Bởi vì bà, mà những ngày tháng học của bao giờ yên bình.
, khi bà lâm bệnh, nhận thể nhẫn tâm .
Vì bà, tiếc bán rẻ xác của .
Trở thành một kẻ từ thủ đoạn để đạt mục đích.
đời , cũng căm thù nhất là khác sỉ nhục như thế.
"Cô tin , chỉ cần búng tay một cái là thể nghiền c.h.ế.t cô như nghiền một con kiến ?"
Tiêu Nhiễm ôm mặt, với vẻ mặt thể tin nổi.
Đến lúc mới sực tỉnh, nhận làm gì.
Trong lúc còn đang thẫn thờ, Tiêu Nhiễm bật dậy khỏi sofa, giơ tay định đ.á.n.h trả.
Tôi cam chịu nhắm mắt .
Trước khi cái tát giáng xuống, từ ngoài cửa vang lên một tiếng quát khẽ:
"Dừng tay!"
Chỉ thấy Tạ Hoài từ ngoài cửa bước .
13.
"Cô cút cho !"
Tạ Hoài gầm lên với Tiêu Nhiễm.
Đôi mắt Tiêu Nhiễm tức thì đỏ hoe, khi còn để lời đe dọa.
"Các cứ đợi đấy cho ."
Sau khi Tiêu Nhiễm khỏi, Tạ Hoài ở cửa lặng lẽ , như thể thấu tâm can .
"Vừa ... những gì em đều là thật ?"
"Là thật."
Tôi thừa nhận.
Không hề sự lúng túng khi bóc trần lời dối, ngược còn thêm phần thản nhiên.
"Tôi tiếp cận chỉ vì tiền."
"Bây giờ đều cả đấy."
"Mau đuổi theo , vị hôn thê của chắc vẫn xa , lát nữa là đuổi kịp nữa ."
Thật , ngoài cửa từ sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/anh-ta-dinh-hon-toi-om-tien-bo-tron/chuong-7.html.]
Những lời cũng là cố tình .
Mục đích chỉ là để nhanh chóng vạch rõ ranh giới với .
Điều khiến ngạc nhiên là Tạ Hoài hề đuổi theo Tiêu Nhiễm.
Ngược , tới mặt quỳ một chân xuống.
Anh lấy từ trong túi một chiếc nhẫn kim cương, khẽ khàng :
"Hôm nay, thực tới đây là để cầu hôn."
"Bất kể em , tiếp cận vì mục đích gì, yêu vẫn luôn là em."
"Kiều Ngữ tiểu thư, em đồng ý lấy chứ?"
"Sau , sẽ dùng tất cả những gì để yêu em."
Ngay khoảnh khắc định đeo nhẫn tay , rụt tay .
Tôi xoay , lưng về phía .
" mà Tạ Hoài , yêu ."
"Từ đầu đến cuối, thứ duy nhất yêu chính là tiền."
"Nếu thật sự chỗ nào để tiêu tiền, thì cứ đưa thêm cho !"
Sau một hồi im lặng lâu, Tạ Hoài mới từ đất dậy.
"Kiều Ngữ, cho em một cơ hội cuối cùng đấy."
"Em đồng ý với ?"
Tôi vẫn ngoảnh đầu .
Đợi đến khi Tạ Hoài hẳn, mới xòe bàn tay vốn bấm sâu đến hằn lên những vết hình trăng khuyết .
Cũng may.
Suýt chút nữa thôi là mủi lòng .
hiểu rõ, và vốn dĩ từng thuộc về cùng một thế giới.
Thế nên, hối hận.
Sau , sẽ sống thật và nỗ lực kiếm tiền.
Dù trở thành như thế nào, thì đó cũng là dáng vẻ mà mong , chẳng liên quan gì đến Tạ Hoài nữa.
Còn về phần Tạ Hoài, ngay từ khoảnh khắc ý định nuôi như một món đồ chơi ở bên ngoài...
Thì đối với , cũng chỉ là một khách lướt ngang qua đời mà thôi.