Bà cố, xin hãy nhập thân - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-22 06:30:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14

 

Sau khi bà cố chỉnh đốn một trận, quả nhiên ai đến làm phiền nữa.

 

Buổi chiều, Tạ Quân còn tranh thủ nhắn vài câu với :

 

[Hôm qua làm cô sợ . Tối nay mời cô ăn một bữa để xin .]

 

Tôi màn hình điện thoại, tim đập nhanh hơn.

 

Đây là đầu tiên con trai rủ ăn.

 

"Sao cứ thừ đấy , mau trả lời chứ." Bà cố sốt ruột giục.

 

"Cháu đồng ý luôn thì vẻ quá dễ dãi ạ?" Tôi cẩn thận hỏi bà cố.

 

"Ôi trời, cháu cố của ơi, cháu đang sống ở thời đại nào ! Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, chẳng lẽ bình thường cháu ăn với bạn bè !" Bà cố tức giận vì sự nhút nhát của .

 

"Cháu... cháu bạn." Tôi cúi đầu nhỏ.

 

Bà cố im lặng một lúc, : "Từ hôm nay trở sẽ !"

 

Tôi vẻ mặt khó khăn trả lời tin nhắn:

 

[Được.]

 

[Vậy mấy giờ đến đón cô thì thích hợp?] Tạ Quân dè dặt hỏi.

 

Tôi do dự một lúc trả lời, bà cố thắc mắc: "Chỉ cần với cháu tan làm lúc 5 giờ rưỡi là mà."

 

" ngày nào cháu cũng tăng ca, hôm nay đến mấy giờ mới về." Tôi lo lắng chằm chằm điện thoại.

 

"Ôi trời, cháu ký hợp đồng lao động chứ hợp đồng bán !" Bà cố bực tức.

 

Thấy còn lưỡng lự, bà cố lập tức nhập cơ thể và trả lời:

 

[Tôi tan làm lúc 5 giờ rưỡi, gặp về.]

 

15

 

5 giờ 25, vẫn còn ghế, phân vân nên tan làm ngay bây giờ .

 

Bà cố vội vã thúc giục: "Còn nghĩ gì nữa? Nhanh chóng thu dọn đồ đạc , sắp hết giờ !"

 

Thấy động đậy, bà cố thở dài một , nhập .

 

Khi tiếng nhạc tan làm của công ty vang lên, xách túi dậy chuẩn về.

 

quản lý chắn mặt : " giờ là tan làm liền ?"

 

"Tôi tan làm đúng giờ chẳng lẽ là về sớm ?" Tôi đồng hồ, mất kiên nhẫn trả lời ông .

 

Quản lý rõ ràng sững sờ, một lúc mới hắng giọng: "Không thấy đều đang làm thêm giờ ?"

 

"Họ sắp xếp công việc hợp lý, dẫn đến làm hết việc trong giờ làm, nên họ, chứ chặn , thành hết công việc trong giờ làm, còn cho tan làm."

 

Sắc mặt đột nhiên sa sầm, chằm chằm ông .

 

Bị phản công, quản lý nhất thời phản ứng kịp, tay chân phần lúng túng.

 

Tôi khoanh tay, mặt lộ vẻ âm u: "Vậy giờ thể tránh ?!"

 

Quản lý đột nhiên cứng rắn trở , ưỡn cổ chắn đường tiếp: "Hoàn thành công việc thì làm thêm giờ ? Đây là chỉ thị của lãnh đạo!"

 

"Thỉnh thoảng làm thêm giờ cũng , nhưng ngày nào cũng làm thêm giờ. Khi tuyển công ty, họ l..m t.ì.n.h nguyện viên ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ba-co-xin-hay-nhap-than/chuong-6.html.]

"Cô nhiều quá! Cô đều thành thật làm thêm giờ kìa, cô phép về."

 

Quản lý bắt đầu chơi bài vô .

 

"Tôi cảm thấy tim khó chịu, giờ ông cho khỏi cửa thì chuyện gì cũng là chuyện của , nhưng nếu ông nhất quyết cho , lỡ mà ngã xuống đây thì tính là t.a.i n.ạ.n lao động đấy."

 

Nói xong, tìm một chỗ trống và chuẩn xuống.

 

Quản lý kinh ngạc một loạt hành động của , hồi lâu mới lấy tinh thần, nhanh chóng tránh sang một bên.

 

"Đi, , ! Đừng chếc ở công ty, đồ xui xẻo." Ông xua tay đầy khó chịu.

 

"Vậy quản lý, ngày mai gặp nhé." Tôi vẫy tay chào ông .

 

"Mai cô cần đến nữa!" Ông giận dữ .

 

"Thế , còn gặp quản lý mỗi ngày mà."

 

Nụ của đầy vẻ châm biếm.

 

16

 

Vừa khỏi cổng công ty, thấy Tạ Quân cách đó xa, vẫy tay chào .

 

Bà cố đột nhiên rời khỏi cơ thể, liền hoảng loạn: "Bà đừng vội rời mà!"

 

"Cuộc hẹn là do cháu hẹn, nếu bà chiếm lấy cơ thể cháu hẹn hò với , cuối cùng nếu thành đôi thì là tính là của bà già của cháu hả?" Bà cố giận dữ hét lên, chỉ tiếc rèn sắt thành thép.

 

Tôi cúi đầu , run rẩy từng bước về phía Tạ Quân.

 

Thấy như , vội vàng chạy tới đỡ , lo lắng hỏi: "Cô trật chân ?"

 

Tôi lúng túng trả lời như nào, chỉ thể gật đầu.

 

Tạ Quân hai lời, lập tức bế lên ngang về phía xe: "Hôm nay cô tiện thì chúng hẹn bữa khác, giờ đưa cô về nhà ."

 

"Cháu nắm chắc trai đấy!" Bà cố thì thầm tai .

 

Sau khi lên xe, vẫn cúi đầu im lặng. Khi Tạ Quân xong gì đó, chỉ gật đầu hoặc lắc đầu đáp .

 

Tạ Quân nhẹ: "Cô vẻ còn nhiều như buổi sáng nữa, làm việc cả ngày mệt lắm đúng ?"

 

"Ôi trời ơi, cháu gái của ơi, miệng của cháu là để trang trí ? Nói gì chứ!" Bà cố lo lắng giục .

 

Tôi cúi đầu xuống, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Ừm... đúng ..."

 

Tạ Quân sững sờ một lúc, đó gượng gạo.

 

"Miệng của cháu là thuê nên sợ dùng hỏng ! Kể từ bây giờ bà một câu, cháu lập một câu!" Bà cố nhất quyết nhập , bắt tự .

 

"Hay là gọi hai món mang về nhà ăn nhé." Bà cố thì thầm tai .

 

Tôi thật sự mở miệng nổi, mặt đỏ bừng như trái cà chua.

 

"Bà già bây giờ cháu làm cho bực đến nỗi giống như táo bón ."

 

Bà cố thở hắt một .

 

Tôi c.ắ.n răng, ấp a ấp úng nhỏ: "Không, thì... gọi, gọi hai món về nhà ăn nhé."

 

Tạ Quân ngạc nhiên, đúng lúc đèn đỏ nên xe dừng , đầu , đột nhiên cũng đỏ mặt.

 

Anh ngay lập tức đầu chỗ khác, lắp bắp hỏi: "Có... tiện ?"

 

"Hay là để bà gọi ông của cháu lên, cháu chuyện hết buổi hẹn hò cho ."

 

Bà cố hít một sâu, tức giận .

Loading...