Mấy em nhà họ Bùi la liệt sàn rõ sống c.h.ế.t, mùi m.á.u tươi nồng nặc xộc mũi.
Tôi run rẩy đưa tay kiểm tra thở của bọn họ.
May quá, vẫn còn thở.
Tôi vội vã chạy lên lầu tìm Bùi Thính Duật.
Đẩy thẳng cửa phòng ông nội Bùi , bên trong tối om.
Mùi t.h.u.ố.c lá và mùi m.á.u xộc thẳng khứu giác.
"Thính Duật."
Cùng lúc đó—
"Đợi em, em về đây. Bảo bối ngoan nhất định sẽ lời em, đúng ?"
Đó là tin nhắn thoại gửi cho Bùi Thính Duật.
Trong căn phòng tĩnh mịch, đoạn thoại cứ vang lên lặp lặp , chỉ dẫn cho hướng đang .
Tôi bước phòng tắm, thấy Bùi Thính Duật dùng dây sen tắm trói c.h.ặ.t t.a.y .
Trên sàn gạch là một con d.a.o dính máu.
Anh quỳ sụp đất, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Những ngón tay run rẩy ngừng nhấn lặp đoạn tin nhắn thoại trong lịch sử trò chuyện.
"Bảo bối ngoan nhất định sẽ lời em, đúng ?"
Giây tiếp theo, điện thoại báo pin yếu tự động tắt nguồn.
Cả Bùi Thính Duật cứng đờ.
Tôi lao tới, ném con d.a.o khỏi phòng tắm nâng lấy khuôn mặt .
"Em về đây, Bùi Thính Duật. Anh giỏi lắm, lời em, đúng là một bảo bối ngoan."
"Bé ngoan thì sẽ phần thưởng."
Tôi hôn nhẹ lên khóe môi .
Đôi mắt Bùi Thính Duật đỏ ngầu, đầy khát khao và tuyệt vọng.
"Uyển... Uyển... Uyển Uyển..."
Anh há miệng nhưng phát âm thanh nào rõ ràng.
Tôi ôm lấy , vỗ về lưng đầy trấn an.
"Em , em mà. Đừng sợ, em về đây. Có em ở đây, em sẽ ở bên ."
Đây chính là sự phản phệ của cảm xúc.
Nếu Bùi Thính Duật cảm nhận gì, thể dùng lý trí để giải quyết đám Bùi Đình.
ngặt nỗi chính lúc , cảm nhận .
Cảm nhận kỳ vọng và tình yêu của bố .
Cảm nhận sự biến chuyển từ yêu thương sang thù hận của Bùi Đình đối với .
Những cảm xúc tích tụ bao nhiêu năm, ngay khoảnh khắc thể cảm nhận rõ ràng điên cuồng phản phệ, nhấn chìm , kiểm soát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/anh-mat-troi-xuyen-qua-lop-suong-mu/chuong-13.html.]
Thế nên, mới dặn dặn , bảo đừng g.i.ế.c nhà họ Bùi.
Nếu lúc Bùi Thính Duật mất lý trí mà g.i.ế.c , chính cũng thể thoát tội.
Bùi Thính Duật ôm chặt lấy , vòng tay siết mạnh đến mức khiến gần như nghẹt thở, giống như là khúc gỗ duy nhất thể bám giữa đại dương sâu thẳm.
"Uyển Uyển, Uyển Uyển..." Anh vô trợ gọi tên , giọng khản đặc.
"Khóc , là sẽ thôi."
Tiếng của Bùi Thính Duật kìm nén, đau đớn bùng nổ.
Tôi ôm , dỗ dành , ở bên cạnh .
Không qua bao lâu, cảm xúc của dần bình .
"Uyển Uyển, xin , làm em đau ."
Đuôi mắt đỏ hoe, tự trách đầy tủi .
Tôi lắc đầu, hôn lên mặt : "Đứa trẻ mới kẹo ăn. Anh ngoan lắm."
"Anh còn nhớ em từng ? Ánh nắng sẽ xuyên qua làn khói, xuyên qua sương mù. Tình yêu sẽ vượt qua muôn vàn trở ngại để đến bên . Bùi Thính Duật, còn em. Em yêu ."
Bùi Thính Duật sững sờ lâu.
"Uyển Uyển, nghĩ, lẽ thực sự duyên phận định mệnh. Từ khoảnh khắc bố định hôn ước cho chúng , từ khoảnh khắc bắt đầu dõi theo em ngừng để điều trị..."
Tôi hỏi : "Vậy giờ phân biệt ? Là thích, là sự ám thị tâm lý?"
Anh nôn nóng cắt lời : "Là yêu. Anh yêu em, Uyển Uyển."
…
Cuối cùng, đám Bùi Đình trả giá xứng đáng cho hành vi năm xưa.
Bùi Thính Duật nắm quyền hành nhà họ Bùi, trở thành gia chủ một là một, hai là hai.
Anh áp giải Bùi Hoài đến mặt .
"Uyển Uyển, bây giờ em cần cố kỵ gì nữa."
Sau khi giáng cho Bùi Hoài hai cái tát thật mạnh, sang khoác lấy tay Bùi Thính Duật.
"Em lãng phí thời gian lên nữa, đáng. Bùi Thính Duật, chúng kết hôn ?"
Mắt Bùi Thính Duật sáng rực lên: "Được!"
"Năm hai mươi mốt tuổi, em là vị hôn thê của , tương lai sẽ cưới em. Giờ đây bảy năm trôi qua, em vẫn là vị hôn thê của , và cũng toại nguyện, sắp cưới em . Uyển Uyển, vui lắm."
Lễ cưới của chúng chấn động cả thành phố.
Bùi Thính Duật đặc biệt dặn lái xe chạy quanh thành phố, gặp ai cũng phát hồng bao để chia sẻ niềm vui và cầu chúc phúc.
Ngày hôm đó, bốn chữ "Tân hôn vui vẻ" gần như chiếm trọn đại não .
Đêm đó, giọng dịu dàng của Bùi Thính Duật cũng suýt nữa lấy nửa cái mạng của .
"Bảo bối ngoan, đừng kháng cự ."
" , , mắt em lắm, thích c.h.ế.t mất."
"Ừm, sắp xong ..."
Dỗ thì dỗ , nhưng dừng thì tuyệt đối dừng.
_HOÀN_