt đất, giọng điệu trầm xuống, “Trương , vất vả cho cô.”

Trương vội vàng xua xua tay, “Ôi, .”

“Tôi bây giờ sẽ dọn dẹp sạch sẽ chỗ .”

……

Đợi đến khi Nam Hoằng Phương xuống lầu, thấy chính là cảnh tượng như .

Cháu trai và Tô Uyển đối mặt, cả hai đều đang dùng bữa, cách tính xa, nhưng đều một lời, khí quỷ dị.

Quan trọng nhất, Tô Uyển qua mới xong.

“Nam Cảnh Viêm, con bắt nạt Tô Uyển?”

Vừa mở miệng, tiếng như sấm sét, Tô Uyển và Nam Cảnh Viêm đồng thời dừng động tác.

“Tiểu Tô Uyển, tay con ?”

Ánh mắt đầu tiên thấy băng dán ngón tay Tô Uyển, ông cụ ánh mắt sắc bén như d.a.o phóng về phía cháu trai .

Tô Uyển vội vàng giải thích, “Ông nội Nam, là con tự cẩn thận.”

“Con…… Chiếc ly con mang đến vỡ, con nhặt lúc chú ý……”

Nam Cảnh Viêm cũng bổ sung , “Là đ.á.n.h vỡ.”

“Trượt tay……”

Lời của cháu ruột còn xong, ông nội bắt đầu ghét bỏ, “Hừ ——”

Loading...