Bạn Trai Giả, Tình Yêu Thật - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-11 04:22:30
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11.
Chiều thứ sáu.
Khi Lệ Vãn Tình đang chuẩn tan làm thì nhận một email từ phòng thư ký tổng giám đốc.
Tiêu đề ngắn.
[Danh sách tham dự tiệc thương mại tối nay.]
Cô mở xem. Trong danh sách nhiều tên quen thuộc của giới kinh doanh.
Chủ tịch các tập đoàn. Nhà đầu tư lớn. Các đối tác quốc tế.
điều khiến cô khựng là dòng cuối cùng.
Khách mời: Lệ Vãn Tình - bộ phận chiến lược.
Cô màn hình vài giây. Sau đó điện thoại rung.
Tin nhắn từ Mộ Trì Uyên. [Tối nay cùng .]
Cô lập tức trả lời. [Tôi? Không nên là trợ lý ?]
Tin nhắn trả lời đến nhanh. [Hôm nay cô là phụ trách dự án. Cô .]
Cô thở dài. Cảm giác như kéo một tình huống vượt ngoài dự đoán.
Buổi tối.
Dạ tiệc tổ chức tại một khách sạn năm ở trung tâm thành phố.
Ngay khi bước sảnh, Lệ Vãn Tình cảm nhận sự khác biệt.
Ánh đèn pha lê rực rỡ. Âm nhạc nhẹ vang lên.
Những xung quanh đều ăn mặc sang trọng. Nói chuyện bằng những chủ đề mà cô ít khi tiếp xúc.
Cô cửa vài giây.
Trong lòng bỗng chút căng thẳng.
lúc đó, Một giọng quen thuộc vang lên phía .
“Đứng ở đây làm gì?”
Cô . Mộ Trì Uyên đang bước tới.
Anh mặc bộ vest đen đơn giản, cà vạt xám đậm.
Khí chất vẫn lạnh lùng như khi. trong ánh đèn của sảnh tiệc, trông… nguy hiểm hơn bình thường.
Cô . “Anh là tiệc kiểu .”
Anh nhướng mày nhẹ. “Em nghĩ là kiểu nào?”
“…Ăn tối bình thường.”
Anh khẽ . Một nụ nhẹ. “Đây mới là bình thường.”
Câu đó khiến cô chợt nhận .
Đối với … đây mới là thế giới thật.
Hai bước sảnh tiệc.
Chỉ vài phút đến chào. Một đàn ông trung niên bắt tay .
“Tổng giám đốc Mộ, hôm nay cũng đến.”
Mộ Trì Uyên gật đầu. “Chào chú Lưu.”
Tue Lam Da Thu
Sau vài câu xã giao, mới sang Lệ Vãn Tình.
“Còn đây là…?”
Mộ Trì Uyên bình tĩnh . “Đồng nghiệp.”
Lệ Vãn Tình cũng lịch sự gật đầu. “Chào ông.”
Người đàn ông . “Hiếm khi thấy Tổng giám đốc Mộ đưa đồng nghiệp nữ đến tiệc.”
Câu khiến cô cứng .
Mộ Trì Uyên phản ứng gì.
Chỉ : “Cô phụ trách dự án hôm nay.”
Người gật gù. “Vậy chắc năng lực tệ.”
Những đến chào hỏi ngày càng nhiều.
Lệ Vãn Tình cạnh , dần dần cảm thấy áp lực.
Bởi vì lúc cô mới nhận .
Trong thế giới , Mộ Trì Uyên chỉ là tổng giám đốc. Anh giống như trung tâm của cả căn phòng.
Ai cũng chuyện với . Ai cũng cẩn thận từng lời.
cũng với ánh mắt thiện.
Khoảng nửa giờ .
Một đàn ông trẻ bước tới.
Anh Mộ Trì Uyên nhạt. “Lâu gặp.”
Giọng hề thiện.
Lệ Vãn Tình lập tức cảm nhận khí đổi.
Mộ Trì Uyên . “Quả thật lâu .”
Người liếc Lệ Vãn Tình. “Bạn gái ?”
Không khí căng.
Mộ Trì Uyên chỉ bình tĩnh đáp: “Đồng nghiệp. Cũng thể coi là bạn gái.”
Người . “Đồng nghiệp mà cũng dẫn đến tiệc ? Vậy thì chỉ thể là…”
Lệ Vãn Tình đang định gì đó thì Mộ Trì Uyên đặt tay nhẹ lên lưng cô.
Động tác tự nhiên. đủ để cô khựng .
Giọng vẫn bình tĩnh. “Có vấn đề gì ?”
Người tay lưng cô vài giây.
Sau đó lạnh. “Không. Chỉ tò mò thôi.”
Anh rời .
Không khí xung quanh dần trở bình thường.
Lệ Vãn Tình vẫn còn căng.
Cô nhỏ giọng hỏi: “Người đó là ai?”
“Đối thủ.” Anh trả lời đơn giản.
“Chỉ ?”
“Ừ.”
Cô . “Ở đây nhiều đối thủ của ?”
Anh nhấp một ngụm rượu. Sau đó : “Khá nhiều.”
Cô bật . “Anh nhẹ nhàng thật.”
Anh sang cô. “Em sợ ?”
“Không.” Cô lắc đầu.
Chỉ là… cô quanh căn phòng sang trọng .
Rồi .
“Chỉ là bây giờ mới hiểu.”
“Hiểu gì?”
Cô khẽ. “Thế giới của .”
Ánh mắt trầm xuống.
lúc đó, một nhân viên phục vụ ngang.
Có phía va . Ly rượu tay Lệ Vãn Tình chao đảo.
Cô kịp phản ứng thì một cánh tay kéo cô .
Cô mất thăng bằng. Gần như ngã thẳng .
Ly rượu đổ. cách giữa hai … quá gần.
Gần đến mức cô thể cảm nhận rõ nhịp thở của .
Bàn tay vẫn giữ ở eo cô.
Ánh mắt hai chạm .
Trong vài giây đó, âm nhạc xung quanh như biến mất.
Lệ Vãn Tình lập tức lùi một bước.
“Xin …” Cô nhanh.
Mộ Trì Uyên buông tay ngay.
Anh cô. Ánh mắt tối . Sau đó mới chậm rãi buông .
Sau đó Lệ Vãn Tình về phía ban công, cô hóng gió một chút.
Mộ Trì Uyên cũng theo cô.
Lệ Vãn Tình xuống thành phố sáng đèn.
“Trước đây cứ nghĩ… chỉ là tổng giám đốc lạnh lùng.”
“Bây giờ thì ?”
Cô sang . “Bây giờ thấy còn nguy hiểm hơn.”
Anh khẽ nhướng mày. “Nguy hiểm?”
“Ừ.” Cô nhẹ. “Có nhiều kẻ thù như mà vẫn bình tĩnh.”
Anh cô vài giây. Sau đó một câu thấp. “Không sợ.”
Cô ngạc nhiên. “Vậy là gì?”
Anh thẳng mắt cô. Ánh mắt sâu và trầm.
“Chỉ là quen .”
Gió đêm thổi qua ban công. Tóc cô khẽ bay. Cô một lúc.
Rồi nhỏ: “Thế giới của … thật sự xa với .”
Mộ Trì Uyên im lặng vài giây.
Sau đó : “Không xa.”
Cô kịp hỏi , cúi đầu, Lệ Vãn Tình cảm nhận rõ thở mạnh mẽ phả . Mộ Trì Uyên khẽ bên tai cô.
“Bởi vì tối nay… em đang trong thế giới của .”
12.
Âm nhạc trong sảnh tiệc bỗng đổi.
Bản nhạc nhẹ nhàng ban đầu chuyển sang giai điệu waltz quen thuộc.
Ở giữa đại sảnh, ánh đèn dần tập trung khu vực sàn nhảy.
MC của buổi tiệc : “Thưa quý vị, tiết mục khiêu vũ mở màn bắt đầu.”
Nhiều cặp đôi bước .
Lệ Vãn Tình cạnh ban công, khung cảnh đó một lúc sang.
“Chúng chắc cần tham gia nhỉ?”
Mộ Trì Uyên cô. “Em nhảy ?”
Cô khựng . “…Biết một chút.”
Thật hồi đại học cô từng học vài buổi khiêu vũ trong câu lạc bộ.
lâu nhảy .
Anh gật đầu. “Vậy .”
Cô còn kịp hiểu ý thì Mộ Trì Uyên đưa tay mặt cô.
“Đi thôi.”
Lệ Vãn Tình tròn mắt. “Khoan . Chúng cũng nhảy ?”
“Ừ.” Anh bình tĩnh. “Chúng ở đây quá lâu .”
Cô quanh. Quả nhiên vài ánh mắt tò mò hướng về phía họ.
Nếu cứ yên… ngược còn gây chú ý hơn.
Cô thở nhẹ một . Cuối cùng đặt tay tay .
“Được.”
Hai bước sàn nhảy.
Ánh đèn ấm áp chiếu xuống. Nhạc waltz vang lên chậm rãi.
Mộ Trì Uyên đặt tay lên eo cô. Lệ Vãn Tình cũng đặt tay lên vai .
Khoảng cách giữa hai gần.
Cô nhỏ giọng : “Anh chắc chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ban-trai-gia-tinh-yeu-that/chuong-6.html.]
“Chắc gì?”
“Nhảy.”
Anh cô. “Tin .”
Chỉ hai chữ. hiểu vì khiến cô bình tĩnh hơn.
Nhạc bắt đầu.
Bước đầu tiên của định. Lệ Vãn Tình gần như dẫn dắt theo.
Một bước. Hai bước. Ba bước xoay.
Nhịp điệu khớp với âm nhạc.
Chỉ vài giây, cô nhận nhảy giỏi.
Không chỉ giỏi. Mà còn tự nhiên.
Cô khẽ. “Anh học khi nào ?”
“Rất lâu .”
“Trông quen việc thật.”
Anh cô. “Em cũng .”
Điệu nhảy dần trở nên mượt mà. Hai xoay nhẹ theo nhịp nhạc.
Không hề vội vàng. Không hề lúng túng.
Những cặp đôi xung quanh dần bỏ phía .
Thậm chí vài bắt đầu chú ý.
Một đàn ông gần đó nhỏ: “Cặp nhảy khá đấy.”
“Người đàn ông đó… là Mộ Trì Uyên ?”
“ .”
“Còn cô gái là ai?”
Không ai .
Trong lúc xoay một vòng, Lệ Vãn Tình suýt bước lệch nhịp.
tay lập tức giữ cô .
Kéo nhẹ.
Cô xoay một vòng tròn hảo.
Khi dừng , cô gần như tựa sát .
Cô đỏ mặt. “Xin …”
Anh cô. “Không cần. Cô phối hợp .” Cô .
“Không vì dẫn ?”
Ánh mắt trầm xuống.
Khoảnh khắc đó, khí giữa hai dường như đổi một chút.
Điệu nhạc kết thúc.
Cả sảnh tiệc vang lên tiếng vỗ tay. Không chỉ dành cho họ.
rõ ràng nhiều ánh mắt đang .
Lệ Vãn Tình khẽ thở . “Xem chúng nổi bật .”
Mộ Trì Uyên nhấp một ngụm rượu. “Không .”
Cô . “Anh lúc nào cũng bình tĩnh ?”
Anh trả lời đơn giản. “Quen .”
chuyện tối đó dừng ở sảnh tiệc.
Sáng hôm .
Một tin tức bất ngờ lan .
Nhà họ Mộ chuyện Mộ Trì Uyên bạn gái.
Người đầu tiên xuất hiện ở tập đoàn Vãn Uyên là Mộ phu nhân.
Thang máy đến tầng của bộ phận chiến lược liền yêu cầu gặp Lệ Vãn Tình. Rồi bà , bước phòng tiếp khách.
Ở bộ phận chiến lược, gần như ai cũng đang lén về phía hành lang dẫn tới phòng tiếp khách.
Tiểu Lâm kéo tay Lệ Vãn Tình.
“Vãn Tình… cô thật sự ?”
Lệ Vãn Tình thở nhẹ.
“Có lẽ .”
Thật trong lòng cô cũng rối.
Cô và Mộ Trì Uyên chỉ là giả vờ yêu
bây giờ… ngờ đến bước gặp nhanh
Cô dậy.
“Dù cũng gặp.”
Tiểu Lâm cô với ánh mắt lo tò mò. “Chúc may mắn.”
Phòng tiếp khách yên tĩnh.
Lệ Vãn Tình gõ cửa.
Một giọng phụ nữ nhẹ nhàng vang lên. “Vào .”
Cô mở cửa.
Người phụ nữ trong phòng cô ngay lập tức. Bà hơn năm mươi tuổi, khí chất thanh lịch, ánh mắt sắc nhưng lạnh.
Lệ Vãn Tình cúi đầu. “Chào bác.”
Mộ phu nhân cô vài giây.
Ánh mắt từ đầu đến chân. kiểu dò xét khó chịu.
Mà giống như… đang quan sát cẩn thận.
Sau đó bà bỗng mỉm . “Con là Vãn Tình đúng ?”
Cô ngạc nhiên. “Vâng.”
Mộ phu nhân vẫy tay. “Lại đây .”
Giọng tự nhiên.
Không hề cảm giác áp lực như cô tưởng.
Hai xuống.
Mộ phu nhân rót cho cô. “Ta con làm ở bộ phận chiến lược.”
“Vâng.”
“Công việc vất vả ?”
Lệ Vãn Tình ngạc nhiên.
Cuộc chuyện… khác với những gì cô tưởng tượng.
Không câu hỏi sắc bén. Không thái độ xét nét.
Chỉ giống như… một cuộc trò chuyện bình thường.
Cô trả lời thành thật. “Cũng khá bận ạ.”
Mộ phu nhân . “Trì Uyên từ nhỏ bận. Không ngờ lớn lên còn kéo bạn gái làm việc cùng.”
Câu đó khiến Lệ Vãn Tình suýt nghẹn .
“Chúng cháu chỉ…”
Cô còn xong. Mộ phu nhân nhẹ.
“Ta hiểu. Người trẻ các con thích giữ bí mật.”
Ánh mắt bà hiền.
“ Trì Uyên từng đưa cô gái nào đến tiệc. Chuyện .”
Lệ Vãn Tình im lặng. Bởi vì… chuyện đó cô cũng ngờ.
Một lúc .
Mộ phu nhân hỏi: “Con quen nó bao lâu ?”
Cô khựng . “…Không lâu.”
“À.” Bà gật gù. “Không . Quan trọng là hợp.”
Câu khiến cô bật nhẹ.
Bầu khí dần trở nên thoải mái.
Hai chuyện thêm một lúc. Chủ yếu là những chuyện bình thường.
Gia đình. Công việc. Cuộc sống.
Càng , Mộ phu nhân càng gật đầu.
Ánh mắt càng hài lòng.
Ngoài phòng tiếp khách, hành lang gần như tụ tập nhiều ánh mắt tò mò.
Nhân viên ngang đều cố tình chậm.
“Bên trong chuyện lâu .”
“Không kết quả .”
“Chắc căng lắm.”
Ở phía xa.
Trình Nhã dựa bàn làm việc.
Cô về phía phòng tiếp khách. Khóe môi cong lên.
“Gia đình nhà họ Mộ… dễ chấp nhận một cô gái bình thường .”
Trong mắt cô , kết quả gần như rõ.
lúc đó, cửa phòng tiếp khách mở .
Mọi ánh mắt lập tức sang.
Người bước là Lệ Vãn Tình. Sau đó là Mộ phu nhân.
điều khiến sững là… Mộ phu nhân bỗng bước tới gần cô. Sau đó ôm cô một cái thiết.
Cả hành lang im lặng. Lệ Vãn Tình cũng bất ngờ.
“Bác…”
Mộ phu nhân vỗ nhẹ vai cô. Giọng dịu dàng.
“Có thời gian thì đến nhà bác chơi. Đừng để Trì Uyên bắt con làm việc suốt. Con gái chăm sóc chứ.”
Câu đó vang rõ. Gần như tất cả nhân viên đều thấy.
Không khí hành lang lập tức đổi.
Những ánh mắt tò mò ban đầu chuyển thành kinh ngạc.
“Phu nhân… thích cô ?”
“Không chỉ thích…”
“Vừa ôm luôn kìa!”
Ở phía xa.
Nụ môi Trình Nhã đóng băng.
Cô im. Ánh mắt lạnh .
Cô ngờ kết quả như .
Trước khi về, Mộ phu nhân còn Lệ Vãn Tình một cái, ánh mắt dịu.
“Lần nhớ đến nhà ăn cơm.”
Lệ Vãn Tình chỉ thể gật đầu.
“…Vâng.”
Buổi chiều.
Lệ Vãn Tình văn phòng thì điện thoại rung.
Tin nhắn từ Mộ Trì Uyên. [Mẹ tìm em?]
Cô màn hình vài giây.
Rồi trả lời. [Ừ]
Tin nhắn tiếp theo đến nhanh. [Bà gì?]
Cô suy nghĩ một lúc. Sau đó nhắn một câu.
[Bác bảo rảnh thì đến nhà ăn cơm.]
Ở tầng cùng của tòa nhà.
Mộ Trì Uyên màn hình.
Khóe môi cong lên. Anh gõ một dòng trả lời.
[Vậy xem … vai bạn gái của em thành công.]