Hoa khôi thản nhiên đáp:
"Giang Lê , Sách An coi cô như em gái thôi."
Tôi ngoài cửa, thấy giọng thản nhiên của Giang Sách An:
"Không em gái, cô là thích."
"Mình thi đại học A cũng vì cô thi, mới đăng ký đấy."
Trái tim như tàu lượn siêu tốc, thất thường, nhưng thể phủ nhận niềm vui sướng tràn ngập như nước dâng trào.
Lúc đó, chúng suýt nữa thành một đôi.
Mãi cho đến khi bố đột ngột tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị, chính thức đưa đề nghị bãi miễn giám đốc, bố bỏ lá phiếu quyết định, đuổi chú Giang xuống đài.
Khi đến tìm Giang Sách An.
Anh hỏi : "Cậu sớm đúng ?"
Tôi im lặng.
Tôi quả thực từ lâu, và cũng cho rằng bố làm sai.
Bố tham vọng, vị trí lãnh đạo công ty năm xưa là do bố và chú Giang bốc thăm mà , bố kể với lúc đó bố lười, lười đối nhân xử thế nên gian lận trong mấy mảnh giấy bốc thăm.
Ông vì tư lợi, mà là khi dì Giang mất, chú Giang nghiện rượu và ham ngủ, suy sụp , đưa vài quyết định đầu tư sai lầm dẫn đến đứt gãy chuỗi vốn của tập đoàn. Nếu các dự án tiếp tục đổ bể, thì tập đoàn sụp đổ chỉ là chuyện sớm muộn.
Công ty bao nhiêu nhân viên trông chờ công việc để nuôi gia đình, đây cũng là tâm huyết cả đời của bố và chú Giang.
Bố thể nào khoanh tay công ty phá sản vì sự bốc đồng của chú Giang, khiến bao nhiêu mất việc.
Giang Sách An hỏi : "Cậu thấy hành vi là sự phản bội đối với và bố ?"
Đặc biệt là thời điểm họ đang yếu lòng nhất.
Tôi bao giờ dối Anh.
Cho nên một hồi im lặng, chỉ thể thành thật đáp: "Giang Sách An, thấy bố làm sai."
Trong gian tĩnh lặng đến đáng sợ, thấy giọng Giang Sách An, mang theo sự thất vọng rõ mồn một:
"Giang Lê, cứ tưởng là thích ."
Anh từng dùng giọng điệu để chuyện với .
Tôi ngẩng đầu lên, lúc đó chúng mới 17 tuổi, chẳng cách cho khéo. Tôi chỉ Anh đầy thắc mắc, cố gắng thuyết phục đối phương:
"Giang Sách An, thích và việc bố tổ chức hội đồng quản trị là hai chuyện khác mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/anh-duong-ruc-sang/chuong-12.html.]
"Hơn nữa, chỉ là mất chức danh thôi, cổ tức hàng năm vẫn còn đó cơ mà."
"Chú Giang đang kiệt sức, trút bỏ gánh nặng chú sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều."
Giang Sách An lặng lẽ .
Màu mắt Anh ánh nắng là màu hổ phách trong trẻo. Trước đây luôn thích đôi mắt , trông như viên bi thủy tinh tuyệt .
Thế nhưng lúc Anh chỉ lặng lẽ , sự trong trẻo tan biến, chỉ còn sự lạnh lùng xa cách.
Qua một hồi lâu, mới thấy khóe môi Anh nhếch lên, mang theo chút giễu cợt, thấy Anh :
"Với , đó là một chuyện."
"Nếu đây là thứ tình cảm mà gọi là thích, thì Giang Lê , sự yêu thích của làm thấy ghê tởm."
"Cậu cũng giống bố , đều làm buồn nôn."
Sau đó Anh cùng chú Giang xử lý xong bất động sản trong nước nước ngoài.
Trước lúc , chú Giang còn an ủi : "Giang Lê, Sách An chỉ là nhất thời cố chấp thôi. Ở độ tuổi của các cháu, ai cũng tình bạn tình yêu đều hảo tì vết, dung thứ nổi một hạt cát nào ."
Chú dịu dàng, đôi mắt còn chìm trong men rượu cuối cùng cũng thanh tỉnh, chú :
"Giang Lê, cháu cho Sách An thêm chút thời gian ?"
Tôi chú, gật đầu bảo .
Chú Giang mỉm .
Ngày họ nước ngoài, lén theo đưa họ sân bay. Chú Giang vẫy tay với từ xa, thấy chú gì đó với Giang Sách An, bóng lưng Anh cứng , nhưng Anh tuyệt nhiên ngoảnh đầu dù chỉ một .
Lúc đó, cứ ngỡ rằng chúng sẽ làm hòa, rằng đây chỉ là một cuộc chiến tranh lạnh ngắn hạn mà thôi.
Cho đến khi thành phố nơi Anh sống xảy bạo loạn. Tôi thấy mạng đưa tin về các cuộc biểu tình kháng nghị liên hợp của sinh viên đại học, cùng sự trấn áp vũ lực của cảnh sát.
Có sinh viên và giáo viên đ.á.n.h đến m.á.u chảy đầu rơi, những bức ảnh mạng trông thật sự kinh hoàng.
Tôi đặt chuyến bay sớm nhất để gặp Anh.
Và , thấy bên cạnh Anh một cô gái xinh .
Cô đang mật khoác tay Anh.
Người vẫn bảo, đời chỉ một thất tình đau thấu tâm can. Đến khi bạn kháng thể với việc mất quan trọng, thì những đó sẽ thấy chẳng gì to tát.
Tôi và Giang Sách An bao giờ thật sự yêu , nhưng lẽ chính vì thiếu mất bước cuối cùng đó, mới khiến ma chướng trong lòng sinh sôi.
Tôi bắt đầu tìm những giống Anh, cứ như thể làm là thể xoa dịu nỗi tiếc nuối đeo bám suốt thời thiếu niên.
Sự chấp niệm của dành cho Giang Sách An, đợi đến tận sáu năm gặp , mới nhận thời gian chờ đợi quá dài. Dài đến mức chấp niệm cũng tan biến, gặp cũng chỉ còn sự bình thản chuyện cũ.