Ánh Dương Nở Rộ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-08 02:29:21
Lượt xem: 972

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cố ý gắp một miếng thịt cả nạc lẫn mỡ thật đều, đưa lên tận miệng Cố Hiển Quân:

“Anh cũng ăn thử một miếng .”

Cố Hiển Quân rõ ràng là ngẩn .

Yết hầu khẽ chuyển động, ánh mắt lảng tránh:

“Anh ăn ở đơn vị .”

“Anh dối em .”

Tôi kiễng chân lên, bướng bỉnh đưa miếng thịt sát môi :

“Lần nào làm nhiệm vụ về cũng chẳng bao giờ kịp ăn đúng bữa cả.”

Hàng mi khẽ rung động, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp mà há miệng đón lấy miếng thịt.

Nhìn vành tai càng lúc càng đỏ rực như quả cà chua chín, lòng bỗng ngọt ngào như tẩm mật.

Kiếp nhận , trêu chọc chồng quân nhân thú vị đến nhường cơ chứ?

“Có ngon ?” Tôi nghiêng đầu tinh nghịch hỏi.

Cố Hiển Quân nhẹ nhàng đáp một tiếng “ừ”, như sực nhớ điều gì, bất ngờ lấy từ trong túi áo một vật nhỏ nhét tay .

Tôi cúi xuống , đó là hai viên kẹo trái cây loại kẹo cứng bọc trong lớp giấy kính.

Lớp vỏ giấy phần nhăn nhúm, lẽ là do cất kỹ trong túi áo suốt cả buổi, mang theo cả ấm từ cơ thể .

Hóa là chị Mã ở Ban Công đoàn xưởng, chị đang chạy tới thở hổn hển.

“Mục Tuyền! May mà tìm em ở đây!”

Chị đưa tay quệt mồ hôi trán : “Ngày mai lãnh đạo tỉnh xuống thị sát nhà máy, Giám đốc chỉ đích danh em làm thuyết minh đấy!”

Tôi thoáng sững sờ.

Chuyện kiếp quả thực cũng từng xảy .

khi vì đang chiến tranh lạnh với Cố Hiển Quân, cố tình cáo bệnh để trốn tránh công việc.

Mãi về mới hiểu , đó vốn là một cơ hội tuyệt vời để tạo ấn tượng với cấp .

--- 10 ---

“Vâng, ngày mai em nhất định sẽ mặt đúng giờ ạ.”

Tôi vui vẻ gật đầu đồng ý.

Chị Mã tròn mắt như thể thấy chuyện lạ lùng lắm:

“Em... em đồng ý thật đấy ? Không định xin nghỉ ?”

“Việc công việc công, tại em nghỉ chứ chị?”

Tôi mỉm , tự nhiên khoác lấy cánh tay Cố Hiển Quân: “Nhà em bảo , công tác là thái độ nghiêm túc.”

Khóe môi Cố Hiển Quân khẽ nhếch lên, một nét cực kỳ kín đáo và khó nhận .

Ánh mắt chị Mã cứ lướt qua lướt giữa hai chúng , cuối cùng chị mới thốt một câu:

là mặt trời mọc ngược đằng Tây ...”

Trên quãng đường về nhà, Cố Hiển Quân vẫn giữ im lặng lời nào.

Mãi đến khi gần tới cổng khu tập thể, mới đột ngột mở miệng:

“Sáng mai đưa em .”

Chỉ bốn chữ ngắn gọn thôi, mà khiến lòng trào dâng một cảm giác ấm áp lạ thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/anh-duong-no-ro/chuong-6.html.]

--- 3 ---

Kiếp , bao nhiêu đưa làm, nhưng nào cũng dùng lý do “ bàn tán ” để gạt .

Giờ ngẫm mới thấy, mấy lời gièm pha đó chẳng qua là do Lưu Phương và đám cố ý thêu dệt nên mà thôi.

“Được chứ ạ.”

Tôi khẽ tựa đầu vai : “Em cũng cả nhà máy đều em một chồng tuyệt vời đến nhường nào.”

Hơi thở của Cố Hiển Quân rõ ràng trở nên nặng nề thêm vài phần.

Lúc bước chân nhà, bất ngờ vòng tay ôm lấy từ phía , cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu :

“Mục Tuyền, đừng lừa .”

Giọng nhẹ, nhưng chất chứa một nỗi niềm nặng nề khó tả.

Lúc mới chợt hiểu , sự đổi quá đột ngột của khiến cảm thấy yên lòng.

Tôi xoay , nâng khuôn mặt lên, thẳng đôi mắt sâu thẳm :

“Cố Hiển Quân, em thề, kiếp em sẽ bao giờ phụ lòng nữa.”

Ánh trăng nhạt nhòa chiếu qua khung cửa sổ gỗ, rọi lên hốc mắt đỏ của .

Người đàn ông từng hề nao núng giữa chiến trường khốc liệt, mà giờ đây vì một lời hứa của mà xúc động đến .

Anh cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán .

Đây là đầu tiên kể từ khi sống , chủ động bày tỏ sự gần gũi.

Tôi , để rũ bỏ những khúc mắc trong lòng thì vẫn cần thêm thời gian.

cả.

Kiếp , thừa sự kiên nhẫn và tình yêu thương.

Tôi sẽ bù đắp tất cả những tiếc nuối và tổn thương của kiếp .

--- 11 ---

Trời còn hửng sáng.

Tôi thấy từ bếp phát những tiếng động lạch cạch nhỏ.

Mắt nhắm mắt mở mò xuống, thấy Cố Hiển Quân đang cẩn thận rót nước nóng chiếc bình tông quân dụng.

Trên bếp lò đặt sẵn hai chiếc cặp lồng nhôm.

Một chiếc đựng cháo trắng, chiếc xếp ngay ngắn mấy miếng củ cải muối cắt nhỏ mặn mà.

“Sao dậy sớm thế ?”

Tôi dụi mắt bước gần.

Cố Hiển Quân giật , suýt chút nữa thì làm rơi cả bình nước:

“Anh làm em thức giấc ? Vẫn còn sớm, em ngủ thêm chút nữa .”

Anh liếc chiếc đồng hồ treo tường khẽ nhắc nhở.

Tôi lắc đầu, định đưa tay với lấy bình nước:

“Chẳng bảo sáng nay đưa em ? Em ăn sáng cùng .”

Ngón tay siết chặt lấy vỏ bình, chịu buông tay:

“Nóng lắm.”

Chỉ một từ thôi, nhưng khiến trái tim mềm nhũn .

Loading...