Bạn trai cũ là cháu trai của thầy hướng dẫn - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-18 13:22:59
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng bước chân dần xa, chút tâm tư lãng mạn nãy cũng tan biến sạch sẽ.
Tôi vô cảm đẩy Hứa Kim Việt : "Tránh , về ngủ."
Tôi lớn lên trong cô nhi viện, tại một tòa nhà ba tầng cũ kỹ, cánh cửa sắt lúc nào cũng hoen gỉ.
Viện trưởng Phương là một nghiêm nghị, thường xuyên nhíu mày đến mức kẹp cả cây bút chì. Còn là một đứa trẻ cần quan tâm nhiều, cần ôm, dỗ dành, xoa đầu, kể chuyện.
Linlin
Tôi túm lấy gấu áo viện trưởng Phương làm nũng, bà luôn vô cảm bẻ từng ngón tay .
Tôi bĩu môi tìm đến cô Miêu, lúc cô đang ôm một đứa trẻ ốm. Tôi ngoan ngoãn bên cạnh đợi, đợi cô xong việc thì dựa tường ngủ từ lúc nào .
Một , hai , vô … Sau khôn , tìm viện trưởng, tìm thầy cô, chỉ tìm các chị tình nguyện viên.
Tôi giở hết mánh khóe làm nũng, giống như một chú ch.ó nhỏ vẫy đuôi cầu xin sự thương hại. Họ khen đáng yêu, bế lên cao, lén nhét kẹo cho ăn.
Đợi họ rời , trở về giường nhỏ, nhét góc chăn miệng c.ắ.n chặt.
Lớn lên một chút, mới dần hiểu , lẽ viện trưởng và thầy cô đúng. Ở nơi như cô nhi viện, thiên vị một ai đó chính là bất công với những còn . Họ chỉ thể chia đều tình thương , để bất kỳ đứa trẻ nào cảm thấy đặc biệt.
Tôi dần bớt đòi hỏi .
Sau khi học, các bạn cùng lớp luôn chê làm bộ thanh cao, thấy cũng chẳng cảm giác gì, nhưng Trình Dã thì khác. Cậu là thành viên nhóm học tập kiêm bạn cùng bàn mà thầy giáo phân cho .
Đẹp trai, chơi bóng rổ giỏi. Ngày nào cũng tặng quà vặt với thư tình, thỉnh thoảng bàn của cũng vạ lây theo.
Tôi thấy phiền, lập tức đẩy tất cả thứ trả .
Cậu hì hì đẩy sang: "Bạn Khương , giúp cất hộ chút mà~"
Sau đó, Trình Dã bắt đầu làm mấy chuyện khó hiểu.
Cậu ấn những nam sinh trêu chọc tường, hung dữ cảnh cáo: "Miệng dùng thì hiến ."
Cậu xếp hàng thật dài để mua món sườn xào chua ngọt thích, đặt lên bàn làm vẻ tội nghiệp: "Ôi, lỡ mua dư mất một phần. Xin bạn Khương giúp chia bớt với~"
Bóng rổ cũng chơi nữa mà cứ quấn lấy giảng bài, nhưng chẳng câu nào mà chỉ chằm chằm mặt nghiêng của .
Lần đầu tiên cảm thấy lẽ là một đặc biệt trong lòng ai đó.
Trước kỳ thi đại học, tỏ tình với .
Tôi : "Đỗ Đại học A , chúng sẽ ở bên ."
Thực đỗ thì cũng sẽ đồng ý thôi.
Trong bữa tiệc chia tay khi thi xong, phòng bao để lấy chiếc túi bỏ quên ghế sofa.
Khi đến cửa, thấy tiếng đám cợt: "Dáng của Khương Tri Ý đỉnh thật đấy, n.g.ự.c lớn eo thon m.ô.n.g cong, đợi chơi chán thì để em chúng hưởng ké tí nhé."
Tiếng hùa theo đùa vang lên dứt, nhưng giọng của Trình Dã vô cùng rõ ràng: "Muốn chơi thì tự mà thả thính, loại ngốc nghếch ngọt ngào chỉ cần cho vài phần ngon ngọt là vẫy đuôi bám lấy , chán ngấy tận cổ."
Hôm đó một quãng đường dài để về nhà, mỗi bước chân đều như dẫm lên bông gòn, vô định và hụt hẫng.
Về , kết quả xét tuyển cũng . May , đỗ cùng trường đại học với .
Cuộc sống đại học phong phú. Từ thứ Hai đến thứ Sáu, cắm chốt ở thư viện để chạy chỉ điểm , thứ Bảy Chủ nhật tất bật làm thêm đủ thứ việc.
chẳng từ bao giờ, lưng xuất hiện thêm một cái đuôi nhỏ.
Lúc phát tờ rơi phố, vô tình ngang qua đến tám trăm . Khi lắc sữa ở khu đại học, nhai trân châu trong góc học thuộc từ vựng. Lúc lau bàn trong quán cà phê, ở vị trí gần cửa sổ giả vờ tài liệu.
Cô bạn học làm cùng sáp trêu chọc: "Cậu nam tên Hứa Kim Việt, học khoa Tài chính trường bên cạnh đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ban-trai-cu-la-chau-trai-cua-thay-huong-dan/chuong-4.html.]
"Ồ."
"Anh lén mấy kìa."
"Ừ."
"Không là đang theo đuổi đấy chứ?"
"Vậy thì kỹ năng theo đuổi của tệ thật, cứ làm bản như kẻ bám đuôi ."
Cho đến khi tận mắt chứng kiến màn kịch xã giao . Một cô gái chặn Hứa Kim Việt ở góc tường xin WeChat, một lúc mới lắp bắp nặn một câu.
"Đưa, đưa cho thì dùng cái gì?"
Cô gái sững ngay tại chỗ, chắc là ngờ từ chối bằng lý do khó đỡ như .
Tôi vội vàng xông giải vây: "Xin chị, là nhân viên tiệm chúng em, trong giờ làm việc dùng điện thoại."
Cô gái với nhẹ nhõm bước , đầu thì thấy Hứa Kim Việt đang chằm chằm.
"Cảm ơn."
"Không gì."
Tôi tưởng chuyện qua , ai ngờ bắt đầu quang minh chính đại bám lấy . Tôi làm chờ, tan tầm cùng đường, còn tìm đủ lý do để tặng quà cho .
Tôi hỏi : "Rốt cuộc làm gì?"
Tai đỏ ửng: "Tôi, làm bạn với em."
Câu khiến bật thành tiếng. Trình Dã lúc mới bắt đầu cũng tỏ vẻ vô hại như thế, về chẳng cũng xoay như chong chóng .
Tôi tuôn một tràng những lời khó , phán xét Hứa Kim Việt từ xuống .
Anh hé răng, mím môi chằm chằm mặt . Sau đó, đáp bằng vẻ mặt chân thành: "Lúc em tức giận cũng đáng yêu thật đấy!"
Đầu óc như đình công. Anh đang trình diễn kỹ năng “ngây ngô lối thoát” cho xem ?
Hứa Kim Việt ngày càng rạng rỡ, cứ như thể việc mắng là một sự ban ơn vĩ đại .
Đợi đến khi tâm trạng bình tĩnh , cúi xuống, thẳng mắt .
"Còn điều gì nữa ?"
"Hết, hết ."
"Vậy thì để đưa em về trường."
Hứa Kim Việt xoay quanh suốt hai năm trời.
Bạn cùng phòng đều đoán xem khi nào mới tỏ tình, kết quả là vẫn cứ lặp lặp cái điệp khúc làm bạn với .
Năm thực tập đại học, tiếp khách ép uống nhiều rượu quá, cả nóng hổi và lâng lâng. Không Hứa Kim Việt nhận tin từ mà nửa đêm chạy đến chăm sóc .
…
Sáng hôm , hành đến tỉnh giấc, giọng khàn đặc: "Anh vẫn xong ?"
Người đằng cứng đờ, từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống vai .
"Khóc cái gì?"
"Sờ cũng sờ , ôm cũng ôm , hôn cũng hôn ." Giọng run rẩy như sàng gạo: "Tôi là một đàn ông truyền thống đắn, thể cứ thế mà mập mờ với em ."