Ôn Dĩ Đồng , lòng ngọt ngào xót xa, những ngày thế còn duy trì bao lâu?
Sau khi định ngày cưới, Ôn Dĩ Đồng bắt đầu chuẩn từng chi tiết nhỏ. Hoắc Vũ Thành thấy cô bận rộn mỗi ngày thì chút bất lực. Tối đến khi giường, ôm cô : "Đồng Đồng, chẳng em hứa với là sẽ lo nghĩ quá nhiều ?" Sao giờ chuyện gì cô cũng tự tay làm, ngay cả thiệp mời cũng tự . Khách mời ít, tay hết chắc mất ba ngày.
Ôn Dĩ Đồng thấy vui: "Em thấy thú vị mà, Vũ Thành, em thật sự mệt." Cô chỉ níu giữ điều gì đó. Dường như chỉ cần việc do cô tự tay làm, cô mới cảm giác bắt thời gian đang trôi ngừng.
Hoắc Vũ Thành bất lực nhưng nỡ phản đối. Ôn Dĩ Đồng dành bao nhiêu thời gian cho đám cưới, cũng đều bên cạnh cô. Dù làm gì nhiều, vẫn tham gia ngóc ngách. Anh cô chuẩn một , nhưng cơ thể ngày càng sa sút, sức lực của còn đủ. Ngay cả khi Ôn Dĩ Đồng đổi món liên tục, cũng chỉ cố ăn vài miếng.
Sắc mặt nhợt nhạt thấy rõ, quầng thâm mắt ngày càng đậm. Dù mỗi ngày đều với cô bình thường, Ôn Dĩ Đồng vẫn nhận đang dối.
Tối đó khi ăn cơm, hai cùng xem tivi. Phim chiếu đầy nửa tiếng, đầu Hoắc Vũ Thành tựa vai cô. Rất nhẹ, nhưng đối với Ôn Dĩ Đồng nặng tựa ngàn cân. Mãi đến khi phim kết thúc mới tỉnh . Nhìn màn hình đang chạy danh sách cuối phim, mắt Hoắc Vũ Thành đầy vẻ hối .
"Xin Đồng Đồng, dạo dễ mệt, xem bộ khác với em nhé?"
Ôn Dĩ Đồng vạch trần, lắc đầu : "May mà xem, bộ chán c.h.ế.t !" Cô cẩn thận duy trì sự thăng bằng hiện tại, dám phá vỡ nó vì sợ buồn và sợ chính chịu đựng nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-ve-doc-than-on-di-dong-giang-du-hanh-hoac-vu-thanh/chuong-1267-doc-to-phat-tan.html.]
Hôm , Ôn Dĩ Đồng đặc biệt bảo chuyên gia dinh dưỡng chuẩn thêm nhiều món bổ dưỡng cho Hoắc Vũ Thành. Ngồi bàn ăn, cố tỏ ngon miệng, nhưng mới gắp vài miếng, sắc mặt bỗng biến đổi.
"Đồng Đồng, vệ sinh một chút..." Anh dứt lời vội vã dậy, gần như chạy nhà vệ sinh.
Có kinh nghiệm từ , giờ đây Ôn Dĩ Đồng sợ ở một trong đó. Cô dậy ngay lập tức, theo sát phía . Đến cửa nhà vệ sinh, cô khựng , giây tiếp theo thấy tiếng ho kìm nén từ bên trong. Tiếng ho nhỏ, dù cố sức nén nhưng vẫn cảm nhận sự đau đớn đến xé lòng.
Ôn Dĩ Đồng thắt tim , khẽ đẩy cửa . Hoắc Vũ Thành đang bám bồn rửa mặt, vòi nước mở to chảy xối xả. Vai run rẩy, trong bồn sứ trắng tinh, những tia m.á.u đỏ tươi đang dòng nước cuốn trôi. Ngón tay Ôn Dĩ Đồng run rẩy kiểm soát, cô chậm rãi bước đến vỗ lưng cho .
Khoảnh khắc tay cô chạm lưng, cơ thể Hoắc Vũ Thành cứng đờ, ánh mắt hiện lên sự hoảng loạn. Anh vớ lấy khăn lau miệng, nhanh chóng dậy cố giả bộ như gì, gượng: "Sao em đây, , chắc là nóng trong thôi..."
Ôn Dĩ Đồng ôm lấy vai , gương mặt tái mét và vệt m.á.u còn sót nơi khóe miệng, nước mắt trào : "Chẳng lẽ em bệnh của ? Anh còn diễn với em làm gì, ho m.á.u đấy!" Cô c.ắ.n chặt môi , sợ chỉ cần nới lỏng là sẽ bật nức nở.
Hoắc Vũ Thành nước mắt cô mà lòng đau như cắt. Anh đưa tay lau lệ cho cô, khẽ: "Xin Đồng Đồng, chỉ em quá lo lắng. Vì chuyện đám cưới em mệt lắm ."
Ôn Dĩ Đồng tựa n.g.ự.c , nơi rõ ràng tiếng tim đập mạnh mẽ nhưng cơ thể đang héo úa từng ngày. Cô hít sâu một , nghiêm túc : "Hoắc Vũ Thành, những ngày tới giả vờ nữa. Mệt thì ngủ, đau thì . Nếu em còn thấy giả vờ như việc gì, em sẽ thật sự nổi giận đấy."
Giọng Hoắc Vũ Thành khàn đục: "Đồng Đồng, em lo cho ." Anh mỗi khi ở bên cô, đều là dáng vẻ khỏe mạnh. Những yếu đuối , tự tiêu hóa là đủ .