Ôn Dĩ Đồng khổ, cố gắng khiến giọng quá suy sụp:
“Dạo gần đây cảm xúc của định hơn nhiều, còn tái phát nữa.”
Nói đến đây, trong lòng cô khỏi nghĩ: liệu là nhờ công của Bạch Vi .
Hình như mỗi khi Hách Vũ Thành ở bên cô , thật sự ít khi phát bệnh.
Ngô Thiên Trạch im lặng một lát, cô đang tự lừa :
“Dĩ Đồng, chuyện sắp kết thúc . Đến lúc đó sẽ nhớ từng yêu em và tin tưởng em đến mức nào, tất cả sẽ lên.”
Trái tim Ôn Dĩ Đồng mềm xuống. Cô cũng mong ngày sớm đến, liền khẽ đáp:
“Ừm, em cũng tin là như .”
Vì Hách Vũ Thành vẫn cô điện thoại, nên cô khẽ, sợ ở bên ngoài thấy.
Nói thêm với Ngô Thiên Trạch vài câu, cô chuẩn cúp máy.
Thế nhưng đúng lúc cô tạm biệt, còn kịp giấu điện thoại , bên ngoài bỗng vang lên tiếng mở cửa. Ngay giây , cửa phòng cô đẩy , Hách Vũ Thành sải bước .
Hơi thở Ôn Dĩ Đồng khựng . Chiếc điện thoại trong tay cô lúc trở nên quá đỗi chói mắt, khiến cô còn chỗ nào để giấu.
Hách Vũ Thành cô bằng ánh mắt âm trầm lạnh lẽo, như đang chế giễu việc cô quả nhiên chuyện giấu .
“Vừa cô gọi điện cho ai?”
Ôn Dĩ Đồng nghẹn , chớp mắt :
“Không ai cả.”
Cô càng như , Hách Vũ Thành càng cảm thấy vấn đề.
Anh tiến gần, chìa tay :
“Đưa điện thoại đây.”
Ôn Dĩ Đồng mím môi, đưa.
Hách Vũ Thành từng bước ép sát, trực tiếp dồn cô tường:
“Cô nghĩ điếc mù ? Vừa rõ ràng cô đang . Người nào thể khiến cô vui như thế? Là con trai ở trường hôm nay ?”
Sắc mặt Ôn Dĩ Đồng trầm xuống:
“Hách Vũ Thành, như nghĩ.”
“Tôi nghĩ thế nào?”
Anh cắt ngang lời cô, ánh mắt lạnh băng chút nhiệt độ.
“Nửa đêm nửa hôm trốn trong phòng gọi điện cho đàn ông khác, còn vui vẻ như , chỉ hỏi một câu thôi mà cô căng thẳng đến thế?”
Nghe những lời châm chọc , cuối cùng Ôn Dĩ Đồng cũng nhịn :
“Em , em gọi cho Lục T.ử Hiên! Với dựa cái gì mà chất vấn em? Anh còn công khai mặt em đồng ý dạo trường cùng Bạch Vi, nghĩ ai cũng giống và cô ?”
Không thể phủ nhận, Ôn Dĩ Đồng thật sự để tâm đến sự tồn tại của Bạch Vi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-thanh-doc-than-on-di-dong-hach-vu-thanh/chuong-1138-ghen-tuong-den-muc-noi-nang-khong-suy-nghi.html.]
Đây là đầu tiên, kể từ khi ở bên Hách Vũ Thành, cô cảm giác đề phòng mạnh mẽ như với một khác giới.
Ngay cả bản cô cũng hiểu vì .
Có lẽ… là vì Hách Vũ Thành bây giờ còn là từng đặt trọn trái tim và ánh mắt nơi cô nữa.
Đồng t.ử Hách Vũ Thành đột ngột co rút , như lời cô làm đau.
ngay đó, khôi phục vẻ lạnh lùng ban đầu:
“Tôi nhớ là từng cho cô điện thoại để gọi ngoài. Điện thoại cô lấy từ ? Hôm nay mới quen ngày đầu tiên mà tặng cô điện thoại ?”
Vì cô chịu , chỉ thể đoán mò.
Càng đoán, Ôn Dĩ Đồng càng cảm thấy lạnh lòng.
“Anh thể đừng vô lý như ?”
Hách Vũ Thành bật khẩy. Cô cho rằng vô lý ?
“Vậy ai mới là vô lý? Cậu con trai đó ? Ồ, đúng là trẻ hơn , rối loạn ký ức, cũng mắc rối loạn lưỡng cực. Vậy thì cô tìm , hà tất ở đây chịu ấm ức?”
Vì ghen tuông và đố kỵ, những lời lúc đến chính cũng đang gì.
Gần như đều là phản xạ bản năng, hề thông qua lý trí.
Giọng Ôn Dĩ Đồng trầm xuống:
“Em từng ghét bỏ bệnh của . Là hết đến khác đẩy em xa.”
Giọng lạnh như băng:
“Ôn Dĩ Đồng, nếu cô cảm thấy ở đây mệt, cảm thấy ở bên là một sự dày vò, cô thể . Tôi từ lâu là bảo cô cút . Là cô tự mặt dày ở đây chịu .”
Những lời như cọng rơm cuối cùng, đè sập chút hy vọng còn sót trong lòng Ôn Dĩ Đồng.
Cô , tim đau như d.a.o cắt.
Trước khi A Lỗ đưa , cô từng nghĩ những lời vô tình như thể thốt từ miệng .
Cô hít sâu một , giọng bình tĩnh đến đáng sợ:
“Hách Vũ Thành, cho dù bệnh, thì đó cũng cái cớ để hết đến khác làm tổn thương khác. Vậy bây giờ là chán ghét em, tìm Bạch Vi, đúng ?”
Hách Vũ Thành sững . Cơn đau đầu xâm chiếm thần kinh, khiến chỉ phá hủy tất cả những gì mắt.
Thế nhưng khi giơ tay định nắm lấy cánh tay Ôn Dĩ Đồng, cô lập tức tránh , lùi mấy bước liền:
“Lại tay với em nữa ?”
Cô dùng chữ “”.
Ánh mắt Hách Vũ Thành rơi cánh tay cô — nơi mới cắt chỉ lâu, vẫn còn một vết sẹo thể xóa nhòa.
Anh vô mơ thấy ngày hôm đó: mảnh sứ vỡ cứa qua cổ tay trắng nõn của cô, m.á.u tươi trào , nhuộm đỏ cả tầm mắt .
Ôn Dĩ Đồng nhận ánh của , liền giơ cánh tay lên:
“Bác sĩ sẽ để sẹo, y tá còn an ủi em. em cả… vì là , nên .”