Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương - Chương 2: Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:03:33
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

03

Buổi tối cơm nước xong xuôi, Dung Khâm cùng với nhóm các vị phụ trong nhà cùng chơi mạt chược, thì sofa nhàm chát lướt điện thoại ăn đồ ăn vặt, uống soju.

nghĩ tới, rượu soju cũng đủ làm cho say khướt.

Chờ lúc phát hiện , thì Dung Khâm tới đưa kẹo cho thành công biến thành “ba cái bóng đen lơ lửng”.

Dung Khâm bên cạnh , mày nhăn : “Sao mặt đỏ như ?”

Tôi uống rượu tới mơ mơ hồ hồ, hề hề, đó thốt mấy lời mất não như: “He he, vẻ trai của làm cho ngu .”

Biểu tĩnh Dung Khâm chút đổi, nhưng hai tai rõ ràng đỏ ửng lên, điều cũng nhận đang say, thở dài bất đắc dĩ: “Ma men nhỏ .”

Toi lập tức lắc lắc chai rượu, chỉ hô to: “Tôi khen , mắng !”

Lần , nhóm phụ đang chơi mạt chược cũng làm cho chú ý tới, tò mò dễ say đến thế.

Mẹ tới vỗ vỗ lên mặt , xác định là mơ màng thật thì định kéo về nhà nghỉ ngơi.

Kết quả, ôm chặt lấy Dung Khâm bên cạnh, vô gào lớn: “Con kết hôn với ! Con ở rể nhà chúng !”

Tất cả đều ngây ngẩn cả , mà vẫn kiên trì ngẩng đầu ngừng hỏi Dung Khâm sớm ngây : “Cậu bao nhiêu tiền cưới?”

“Một trăm tệ đủ ?”

“Nhiều lắm là hai trăm! Tôi nhiều tiền…”

Tôi nấc lên, than ngắn thở dài.

Dung Khâm tức tới bật : “Mua thịt lợn cũng rẻ như thế .”

Mẹ lúc mới phản ứng , cũng tức giận, thậm chí còn phớ lớ, vỗ vỗ vai : “Đứa nhỏ , bậy cái gì đấy.”

Thực tế thì cũng ý trách .

Dung Khâm dậy, tốn chút sức nào bế theo kiểu công chúa, thu nụ , trở về bộ dáng trọng như cũ, với phụ hai bên: “Mọi chơi tiếp , con đưa tiểu Điềm về.”

Hắn định , giây tiếp theo giãy giụa làm nghiêng ngả mấy cái, cũng làm cho cha hai bên sợ hết cả hồn.

Sau đó… liền ôm lấy cổ Dung Khâm hôn lên.

Còn hôn tới hai cái lên miệng , dùng thanh âm nũng nịu ẽo ợt mà khi trong trạng thái tỉnh táo nhất định sẽ gào lên: “Dung Khâm ~ cưa cưa ~ bảo bối ~ hôn hôn ~ hôn hôn cơ ~”

Tất cả đều ngây , trong lòng Dung Khâm gào loạn đòi hôn.

Rất tư thế hôn thì sẽ lật trời.

Dì Dung rốt cuộc cũng nhịn lên, trêu ghẹo Dung Khâm: “Hay là con hôn tiểu Điềm một cái ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/anh-de-lanh-lung-rat-de-thuong/chuong-2-anh-de-lanh-lung-rat-de-thuong-2.html.]

Dung Khâm đỏ bừng cả luống cuống tay chân ôm , còn bày đặt vẻ trầm như cũ.

Cuối cùng vẫn là phụ mẫu già nhà nổi nữa, cảm thấy quá mất mắt, thế là kéo khỏi n.g.ự.c Dung Khâm, nửa xô nửa đẩy về nhà.

04

Ngày hôm , tỉnh rượu , choáng váng xuống giường, khỏi phòng liền thấy cha già nhà đang nghiêm túc trong phòng khách.

Tư thế , làm cho nghĩ tới hồi cấp ba đ.á.n.h gọi phụ ghê.

Nhớ mang máng, đó đ.á.n.h là bởi vì ở trường cấp ba bên cạnh một con nhỏ thích Dung Khâm, liền thừa lúc Dung Khâm ở bên liền gọi ngõ nhỏ cảnh cáo một trận.

Kết quả, thành công đ.á.n.h nhỏ đó bầm dập, hẳn lên nhỏ đó hỏi thể ở bên cạnh Dung Khâm .

dọa tới mức liên tục lắc đầu.

Tôi , : “Bởi vì ai thể đ.á.n.h thắng , cũng sẽ nào thể cướp .”

Nói xong, dư quang liền thoáng thấy một bóng ở đầu ngõ.

Là Dung Khâm.

Hắn ánh nắng chiều rạng rỡ, mặc áo đồng phục tràn ngập thanh xuân sạch sẽ, mặt mày tuấn tú lạnh lùng, còn lộ khí chất trưởng thành hợp tuổi.

Hắn như thở dài một , bả vai khẽ nâng, chân dài bước tới phía .

Cuối cùng lúc tới mặt , đưa tay cầm lấy viên gạch mà đang giơ lên chuẩn đ.á.n.h , kéo lên che ở phía .

Tôi nghĩ là Dung Khâm tới để đưa , kết quả giây thấy cầm viên gạch đập mạnh qua nhỏ trường bên.

Nhỏ trường bên thét chói tái, viên gạch đập xuống nền đất cách đầu nhỏ mười cm.

“Sau việc thì tìm , đừng động tới cô , bằng , viên gạch sẽ đập xuống đây .” Dung Khâm xong liền chậm rãi thẳng dậy, lấy khăn ướt trong cặp giúp lau tay.

Đó là đầu tiên thấy Dung Khâm ngoan ngoãn như .

Tôi mãi mãi đều nhớ rõ lúc nện viên gạch xuống nền đất, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, còn ngữ khí lúc chuyện, lạnh lẽo hung ác, còn … lúc dịu dàng lau tay cho , lông mi rũ của chớp nhiều .

Trên đường về nhà, Dung Khâm bên cạnh , như một đều im lặng, nhưng lúc ngang qua cửa hàng bán hoa mua một bó tường vi đỏ thẫm tặng .

“Sao tặng hoa?” Tôi mắt hỏi.

Đồng t.ử của đen nhánh, phản chiếu rõ ảnh ngược của , còn bó hoa đỏ thẫm trong n.g.ự.c nữa.

Nam sinh lớp 11 một tay khoác cặp sách, tầm mắt tiếp tục đường, để một bóng dáng cao ngất cùng một câu bình tĩnh chút cảm xúc.

“Bởi vì trùng hợp qua cửa hàng bán hoa.”

Tôi ôm chặt bó hoa chạy theo .

Loading...