Sau khi cuộc đàm phán kết thúc, Đồ Hoằng mời ba cùng ăn bữa cơm mật, rằng món tủ của câu lạc bộ ngon.
Hoắc Vũ Thành tự nhiên sẽ từ chối, chỉ kéo tay Ôn Dĩ Đồng gầm bàn.
Ôn Dĩ Đồng , lên tiếng: "Em vệ sinh một lát."
Trong nhà vệ sinh, cô rửa tay xong chuẩn rời , thì đụng ngay Đồ Yến đang tới.
Đồ Yến dừng bước mặt cô, hai tay khoanh n.g.ự.c cô.
Ôn Dĩ Đồng lùi một bước, trong mắt tràn đầy cảnh giác.
"Anh Đồ, xin tự trọng."
Đồ Yến lớn lên ở Trung Quốc, đối với hai chữ "tự trọng" , quả thực chút khó hiểu.
Đồ Yến tựa khung cửa, nụ khóe môi hề giảm : "Thì cô tên là Ôn Dĩ Đồng , là một cái tên tồi, tối qua tại cho , hơn nữa nãy, cô là cố tình giả vờ quen mặt chồng cô ?"
Ôn Dĩ Đồng hiểu chuyện với ý gì, nhưng vẫn đáp: "Nếu vì chuyện tối qua mà phá hoại sự hợp tác..."
Cô còn hết câu, Đồ Yến bước tới gần cô thêm một bước.
Cô lập tức khựng , lùi về : "Anh làm gì?"
Đồ Yến từ cao xuống cô, trong mắt lóe lên vài tia sáng mà cô hiểu nổi: "Cô Ôn, cô tưởng rằng, sẽ vì chuyện tối qua mà bảo ba ký bản hợp đồng ?"
Ôn Dĩ Đồng im lặng, lẽ nào nghĩ như là lẽ đương nhiên ?
Đồ Yến thấy cô gì, khóe môi nhếch lên một nụ khổ bất đắc dĩ.
"Cô Ôn, tuy đôi khi chơi bời lêu lổng, nhưng cũng đến mức công tư phân minh, sự hợp tác lợi cho cả đôi bên, sẽ vì ân oán cá nhân mà làm ảnh hưởng đến lợi ích công ty, cô như , là ... lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử ?"
Ôn Dĩ Đồng , cảm thấy chút ngượng ngùng.
Không ngờ là một nước ngoài, còn thành ngữ của Hoa.
"Nếu ý định phá hoại sự hợp tác, tại bây giờ chặn cho ?"
Ôn Dĩ Đồng , nhẹ nhàng thở dài: "Anh Đồ, thấy tối qua rõ ràng ."
Cô là thích dây dưa, chuyện ngày hôm qua đáng lẽ nên dừng ở đó mới đúng.
Đồ Yến nhướng mày: "Vì cảm thấy cô Ôn xuất sắc, kết bạn với cô, cũng , chỉ là bạn bè bình thường thôi."
Anh hiểu tại Ôn Dĩ Đồng nghĩ tồi tệ đến thế.
chuyện tối qua... vẻ cô nghĩ như cũng là lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-ve-doc-than-on-di-dong-giang-du-hanh-hoac-vu-thanh/chuong-1284-thich-giup-do-nguoi-khac.html.]
Ôn Dĩ Đồng , đàn ông một đôi mắt màu xanh thẳm, giống như nước biển sâu thấy đáy.
Mái tóc màu nâu sẫm chải vuốt ngược một cách cẩn thận, trông mang đậm vẻ lưu manh.
khuôn mặt đó sinh vô cùng góc cạnh sâu thẳm, giống như tác phẩm của một nhà điêu khắc nổi tiếng.
Cô hiểu, đàn ông trai như , xung quanh chắc chắn nhiều vây quanh, cớ cứ bám riết lấy cô buông.
Cô đang định từ chối, Đồ Yến bỗng giơ tay ngăn những lời cô kịp .
"Tôi cô định gì, cô kết hôn , để chồng suy nghĩ nhiều, hiểu, nhưng trong cái giới , thêm một bạn là thêm một con đường, nếu chuyện gì cần giúp đỡ, cô thể tìm bất cứ lúc nào, vô cùng thích giúp đỡ khác."
Đặc biệt là mỹ nhân.
nửa câu , .
Nếu để Ôn Dĩ Đồng nghĩ là kẻ biến thái mất.
Nói xong, rời , để Ôn Dĩ Đồng một ở cửa nhà vệ sinh với bao suy tư ngổn ngang.
Tên Đồ Yến , rốt cuộc mục đích gì với ?
Chỉ mới gặp một , bám riết tha như , khó để nghi ngờ mục đích của .
Ôn Dĩ Đồng rời khỏi nhà vệ sinh, đang định bước phòng riêng, phát hiện Thẩm Thi Nghiên từ lúc nào cũng đến câu lạc bộ, đang ở quầy lễ tân cãi với một nữ nhân viên phục vụ.
Cô sững , rảo bước tới.
"Tôi là gọi Espresso, cô mang cho Americano là ý gì? Hơn nữa thái độ là , cái gì gọi là ' Hoa các cô chính là thích tham món lợi nhỏ'?"
Nữ phục vụ cô với vẻ mặt kiêu ngạo: "Rõ ràng là do tự cô gọi món rõ ràng, liên quan gì đến , cô bây giờ ầm ĩ như , chẳng là đền tiền cho cô, để cô uống miễn phí một ly cà phê ?"
Sự khinh thường trong mắt nhân viên phục vụ sắp tràn cả ngoài .
Ôn Dĩ Đồng thấy những lời , sắc mặt sầm xuống, cô cạnh Thẩm Thi Nghiên, lạnh lùng nữ phục vụ đó.
"Yêu cầu cô xin bạn ."
Nhân viên phục vụ liếc cô một cái, hừ lạnh một tiếng: "Tôi đều là sự thật, tại xin ? Lẽ nào là nhân viên cửa hàng, thì đáng các cô bắt nạt ?"
Lúc trong câu lạc bộ vẫn còn khá nhiều , thấy lời cô , đều thi về phía hai Ôn Dĩ Đồng, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
Ôn Dĩ Đồng , phụ nữ chính là lợi dụng ưu thế sân nhà, đổi trắng đen.
Làm cho tất cả đều tưởng rằng các cô đang gây rối vô lý, bắt nạt nhân viên phục vụ.
Ôn Dĩ Đồng cố tình để cô như ý.
"Thứ nhất, là cô pha sai cà phê , đây là tắc trách của cô, cô đáng lẽ xin , thứ hai, bạn thanh toán tiền, hề uống cà phê miễn phí, cuối cùng, mỗi câu mỗi chữ của cô đều mang theo hai chữ ' Hoa', đang phân biệt chủng tộc ?"