Bà cố, xin hãy nhập thân - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-22 06:30:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

17

 

Hai chúng đối mặt ở bàn ăn, ngượng ngùng chuyện. 

 

Bà cố bắt đầu thì thầm tai : "Đối với đàn ông, khoảnh khắc phụ nữ vuốt tóc là lúc họ nữ tính nhất. Nghe lời bà, hãy nhẹ nhàng vuốt tóc của cháu từ phía phía . Để mái tóc đen óng và chiếc cổ thiên nga trắng nõn của cháu lộ mặt , thế là tim sẽ đập loạn nhịp, cưỡng mà yêu cháu say đắm!"

 

Tôi đầu, nhỏ: "Để cháu thử..."

 

Tôi đột nhiên đầu về phía Tạ Quân, vẻ mặt cứng ngắc nở một nụ quỷ dị, đó kéo hết tóc từ phía để che mặt, cố gắng kéo dài cổ . Chỉ thấy Tạ Quân đối diện vẻ mặt kinh ngạc, chằm chằm chớp mắt.

 

Bên tai vang lên tiếng hét của bà cố hét: "Bà bảo cháu làm phụ nữ, làm ma nữ! Cháu làm tim đập nhanh, chứ làm tim ngừng đập, hiểu !"

 

Tôi lúng túng vén tóc đầu, cúi đầu nhỏ: "Xin , cháu..."

 

"Vừa cô đang bắt chước nữ chính biến dạng trong bộ phim "Xác chếc vẹn" ?!"

 

Tạ Quân lấy tinh thần, mắt sáng rực, hưng phấn chỉ .

 

Tôi khựng một chút, gật đầu đồng tình. Tôi thực sự xem bộ phim đó, chỉ để luyện lòng gan .

 

Hai chung chủ đề, tự nhiên sẽ nhiều chuyện để .

 

Anh : "Cô , nếu hôm qua bệnh tâm thần, thì biểu hiện đó của cô, thật sự thể sợ đến mức đá.i trong quần đó."

 

"Ừm..."

 

Tôi nhất thời im lặng, cũng nhận lỡ lời, vội vàng sửa : "Xin , sai , ý là nếu nhầm cô thành bệnh tâm thần, thể thật sự cô dọa sợ."

 

Tôi mỉm nhẹ nhàng.

 

Trời dần tối, Tạ Quân cũng dám ở lâu, khi ăn xong giúp dọn dẹp bàn chuẩn về.

 

Khi tiễn đến cửa, gãi đầu, ngượng ngùng : "À , rạp chiếu phim chiếu phần tiếp theo của "Xác chếc vẹn", ngày mai cô xem cùng ?"

 

Tôi ngẩn , thấy phản ứng, vội xua tay: "Nếu cô tiện thì..."

 

"Tiện chứ, ngày mai vẫn 5 giờ rưỡi, gặp về nhé." Tôi vội vàng trả lời. 

 

Nói xong, tự thấy ngạc nhiên khi thể thoải mái hẹn thời gian chơi với một trai như .

 

Sau khi Tạ Quân rời , bà cố mới khen ngợi: "Cuối cùng thì đầu óc cũng tra dầu , chuyển động đấy."

 

"Bà ơi, thì việc điều , làm điều làm là cảm giác như ."

 

Tôi bóng dáng Tạ Quân dần khuất góc cầu thang, lòng bỗng cảm thấy bừng sáng.

 

18

 

Sáng hôm , dậy sớm và trang điểm cẩn thận. Khi mở tủ quần áo, tiếng bà cố kêu lên: "Người trong tủ quần áo là mùi ẩm mốc, tủ của cháu mùi học sinh ."

 

Tôi tủ quần áo đầy ắp nhưng lấy một bộ nào hồn, thẫn thờ giường.

 

Bà cố đột nhiên nhập cơ thể , tự tin bảo giao chuyện cho bà. Sau đó, bà lấy kéo và kim chỉ, chọn một vài bộ bắt đầu cắt may. Chẳng bao lâu, những bộ đồ khi bà chỉnh sửa trở nên thật rực rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ba-co-xin-hay-nhap-than/chuong-7.html.]

 

Sau khi rời khỏi cơ thể , bà cố tự hào : "Quần áo của bà hồi trẻ đều là do tự tay bà làm, vặn, khiến cho các cô gái trong vùng đều ghen tị."

 

Nhìn bản trong gương , cảm thấy nhiều cảm xúc lẫn lộn. Nếu sự xuất hiện của bà cố, sẽ còn sống trong tự ti đến bao giờ.

 

Khi đến đầu ngõ, thấy bóng dáng quen thuộc đang đợi xe. Tôi dừng , bà cố bỗng nhiên hỏi: "Sao ? Hôm nay cháu còn cần bà nhập để giúp cháu hẹn hò ?"

 

Tôi lắc đầu: "Không cần , cháu thử tự sống một ."

 

"Thế mới đúng chứ, cứ mạnh dạn làm điều cháu làm, điều cháu !" Giọng của bà đầy vẻ hài lòng.

 

Tôi tự tin bước đến mặt Tạ Quân, nở một nụ rạng rỡ: "Hôm nay cảnh sát Tạ là tiện đường, đặc biệt đến đưa làm ?"

 

Tạ Quân tai đỏ ửng, ánh mắt chút lảng tránh: "Hôm qua cô trẹo chân mà, sợ cô khó khăn nên đến đón."

 

"Ồ, xem khúc gỗ cũng bắt đầu hiểu chuyện ." Bà cố giọng điệu trêu chọc.

 

"Vất vả cho ." Tôi mỉm xe.

 

Sau khi lên xe, Tạ Quân đưa cho một túi đồ: "Sợ cô ăn sáng, cũng cô thích gì nên mua mỗi thứ một ít."

 

Thời điểm , tim đập loạn nhịp.

 

Khi đến cổng công ty, lòng bỗng chút bất an. Bà cố trấn an: "Cháu gái đừng sợ, bà ở đây chống lưng cho cháu!"

 

Lúc đợi thang máy, đồng nghiệp vẫn cô lập , nhưng khi thang máy đến, họ còn chen lấn đẩy như nữa, mà lượt thang máy khi .

 

Vừa bước công ty, HR gọi . Chị Vương của phòng HR, ai cũng chị quan hệ mờ ám với quản lý. Dùng đầu ngón chân cũng là do quản lý giở trò.

 

Khi đối diện với , chị Vương làm bộ dạng bề : "Công ty xem xét tổng thể và thấy cô phù hợp với văn hóa của công ty, hôm nay sẽ bàn với cô về chuyện thôi việc."

 

Bà cố thở dài: "Cháu , cãi thì bà giỏi, nhưng kiến thức pháp luật thì bà mù tịt ."

 

Tôi làm việc hết cho công ty, nhưng đột nhiên họ bảo sa thải , cảm thấy đầu như bốc khói. 

 

Tôi khoanh tay, thẳng chị Vương và : "Văn hóa công ty là gì? Là làm thì lười biếng, tan ca thì họp? Quản lý suốt ngày vẽ bánh, đồng nghiệp đổ cho ? Đi vệ sinh lương, làm thêm giờ công? Nhìn ai mắt thì sa thải họ với lý do hợp với văn hóa công ty?"

 

Đối diện với hàng loạt câu hỏi của , chị Vương vẻ lúng túng: "Không, ..."

 

"Đừng bày đặt ! Tôi chờ ngày lâu . Nói , định bồi thường bao nhiêu khi sa thải ?"

 

Tôi đảo khách thành chủ, nghiêng hỏi.

 

"Chúng cứ giải quyết một cách hòa bình, cô tự nộp đơn xin nghỉ việc ." Chị Vương lấy vẻ kiêu ngạo thường ngày.

 

"Ra là bồi thường chút nào. Các sợ kiện ?"

 

Tôi ngã , dáng vẻ sẵn sàng đàm phán.

 

Chị Vương làm vẻ quan tâm: "Không sợ, kiện tụng mất nhiều thời gian, công ty chịu , còn cô thì ."

 

Tôi nhạt, cầm điện thoại lên: "Ồ, ngoài kiện , sẽ gọi cho các cơ quan lao động, từ 12333, 12329, 12326, 12348, cho đến 12345 đều gọi hết một lượt."

 

Chị Vương đột nhiên thẳng dậy, đó như một quả bóng , : "Cái đó... cô ngoài ."

Loading...