Thịnh Vãn Đường suýt chút nữa giơ tay tát Ngu Ý An một cái.
Sơ Nghi nắm cổ tay ngăn .
"Đường Đường, cô đáng!" Sơ Nghi nhỏ.
—— Không đáng để đ.á.n.h mất danh tiếng tay giữa chốn đông .
Mọi xung quanh đều đang , Sơ Nghi ngại để bản chìm trong dư luận mà tay, nhưng thể để Thịnh Vãn Đường vì mà liên lụy.
Thịnh Vãn Đường còn gì đó, điện thoại bỗng reo lên.
"Bao giờ thì xong? Anh đợi em ở ngoài." Lục Tễ Uyên .
Thịnh Vãn Đường dám tin: "Anh ở bên ngoài? Em đang ở Hải Thành!"
"Ừ, cũng đang ở đây."
Sáng nay Thịnh Vãn Đường lên máy bay thì Lục Tễ Uyên mới Nam Thành họp, giờ đến Hải Thành ?
"Lục tổng đến ?" Nụ của Sơ Nghi
mang vài phần trêu chọc.
Vừa nãy cô vô tình thấy tên gọi điện thoại Thịnh Vãn Đường.
Thịnh Vãn Đường gật đầu.
"Vậy mau ! Đừng để Lục Tứ gia đợi lâu!"
Sơ Nghi đẩy Thịnh Vãn Đường ngoài, cũng lo Thịnh Vãn Đường ở
sẽ xung đột với Ngu Ý An.
Thịnh Vãn Đường chào tạm biệt phụ trách show diễn thời trang, đặt ngay hai bộ lễ phục tại chỗ để ủng hộ,
kéo Sơ Nghi cáo từ .
Mấy vị phu nhân giàu và biên tập viên thời trang gần đó đều thấy cuộc đối thoại giữa Sơ Nghi và Thịnh Vãn Đường.
Lục Tứ gia đến ? Ngay bên ngoài?
Mấy ,
ăn ý âm thầm theo.
Từ hội trường đến bên ngoài là một hành lang dài trải t.h.ả.m đỏ.
Người phụ nữ mặc chiếc váy dài màu trắng ngà bước , chân giày cao gót đế đỏ, bước như gió, tà váy bay bay, khí chất xuất chúng, so với vẻ cao quý lạnh lùng ,
khi làm cô càng thêm phần dịu dàng đằm thắm.
Dưới mái hiên.
Người đàn ông mặc áo sơ mi gile trang trọng, áo khoác vest vắt
cánh tay, tay trái ôm một bó hoa lớn.
Sự kết hợp giữa hoa hồng trắng, hoa baby và lá khuynh diệp là loài hoa Thịnh Vãn Đường thích nhất.
Chính bản Thịnh Vãn Đường cũng nhận , bước chân cô ngày càng nhanh, cuối cùng là chạy chậm về phía đàn ông.
Đám lén lút theo thấy bóng
dáng trắng muốt xinh như cánh bướm lao lòng Lục Tễ Uyên.
Người đàn ông vốn luôn nghiêm nghị lạnh lùng bên ngoài, khoảnh khắc ánh mắt dịu dàng thấy rõ.
Môi mỏng khẽ động, dường như gì đó.
"Cô học khẩu hình mà? Lục Tứ gia gì thế?" Một biên tập viên thời trang hỏi bạn cùng.
Biểu cảm bạn chút vỡ vụn, "Hình như là... là: Bé cưng, nhớ đến thế ?"
Cái quái gì thế?
Lục Tứ gia lạnh lùng vô tình mà lời sến súa thế ?
Mọi cũng mang vẻ mặt như sét đánh, thể chấp nhận nổi nhưng dường như hợp tình hợp lý.
Thịnh Vãn Đường lùi khỏi vòng tay Lục Tễ Uyên, khi ngước mắt , đôi mắt hạnh đến cực điểm.
"Không cũng nhớ em ? Nếu Lục đến
đây? Còn mang hoa cho em nữa?"
Thịnh Vãn Đường thẳng 'em nhớ ', nhưng cô khéo léo dùng chữ 'cũng'.
Lục Tễ Uyên bật , ngón tay mật véo nhẹ má phụ nữ.
Nói: "Anh ngang qua, tiện đường mua hoa thôi."
Thịnh Vãn Đường hừ một tiếng, xòe tay mặt đàn ông.
Lục Tễ Uyên đưa hoa cho cô.
Thịnh Vãn Đường hài lòng cúi đầu ngửi
hương hoa hồng, : "Lục Tễ Uyên, làm bố trẻ con , bớt kiêu ngạo ?"
Thịnh Vãn Đường dứt lời, đột nhiên nhớ : "Anh đến Hải Thành, con trai ?"
"Ở nhà."
Không thì ở ?
Thịnh Vãn Đường nhíu mày, dựng lông mày liễu, "Lục Tễ Uyên, làm việc xong chẳng lẽ
nên về nhà với con trai ?"
Lục Tễ Uyên cảm thấy cần chuyện nghiêm túc với cô.
"Lục phu nhân, phận của hết
là chồng em, đó mới là bố của Lục Thần Lễ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/anh-luc-lai-ghen-roi-sao-thinh-van-duong-luc-tu-gia/chuong-496-be-cung-nho-anh-den-the-a.html.]
Hơn nữa, thằng nhãi đó cũng chẳng ỷ chấp niệm gì với .
Ở nhà, đến quản gia Lâm còn Lục Thần Lễ ưu ái hơn .
Bị đàn ông , Thịnh Vãn Đường chột sờ mũi.
Từ khi m.a.n.g t.h.a.i đến lúc sinh con, quả thực cô quan tâm con trai hơn một chút, Lục Tễ Uyên chút bất mãn về điều , nhưng ý kiến gì lớn,
chỉ thỉnh thoảng tỏ ghen tuông.
Cô thể cũng yêu cầu Lục Tễ Uyên quan tâm con trai như .
Anh coi trọng cô hơn, cô luôn điều đó.
Cô nên ơn vì điều đó.
Vui mừng vì điều đó.
Và yêu hơn vì điều đó.
Thịnh Vãn Đường kiễng chân, nhẹ nhàng
hôn lên khóe môi đàn ông, như xin , như an ủi.
"Vậy cảm ơn ông xã đến đón em!"
Chút khó chịu trong lòng Lục Tễ Uyên lập tức xoa dịu.
Anh xoa đầu phụ nữ.
Thịnh Vãn Đường xoa đầu, đột nhiên hồn.
Nhìn sang bên cạnh,
Lạc Hằng đang trực
diện chứng kiến cảnh
ân ái của Uyên và
chị dâu, ngượng ngùng sờ mũi: "Chị dâu."
Thịnh Vãn Đường: "..."
Cô đầu , chạm mắt với đám đang hóng chuyện say sưa.
Mọi : "..."
Mọi gượng gạo, do dự nên vờ như chuyện gì chào hỏi Lục Tứ gia, giả vờ thấy, xem show.
Thịnh Vãn Đường chỉ tìm cái lỗ chui xuống.
Còn Sơ Nghi cách đó xa, một bộ sườn xám thêu tay Tô Châu màu vàng nhạt yểu điệu thướt tha, chỉ
là giữa hai lông mày thêm vài phần lạnh nhạt so với .
Cô thấy Lạc Hằng .
Lạc Hằng tới.
Mấy định lén lút rời chú ý thấy Lạc Hằng và Sơ Nghi, chân như đeo chì bước nổi nữa.
Ở đây còn drama lớn nè!
"Sao đưa Lạc Hằng đến đây?" Thịnh Vãn Đường trừng mắt Lục Tễ Uyên.
Hôm nay cô cùng Sơ Nghi, Lục Tễ Uyên điều đó.
Lục Tễ Uyên kịp gì, Ngu Ý An từ hội trường, giọng mang theo ý :
"A Hằng!"
Khi Lạc Hằng còn cách Sơ Nghi bốn năm mét,
Ngu Ý An nhanh chân bước đến bên cạnh Lạc Hằng .
"A Hằng, đến đón em ?" Ngu Ý An vẻ sủng ái mà lo sợ, "Thực cần , tuy em về nước
lâu, quen thuộc Hải Thành, nhưng cũng đến mức cần đến đón."
Lạc Hằng: "Anh..."
"Em đói , là em mời ăn khuya
nhé?" Ngu Ý An về phía Sơ Nghi và vợ chồng Thịnh Vãn Đường cách đó xa, nhiệt tình mời, "Tiểu Nghi, Lục , Lục phu nhân, cùng ăn khuya nhé?"
"Thôi, sợ khó tiêu." Sơ Nghi đến bên cạnh Thịnh Vãn Đường.
Lạc Hằng thất vọng trong lòng.
Lục Tễ Uyên đầu thấy vợ vẻ
mặt ghê tởm, liền sang Lạc Hằng.
Ánh mắt thâm trầm, mang theo áp lực.
Lạc Hằng bất lực, buông Ngu Ý An .
"A Hằng?" Ngu Ý An bất an trong lòng.
"Anh đến tìm chị dâu và Sơ Sơ." Giọng Lạc Hằng lớn, chỉ Ngu Ý An thấy.
Trong mắt khác, điều giống như hai đang thì thầm to nhỏ.
"Anh... em..." Nụ của Ngu Ý An gượng gạo, "Là em nghĩ nhiều , chỉ là...
khác em tự đa tình, e là sẽ chê em."
Lạc Hằng để ý lời cô , hỏi: "Ý An, loạt tin tức Sơ Sơ đ.á.n.h em báo, em
nhúng tay bao nhiêu phần?"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Em, em ... đó là chiêu trò của các tài khoản marketing, mà, các tài khoản marketing trong nước vì doanh cái gì cũng
." Ngu Ý An cố tỏ bình tĩnh, nhưng lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Vậy em , trong giới giải trí, tay của Nhậm Tinh Vũ vươn dài đến ?"