Bản lĩnh - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:42:00
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội sải bước chắn mặt , giọng vang như sấm: "Mày đang c.h.ử.i đứa nào đấy! Mắt mày mọc ở m.ô.n.g ! Nhìn cái loại 'quái thai' nhà mày làm những chuyện , mà còn dám c.h.ử.i cháu gái tao!!"

Bố Trần Trác đầy vẻ hung hăng, giơ miếng thịt tai đầy m.á.u của Trần Trác lên: "Cái đồ ch.ó c.h.ế.t, nó dám c.ắ.n đứt thịt tai con trai tao! Cái loại tinh quái hại cút khỏi trường! Đền tiền! Thiếu một xu thôi, tao báo cảnh sát bắt ngay lập tức!"

Lãnh đạo nhà trường thấy ông đòi báo cảnh sát thì đều chút căng thẳng.

Bà nội bỗng nhiên bình tĩnh : "Mày là thằng con nhà lão Trần ở phố Tam Minh đúng ? Về mà hỏi già nhà mày xem, năm mày mười bốn tuổi trọng bệnh, là ai vứt cho bà một nghìn tệ để cứu mạng mày?"

"Một nghìn tệ của ba mươi năm —— mày tưởng là giấy chùi đ.í.t chắc?!"

"Cứ cho là thèm tính khoản tiền đó, thì lúc mày viện chăm mày, em gái mày ăn chực ở tiệm mạt chược của tao suốt ba năm trời, tao đòi nhà mày một xu nào ?"

Bà nội lạnh: "Hàng xóm láng giềng giúp đỡ lẫn , ai ngờ giúp cái loại phản phúc hại cháu gái tao!"

Bố Trần Trác c.h.ế.t lặng, ông hổ nên lời, lôi xệch tay Trần Trác rời khỏi phòng hiệu trưởng.

Bà nội thắng trận vẻ vang, đang đắc ý châm một điếu thuốc.

lúc , một giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy ác ý vang lên.

Giáo viên ngữ văn chằm chằm: "Cho dù phụ của hai học sinh truy cứu nữa, thì việc Hạ Hân đ.á.n.h ở nhà ăn cũng là sai!"

Ánh mắt của hiệu trưởng và chủ nhiệm phòng giáo d.ụ.c khẽ biến động, tạm thời gì.

Cơn hứng khởi của bà nội ngắt quãng, bà kẹp điếu t.h.u.ố.c nhúc nhích, đôi mắt già nua dán chặt giáo viên ngữ văn: "Ồ? Nếu hai cái loại 'quái thai' lột váy cháu gái ở hầm gửi xe, thì con bé nhà rảnh mà động thủ chắc?"

Giáo viên ngữ văn lúc lên tiếng biện hộ cho Trần Trác và Chu Kỳ: "Cả hai nam sinh đều , đó là do vô tình giẫm thôi, hơn nữa cũng chỉ là tuột một chút, mất miếng thịt nào . Cũng chẳng chuyện gì to tát cả mà."

Sắc mặt bà nội đổi, bà đưa điếu t.h.u.ố.c cho .

Tôi cung kính đón lấy, ngước mắt lên thấy một bóng lao vút ngoài.

Bà nội dứt khoát kéo tuột váy của giáo viên ngữ văn xuống ngay mặt !!!!

Trong văn phòng lúc đó còn cả hiệu trưởng, chủ nhiệm phòng giáo d.ụ.c và mấy nam giáo viên các môn khác nữa!

Giáo viên ngữ văn để lộ phần , suy sụp hét lên chói tai!!

Bà nội lạnh lùng : "Gào cái gì? Gào cái hồn ! Chính miệng cô sủa là 'kéo váy thì chuyện gì to tát' mà? Hóa là d.a.o đ.â.m cô nên cô đau đúng ?!"

Giáo viên ngữ văn đỏ mặt tía tai mặc váy, đầu ngoảnh chạy biến mất!

Hiệu trưởng đang định lên tiếng: "Bà làm mà..."

Bà nội liếc một cái, lời của ông lập tức bẻ lái: "... Thật là quá chẳng làm cả."

Tôi vẫn tham gia kỳ thi đại học, nhưng ghi tên sổ kỷ luật.

Bà nội trực tiếp đến nhà hiệu trưởng ăn vạ suốt một tuần, hết lăn sàn tặng quà.

Hiệu trưởng phiền đến mức dám về nhà, đành bỏ qua cho .

Sau trận chiến , sự ghê gớm "cha truyền con nối" của và bà nội nổi danh khắp trường.

Chu Kỳ bao giờ dám giở trò biến thái với nữa.

Trần Trác thậm chí còn dám thẳng mắt . Ngày hôm đó, bà nội và cô áp giải đến tiệm mạt chược nhỏ của nhà , quỳ xuống nhận .

Đồng thời, trong lớp cũng còn bạn nào dám đem làm trò đùa ghê tởm nữa.

Những câu đùa kiểu như thích Chu Kỳ chạm , hôn gián tiếp với biến mất khỏi tai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ban-linh/chuong-9.html.]

Thế giới của dùng bạo lực lau dọn sạch sẽ, cuối cùng cũng thể tâm ý chuẩn cho kỳ thi đại học.

Bà nội cũng bắt về nhà nấu cơm nữa, giúp tiết kiệm chút thời gian quý báu.

Sau khi thi đại học xong, cảm thấy làm bài khá .

Kỳ nghỉ hè ở thị trấn nhỏ khiến chơi đến phát điên, chẳng về bên cạnh một chút nào.

Bây giờ, một cảm giác thuộc khó tả với cái thị trấn cũ kỹ .

Bà lão bán rau đầu phố là chị em của bà nội, bà thím bán phở bò là bạn buôn chuyện của bà nội, thậm chí ông bác sĩ ở phòng khám nhỏ cũng là cháu họ xa của bà.

Ở đây, mỗi lướt qua đều ít nhiều quan hệ với bà nội.

Điều khiến cảm thấy vô cùng an .

Mẹ tin từ về những chuyện đó, bà đặc biệt gọi điện đến để chất vấn .

Giọng của bà đầy giận dữ: "Bây giờ con biến thành cái dạng gì thế hả?! Ở trường đ.á.n.h với con trai còn lột quần ?!"

"Con cần liêm sỉ nữa ! Sao mà đốn mạt thế!"

Sâu trong tim như một nhát d.a.o đ.â.m trúng. Tôi hít một thật sâu, bình tĩnh chất vấn ngược : "Lúc con đem làm trò đùa ghê tởm, ?"

"Lúc con đang học mà giật dây áo lót, ?!"

"Lúc con lột váy ở hầm gửi xe, hả?!!!"

Tôi nhịn mà mỉa mai: "Ồ, đang bận cho em trai bú, bận dỗ nó ngủ, bận lấy lòng chồng mới, nhà chồng mới của mà."

Tôi lạnh lùng : "Khi con tổn thương bảo vệ con, thì lấy tư cách gì mà chỉ trích con khi con tự bảo vệ chính ?!"

Mẹ nổi trận lôi đình: "Con chuyện với kiểu gì đấy! Cánh cứng đúng ! Bây giờ con y hệt như bà nội con !"

Tôi chịu nổi khi bà bà nội: "Bà nội ghê gớm thật, nhưng bà mạnh mẽ hơn gấp trăm !"

"Ít nhất bà cần dựa dẫm đàn ông vẫn sống ! Bà cần ngửa tay xin tiền ai cũng nuôi sống bố con!"

Tôi chậm rãi hỏi vặn : "Còn thì ?"

Cho dù đầu dây bên tiếng động, cũng cảm nhận sự chấn động của bà qua điện thoại.

Tôi xóa và chặn điện thoại của , tiệm mạt chược, dõng dạc hét lớn với bà nội đang bàn bài: "Bà nội! Tuần cháu học đại học , bà đưa tiền sinh hoạt phí cho cháu !"

Người cạnh bà nội hô lên một tiếng: "Ù !"

Mặt bà nội sa sầm xuống, nổi trận lôi đình lao về phía : "Cái con nhỏ ngốc ! Sao cháu cứ lựa đúng lúc bà sắp ù mà đến ám quẻ thế hả?! Bà thua tiền đều tính hết lên đầu cháu đấy!"

Tôi hi hí chạy mất hút: "Lúc nào bà chẳng bàn bài, lúc nào mà chẳng như ."

"Bà cứ đưa cho cháu mà! Đợi cháu nghiệp đại học, tìm việc làm ở Vũ Hán , cháu sẽ đón bà cùng, cho bà sống sung sướng cả đời luôn!"

Bà nội nhịn mà phì : "Bà mà tin cháu thì đúng là lạ! Cái thằng bố c.h.ế.t tiệt nhà cháu còn chẳng dựa , bà còn trông cậy gì cháu?!"

Tôi thò đầu cửa: "Thì bà cứ đưa cháu ."

Bà nội hừ lạnh một tiếng, bàn bài, thèm để ý đến nữa.

điện thoại bỗng vang lên một âm báo giòn giã của Alipay.

"Alipay nhận 2000 tệ."

Loading...