"Đồng Đồng, uống nữa, đừng nữa, là đúng, xin em."
Nhìn lọ t.h.u.ố.c trong thùng rác, lòng Ôn Dĩ Đồng khỏi xót xa. Cô gay gắt, nhưng cô thấy tự làm hại , dùng cách tàn phá cơ thể để giữ sự tỉnh táo bên cô. Dù ngủ suốt, cô cũng sẽ trách . Nghĩ đến đây, Ôn Dĩ Đồng thấy khó chịu: "Xin Vũ Thành, em nên trách ."
Hoắc Vũ Thành khẽ vuốt tóc cô: "Là để em lo lắng, em cần xin ." Anh thấy bộ dạng đau buồn của cô. Hai cứ thế trong phòng ngủ, bên ngoài pháo hoa bắt đầu nổ liên hồi, thắp sáng cả bầu trời đen kịt.
Hoắc Vũ Thành dịu dàng cô: "Đồng Đồng, năm mới vui vẻ."
Ôn Dĩ Đồng ngẩng đầu, vệt nước mắt vẫn khô nhưng trong mắt cô là hình bóng của : "Năm mới vui vẻ, Vũ Thành." Cô thực sự mong năm nào cũng thể câu chúc với .
Hoắc Vũ Thành cúi đầu, khẽ hôn lên môi cô. Nụ hôn dịu dàng và sâu đậm, dù gì nhưng tình yêu của giãi bày hết thảy trong nụ hôn . Ôn Dĩ Đồng ôm lấy , nhiệt tình đáp . Thật mong thời gian dừng ở khoảnh khắc !
...
Không bao lâu trôi qua, pháo hoa bên ngoài dần thưa thớt. Ôn Dĩ Đồng tựa lòng Hoắc Vũ Thành: "Còn khó chịu ?" Vừa nãy cô lên định hỏi uống nước nóng , ai ngờ bắt gặp lén uống thuốc. Sau đó pháo hoa và nụ hôn kéo dài lâu, cô suýt quên mất lên giường vì khỏe.
Hoắc Vũ Thành lắc đầu: "Đã khỏi ."
Nghe , Ôn Dĩ Đồng vẫn yên tâm, cô dậy nghiêm túc : "Anh chắc chứ? Lần lừa em đấy chứ?"
Hoắc Vũ Thành dở dở , xem bây giờ chẳng còn chút uy tín nào với cô nữa . "Anh hứa, thật sự lừa em."
Ôn Dĩ Đồng thấy mới thở phào một chút. Cô lòng , chợt nhớ điều gì đó: "Vũ Thành, đợi mùa xuân đến, chúng ngắm hoa đào ở vườn bách thảo nhé. Nghe Vân Thành mới xây một vườn bách thảo quy mô lớn." Ôn Dĩ Đồng mới xem thông tin mạng mấy ngày nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-ve-doc-than-on-di-dong-giang-du-hanh-hoac-vu-thanh/chuong-1278-em-khong-nen-trach-anh.html.]
Hoắc Vũ Thành gật đầu. "Đợi khỏe , chúng vòng quanh thế giới nhé? Đi xem cực quang, xem núi lửa, xem hết những gì từng thấy."
Ôn Dĩ Đồng luyên thuyên kế hoạch cho tương lai, như thể làm thì kế hoạch sẽ biến thành hiện thực. Hoắc Vũ Thành chỉ im lặng lắng , ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng, mỗi quyết định của cô đều "". Một lúc , từ từ nhắm mắt , chìm giấc ngủ trong tiếng dịu dàng của cô.
Ôn Dĩ Đồng cảm nhận thở đều đặn của mới ngừng , cúi đầu . Thực cô chỉ khí thoải mái hơn nên mới cố ý nhiều như . Cô hôm nay vất vả cả ngày, còn đối phó với nhà họ Hoắc, chắc chắn là mệt .
Ngày hôm , Hoắc Vũ Thành nhận điện thoại từ Trần Vũ: "Hoắc tổng, công ty một dự án cần đích mặt, nước ngoài ạ."
Hoắc Vũ Thành nhíu mày: "Dự án gì?" Thời gian sức khỏe , Trần Vũ rõ, Tư Thiếu Diễn cũng đang cùng quản lý hầu hết việc ở công ty, nếu trường hợp vạn bất đắc dĩ, họ sẽ để mặt.
"Là tập đoàn Đỉnh Thịnh ạ."
Đỉnh Thịnh... Hoắc Vũ Thành hỏi thêm nữa: "Đặt vé máy bay cho ."
Ôn Dĩ Đồng công tác, lập tức mua vé cùng chuyến bay với . "Tình trạng sức khỏe của em yên tâm để một , em sẽ cùng ."
Hoắc Vũ Thành cô lo lắng, nếu đồng ý chắc chắn cô sẽ thao thức cả đêm. "Không cần phiền thế , bảo Trần Vũ mua thêm một vé là ." Vì cô , nên cùng thôi, cũng chỉ là thêm một tấm vé máy bay.
Sáng sớm tại sân bay quốc tế Vân Thành, ánh nắng xuyên qua cửa kính lớn đổ sảnh chờ. Ôn Dĩ Đồng đẩy vali, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoắc Vũ Thành. Hoắc Vũ Thành mặc vest đen, khoác ngoài một chiếc măng tô đen, dù sắc mặt vẫn nhợt nhạt nhưng tinh thần khá .
Trần Vũ cách đó xa, gì thêm, hiểu chuyện giúp hai làm thủ tục lên máy bay. Anh theo Hoắc Vũ Thành nhiều năm, sớm quen với cách tương tác của và Ôn Dĩ Đồng, làm phiền mới là điều sáng suốt nhất. Loa báo giờ lên máy bay vang lên, ba qua cửa an ninh, bước lên chuyến bay đến quốc gia Y.
Hoắc thị luôn mở rộng thị trường hải ngoại, là một thử nghiệm tồi. Trần Vũ cũng đây là điều Hoắc Vũ Thành luôn làm nên mới để đích xuất hiện. Còn về phụ trách tập đoàn Đỉnh Thịnh, đây họ chỉ liên lạc qua điện thoại chứ gặp mặt trực tiếp.