BẠN GÁI CŨ TUYỆT SẮC XUẤT HIỆN TRONG LỄ CƯỚI CỦA BẠN TÔI — LẠI CHÍNH LÀ PHÙ DÂU - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:05:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là một nhà hàng tư phòng xa hoa bậc nhất Thiên Nam.

Cũng là địa chỉ ghi trong tin nhắn.

Chiếc xe lướt êm con phố lên đèn. Lâm Thần nữa mở màn hình điện thoại.

“Muốn tình hình của Tô Uyển Uyển, thì đến Kim Ngọc Mãn Đường, phòng Thiên tự một.”

Nhìn dòng chữ , khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ lạnh lẽo.

Hắn rõ.

Màn xuất hiện long trời lở đất của tại hội nghị hôm nay, nhất định sẽ khiến yên.

Giờ thì cá… c.ắ.n câu.

Chỉ là , đầu tiên tìm đến sẽ là ai.

bất kể là ai, đây cũng chính là điều .

Anh dùng cách trực tiếp nhất để cho những kẻ đang ẩn trong bóng tối

Lâm Thần, đến .

Nửa tiếng , taxi dừng cửa nhà hàng.

Lâm Thần thẳng lên lầu hai, tìm đến phòng riêng “Thiên Tự Nhất Hào”.

Anh giơ tay gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ dày.

“Vào .”

Bên trong vang lên giọng nữ trầm thấp, dễ mà mang theo vài phần lười biếng quyến rũ.

Lâm Thần đẩy cửa bước .

Bên chiếc bàn tròn lớn, chỉ một phụ nữ đang .

mặc một chiếc váy hai dây ôm sát màu xanh sẫm, cổ khoét sâu, đường cong mê tôn lên rõ rệt. Mái tóc xoăn dài như rong biển buông hờ vai, vẻ sắc sảo đến mức tính công kích.

Người phụ nữ ngẩng mắt lên.

Khi thấy bước là Lâm Thần, đôi mắt mị hoặc lập tức sáng lên.

Nụ rực rỡ.

“Lâm tổng đúng là phong độ bất phàm. Ngoài đời còn trai hơn trong ảnh nhiều.”

dậy, uyển chuyển bước về phía , trong khí thoảng qua hương nước hoa mơ hồ.

Cô đưa bàn tay trắng nõn .

“Lâm tổng, vui gặp .”

Ánh mắt Lâm Thần bình tĩnh như mặt nước gợn sóng.

Chỉ khẽ chạm đầu ngón tay cô một cái lập tức thu về.

“Cô tin tức của Uyển Uyển?”

Giọng nhạt, hề ý định xã giao, thẳng vấn đề.

Nụ quyến rũ mặt phụ nữ thoáng cứng , càng nở rộ rực rỡ hơn.

“Lâm tổng gấp ? Chỉ tin của Tô Uyển Uyển thôi ?”

Cô chớp mắt, giọng mang theo chút hờn dỗi.

“Trước mặt là một mỹ nhân sống sờ sờ thế , tò mò là ai chút nào ?”

“Chẳng lẽ… còn bằng Tô Uyển Uyển?”

Ánh mắt Lâm Thần hề d.a.o động.

“Hôm nay đến, vì cô tin về Uyển Uyển.”

“Tôi hứng thú với việc cô là ai.”

“Nếu cô tình hình của cô , xin phép.”

Nói xong, hề do dự, xoay định rời .

“Ơ, Lâm tổng, đừng vội mà.”

Người phụ nữ vội bước lên chắn mặt .

“Tôi tin của Tô Uyển Uyển, nếu chẳng nhắn cho .”

“Ngồi xuống , chúng từ từ .”

Lâm Thần một cái.

tin của Tô Uyển Uyển, nhẫn nại xuống.

Thấy , nụ môi cô càng sâu.

Cô đích rót rượu vang chiếc ly trống mặt . Chất rượu đỏ thẫm, ánh đèn pha lê phản chiếu ánh sáng mê ly.

Cô nâng ly lên, tư thái tao nhã.

“Nào, Lâm tổng, kính một ly.”

Lâm Thần vẫn cầm ly lên, chỉ lặng lẽ , ánh mắt sâu như hàn đàm.

Người phụ nữ bật khẽ.

“Sao ? Bị rắn c.ắ.n một , mười năm sợ dây thừng ?”

Giọng cô đầy trêu chọc.

“Anh nghĩ sẽ ngu như con ranh nhà họ Sở ở kinh thành, hạ t.h.u.ố.c nữa ?”

“Yên tâm , chúng chơi trò low như .”

Thấy vẫn động, cô đưa ly rượu gần thêm.

“Uống ly xong, sẽ cho tình hình của Tô Uyển Uyển.”

Ánh mắt Lâm Thần lướt qua gương mặt cô dừng ở ly rượu.

Cuối cùng, cầm ly lên, tùy ý chạm nhẹ một cái với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ban-gai-cu-tuyet-sac-xuat-hien-trong-le-cuoi-cua-ban-toi-lai-chinh-la-phu-dau/chuong-218.html.]

Âm thanh va chạm trong trẻo vang lên.

Anh ngửa đầu, uống cạn.

Người phụ nữ hài lòng , cũng uống hết rượu trong ly .

“Lâm tổng sảng khoái thật.”

Cô đặt ly xuống, đôi mắt chằm chằm .

“Tôi thích kiểu thanh niên tài tuấn như lắm. Tiếc là để Tô Uyển Uyển nhanh chân giành .”

nghiêng về phía , tạo nên bóng tối mập mờ đầy ám chỉ.

nếu bây giờ rời bỏ Tô Uyển Uyển, ở bên …”

“Tôi đảm bảo, những gì nhận từ , tuyệt đối nhiều hơn những gì cô thể cho .”

“Tôi cũng sẽ để gia tộc dốc lực ủng hộ .”

“Thế nào?”

========================================================================================================================

Ánh mắt Lâm Thần tĩnh lặng như một hồ nước sâu đáy, gợn sóng vì những lời của phụ nữ mặt.

Toàn bộ tâm trí lúc đều đặt tin tức về Tô Uyển Uyển.

Còn phụ nữ mắt — chẳng hề hứng thú.

Sự im lặng của giống như một cú đ.ấ.m bông, khiến bầu khí ám mà cô dày công tạo dựng lập tức tan biến.

Nụ quyến rũ môi cô khẽ thu , đó là một tia chán nhạt.

“Cô , nghĩ .”

Giọng Lâm Thần mang theo cảm xúc, nhưng toát sự kiên quyết cho phép phản bác.

Thấy dường như thật sự sắp mất kiên nhẫn, cô gượng một tiếng, cuối cùng từ bỏ thăm dò.

“Chán thật.”

Cô dựa lưng ghế, lười biếng lắc nhẹ ly rượu trong tay.

“Tô Uyển Uyển hiện đang ở nhà cũ của Tô gia.”

“Không hạn chế tự do thể, nhưng rời khỏi đó thì dễ. Vệ sĩ canh giữ chặt như thùng sắt.”

“Chưa lời của lão gia Tô gia, ai dám thả cô .”

Tim Lâm Thần chợt trầm xuống, đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.

“Cô cách để gặp cô ?”

Nghe , môi đỏ của phụ nữ cong lên thành một nụ đầy ẩn ý, ánh mắt mê hoặc .

“Có chứ.”

… vì giúp ?”

Lâm Thần thẳng , né tránh.

“Cô làm gì?”

“Hôm nay cô cố ý hẹn tới đây, chắc chỉ vì lòng cho những chuyện .”

“Ha ha ha…”

bật , hình khẽ rung.

“Tổng Lâm đúng là thông minh. Nói chuyện với thông minh thật đỡ tốn sức.”

Cô uống cạn ly rượu còn , đẩy chiếc ly trống về phía , khẽ hất cằm.

“Tôi … uống rượu với .”

“Chỉ cần uống vui , sẽ đồng ý giúp gặp cô một .”

Vừa dứt lời, Lâm Thần đột ngột dậy.

Động tác khiến cô giật , tưởng bỏ .

hành động tiếp theo của khiến đôi mắt quyến rũ mở to.

Anh rời , mà trực tiếp cầm lấy chai rượu vang đắt tiền bàn, nghiêng bình, rót đầy ly cho cô.

Rượu đỏ chảy róc rách, đỏ thẫm như máu.

Cô sững .

“Tổng Lâm… thật khiến bất ngờ.”

“Không ngờ vì Tô Uyển Uyển, thể làm đến mức .”

Lâm Thần đáp, cũng rót đầy ly của .

Anh nâng ly, chạm nhẹ ly của cô, phát tiếng leng keng trong trẻo.

“Uống.”

Một chữ, dứt khoát.

Nói xong, ngửa đầu, uống cạn.

Người phụ nữ động tác gọn gàng , thoáng ngây , trong mắt lóe lên tia hiếu thắng, cũng uống hết ly.

Ly còn kịp đặt xuống Lâm Thần cầm lấy.

“Ê—”

Cô khẽ kêu lên.

Anh rót đầy, rót cho , chạm ly nữa. Chưa đợi cô phản ứng, uống cạn.

Toàn bộ động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, nhanh đến mức khiến hoa mắt.

Nhìn ly rượu đưa tới mặt, tính hiếu thắng của cô kích lên.

“Tổng Lâm, cần uống nhanh , dễ say lắm.”

“Uống vang đỏ, từng say.”

Giọng bình thản như đang hôm nay trời .

“Ồ?”

Loading...