BẠN GÁI CŨ TUYỆT SẮC XUẤT HIỆN TRONG LỄ CƯỚI CỦA BẠN TÔI — LẠI CHÍNH LÀ PHÙ DÂU - Chương 393

Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:16:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bảo cục trưởng Tiêu của các tự đến gặp ! Tôi cũng đang đích hỏi xem, là ai cho ông cái gan đó, dám thẩm vấn phạm nhân như thế !”

Lời dứt, bên ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng mang theo ý , còn tới mà tiếng tới .

“Tề sảnh trưởng, cơn giận lớn làm gì? Xin nhé, đến muộn !”

Người đến chính là cục trưởng Tiêu.

Trên mặt ông treo một nụ mang tính xã giao, như thể bầu khí căng như dây đàn chỉ là hiểu lầm, cứ thế thẳng về phía Tề Vĩ, thái độ tỏ vô cùng quen thuộc.

“Giám đốc Tề, chuyện gì mà nổi giận lớn ? Đều là đồng chí cả, gì từ từ .”

Tề Vĩ ông , .

Chỉ là nụ đó hề chút nhiệt độ nào, ngược giống như lưỡi d.a.o tẩm băng.

“Cục trưởng Tiêu, ông đến đúng lúc.”

Giọng Tề Vĩ lớn, nhưng từng chữ nặng như nghìn cân, nện thẳng tim mỗi .

“Tôi đang hỏi ông, là ai cho ông cái gan đó, dám dùng thủ đoạn thẩm vấn mệt mỏi? Hả?”

Nụ mặt Tiêu Bảo Bình cứng .

Trong lòng ông “lộp bộp” một cái, thầm kêu .

Sao Tề Vĩ rõ như ? Ông mới đến cơ mà?

cũng là lão hồ ly, sắc mặt ông nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, hai tay xòe , vẻ mặt vô tội.

“Giám đốc Tề, lời hiểu. Chúng làm án từ đến nay đều công bằng chấp pháp, thẩm vấn văn minh, thể dùng mấy thủ đoạn trái quy định đó ?”

Vừa , ông để lộ dấu vết liếc Tô Chấn Nam đang đỡ dậy, trong mắt thoáng qua một tia âm hiểm.

Cái Tô Chấn Nam đúng là xương cứng, ép đến mức mà vẫn khai!

“Thẩm vấn văn minh?”

Tề Vĩ như thấy chuyện lớn nhất thiên hạ, ông chỉ chiếc đèn chiếu công suất lớn còn kịp tắt, chỉ vết hằn đỏ cổ tay Tô Chấn Nam do ghế thẩm vấn siết , giọng đột ngột cao lên.

“Ông gọi cái là thẩm vấn văn minh?! Tiêu Bảo Bình, ông coi là kẻ mù, coi kỷ luật của công an thành phố là giấy lộn?!”

Bị gọi thẳng tên, sắc mặt Tiêu Bảo Bình trầm xuống, nụ cũng biến mất.

Ông , hôm nay chuyện thể êm xuôi nữa.

“Giám đốc Tề, nể ông là cấp , nên mới chuyện khách khí với ông.”

Giọng ông cũng lạnh .

vụ án Tô Chấn Nam chuyện nhỏ.”

“Đây là án do chính thị trưởng Hàn chỉ danh, yêu cầu trọng điểm đốc thúc, là án sắt!”

“Tôi khuyên ông nhất đừng nhúng tay , tránh tự rước phiền phức!”

Ông trực tiếp lôi Hàn Trí Hoa làm chỗ dựa.

Ý tứ rõ ràng — ông là giám đốc Sở thì ? So với thị trưởng mới, vẫn còn kém một bậc!

Vì một nhà họ Tô mà đắc tội với một vị thị trưởng tiền đồ vô lượng, đáng ?

Thế nhưng, biểu cảm kiêng dè mà ông tưởng sẽ thấy mặt Tề Vĩ, xuất hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ban-gai-cu-tuyet-sac-xuat-hien-trong-le-cuoi-cua-ban-toi-lai-chinh-la-phu-dau/chuong-393.html.]

Ngược , Tề Vĩ càng lạnh hơn.

“Thị trưởng Hàn? Ông thì ?”

Một câu , như sét đ.á.n.h ngang trời!

Cả đại sảnh lập tức rơi tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Mắt Tiêu Bảo Bình gần như lồi , ông chỉ Tề Vĩ, môi run run, nửa ngày nổi một câu.

Điên ! Tề Vĩ chắc chắn là điên !

“Ông… ông…”

“Tôi cái gì?”

Tề Vĩ tiến lên một bước, khí thế áp bức khiến Tiêu Bảo Bình theo bản năng lùi nửa bước.

“Tôi cho ông , Tiêu Bảo Bình, ngay nửa tiếng , Tần bí thư đích lệnh, yêu cầu lập tức thả Tô Chấn Nam !”

“Tần… Tần bí thư?!”

Đầu óc Tiêu Bảo Bình “ong” một tiếng, như búa nện mạnh, cả ngây .

Ông cảm thấy bắp chân đang run lên.

Nếu Hàn Trí Hoa là mãnh long quá giang, thì Tần Vĩnh Xương chính là địa đầu xà chân chính của Thiên Nam, là nắm giữ quyền lực mảnh đất suốt hơn mười năm!

Hàn Trí Hoa dù lợi hại đến , cũng chỉ là hai, hội nghị thường vụ, quyền phát biểu căn bản thể so với bí thư một!

Đến lúc , ông mới hiểu, chỗ dựa của Tề Vĩ đến từ !

“Bây giờ, ông cho .”

Ánh mắt Tề Vĩ sắc bén như chim ưng, khóa chặt lấy ông .

“Ở Thiên Nam , rốt cuộc là thị trưởng Hàn tính, là Tần bí thư tính? Ông rốt cuộc theo thị trưởng Hàn, theo Tần bí thư?!”

Sắc mặt Tiêu Bảo Bình lập tức trắng bệch, mồ hôi lạnh túa như mưa.

Ông hề nghi ngờ, chỉ cần dám một chữ “”, Tề Vĩ sẽ lập tức lấy tội “chống lệnh cấp ” mà bắt ông tại chỗ!

“Tôi… đương nhiên là theo Tần bí thư…”

Tiêu Bảo Bình gần như nghiến răng nhả câu , cả như rút cạn sức lực.

“Vậy thì cút !”

Tề Vĩ quát lớn.

Tiêu Bảo Bình run lên bần bật, còn dám cản trở dù chỉ một chút, chật vật lùi sang một bên.

Tề Vĩ hừ lạnh một tiếng, đích đỡ Tô Chấn Nam, ánh mắt kính sợ dè chừng của đám cảnh sát, sải bước thẳng khỏi cổng cục công an thành phố.

Nhìn xe cảnh sát rú còi rời , Tiêu Bảo Bình lúc mới như sống , hai chân mềm nhũn, suýt nữa vững.

Ông chẳng còn tâm trí lau mồ hôi lạnh trán, điên cuồng xông phòng làm việc của , khóa trái cửa, dùng đôi tay run rẩy bấm gọi cho Hàn Trí Hoa.

“Hàn thị trưởng! Xảy… xảy chuyện lớn !”

Trong giọng ông mang theo tiếng .

“Tần bí thư… Tần bí thư tay ! Tề Vĩ đưa Tô Chấn Nam mất !”

Đầu dây bên im lặng vài giây, đó truyền tới giọng lạnh buốt thấu xương của Hàn Trí Hoa.

Loading...