Âm Vật - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-01-06 15:19:12
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi gật đầu.
Chính vì ngày giờ sinh đặc biệt mà từ nhỏ yếu ớt nhiều bệnh, gần như lớn lên trong bệnh viện.
Linh Minh tiếp: “Những ăn cơm âm phủ như chúng , tuổi thọ vốn ngắn hơn thường. Nếu tìm chút đồ để tẩm bổ thì sống thọ .”
“Chuyện thì liên quan gì đến ?” Tôi khản giọng hỏi.
Khóe miệng ông nhếch lên một nụ âm hiểm: “Sao liên quan? Những như cô là vật chứa tuyệt vời để nuôi dưỡng âm vật. Âm vật hoài t.h.a.i hình thành từ cô, đối với những quanh năm giao du với ma quỷ như chúng mà , chính là chí bảo để kéo dài tuổi thọ.”
Nghe đến đây, thứ đều xâu chuỗi .
Tôi ba đang thoi thóp đất: “Vậy còn ba ? Tại họ cho ăn những con sâu đó?”
Linh Minh khinh bỉ liếc ba đất: “Nhìn thấy bài đăng của cô, phát hiện âm vật trồng trong cơ thể cô, còn phá hủy nó. Cho nên tương kế tựu kế, giả làm cao nhân dẫn dụ cô giữ lấy nó. Chỉ là ngờ cô dễ dàng c.ắ.n câu như .”
Hóa là thế.
Từ đầu đến cuối, cái phao cứu mạng mà hằng tin tưởng mới là kẻ thực sự hại .
Tôi nhắm mắt , khi mở nữa, giọng bình tĩnh đến đáng sợ: “Tôi rơi tay ông , g.i.ế.c thịt tùy ông. ba và đạo trưởng đều vô tội, xin ông hãy tha cho họ.”
Linh Minh khẩy lắc đầu: “Thế thì , bọn họ thấy mặt . Tuy bọn họ ích bằng cô, nhưng đem về nuôi mấy con tiểu quỷ, tiểu cổ thì cũng khá hợp đấy.”
Tôi chỉ cảm thấy m.á.u lạnh toát.
Tại ngu ngốc đến mức tin tưởng một lạ, còn hại ba thực lòng cứu đến nông nỗi chứ?
“Ông làm như sợ gặp báo ứng ?” Tôi chằm chằm ông , gặng hỏi từng chữ.
Linh Minh khẩy đầy khinh miệt, đó chăm chú dán từng lá bùa đan xen đen vàng lên bụng .
Theo lượng bùa dán lên ngày càng nhiều, bụng của bắt đầu co và bằng phẳng nhanh chóng.
Chỉ trong chốc lát, bụng trở bình thường.
Mà trong bàn tay Linh Minh đang ấn bụng , từ lúc nào thêm một luồng khí đen cuồn cuộn, đặc quánh như mực.
Ông liếc một cái đầy âm hiểm, đó mặt đầy cuồng nhiệt đưa luồng khí đen đó lên miệng, hít một thật sâu.
Khoảnh khắc từng sợi khí đen chui mũi miệng ông , cơ thể như rút cạn, khô héo một cách kịch liệt.
Da dẻ nhăn nheo, xương cốt lộ rõ, ngay cả việc hít thở cũng trở thành một loại tra tấn xa xỉ.
Tầm bắt đầu mờ mịt, dùng chút sức lực cuối cùng về phía ba đang hôn mê đất, thầm trong lòng thành tiếng: ‘Con xin ba . Những gì nợ ba , kiếp con nhất định sẽ trả…’
Lúc nhắm mắt, khuôn mặt đầy nếp nhăn của Linh Minh đang khôi phục vẻ nhẵn nhụi, trẻ trung với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
giây tiếp theo, ông đột nhiên trợn to hai mắt, từ trong cổ họng phát tiếng gào thét thê lương, giống tiếng !
Cơ thể mới khôi phục thanh xuân của ông như một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nhanh chóng khô héo, còng xuống, thối rữa, giống như trong chớp mắt hết mấy chục năm cuộc đời.
Tôi còn kịp rõ chuyện gì xảy thì bóng tối nuốt chửng ý thức.
Tôi cứ ngỡ c.h.ế.t chắc , nhưng khi ý thức đấu tranh thoát khỏi bóng tối, mắt vẫn là căn phòng đó, trần nhà quen thuộc đó.
Tôi vẫn c.h.ế.t?
Tôi thử dậy, nhưng cơ thể yếu ớt theo sự sai khiến.
Cúi xuống , bụng trở bằng phẳng, chỉ là da vẫn còn sót vài vết bầm tím nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/am-vat/chuong-5.html.]
Trên sàn nhà thấp thoáng thấy vết m.á.u sẫm màu, như vẫn đang nhắc nhở rằng chuyện xảy là mơ.
“Ba... Mẹ...” khản giọng gọi thành tiếng.
Rất nhanh đó, tiếng bước chân vội vã gần.
Ba cùng với sư phụ Hồ râu tóc trắng xóa cùng bước phòng.
Linlin
Thấy tỉnh , lập tức nhào tới bên giường, bàn tay run rẩy nhẹ nhàng vuốt ve trán : “Tiểu Tâm, con thấy thế nào? Có chỗ nào khỏe ?”
Tôi về phía ba và sư phụ Hồ.
Trên mặt họ đều còn những vết bầm tan, ba khi thậm chí còn loạng choạng.
“Rốt cuộc chuyện là thế nào?” giọng khô khốc.
Mẹ nhận lấy cốc nước ấm ba đưa tới, cẩn thận cho uống vài hớp, bấy giờ mới chậm rãi xuống, chỉ sư phụ Hồ: “Vị là sư phụ Hồ. Từ nhỏ con yếu ớt nhiều bệnh, cũng nhờ ông từng điều dưỡng hộ trì cho con nên con mới thể bình an lớn đến thế . Nói thì ông cũng coi là nửa thầy của con.”
13
Tôi cố gắng hồi tưởng nhưng ấn tượng gì về sư phụ Hồ . ánh mắt khẩn thiết của ba , vẫn gật đầu thật mạnh, khẽ gọi: “Sư phụ.”
Sư phụ Hồ đáp một tiếng, nhưng trong mắt mang theo vài phần nghiêm trọng: “Cách đây lâu, ba con tìm đến , tình hình của con . Ta bấm một quẻ, phát hiện kẻ mượn thể chất của con để nuôi dưỡng âm vật. Âm vật đó chỉ hút lấy sinh mạng của con làm chất dinh dưỡng mà còn thể cảm nhận cảm xúc của con, cho nên khi bàn bạc với ba con, quyết định giấu con để dụ kẻ lộ diện.”
Như sực nhớ điều gì đó, ông tiếp: “Những con sâu mà bảo ba con cho con ăn là do đặc biệt nuôi dưỡng, thể thế con nuôi dưỡng âm vật trong bụng. Mà âm vật nuôi dưỡng bằng loại sâu đó, một khi ăn sẽ phản phệ.”
Hóa , những con sâu đen buồn nôn đó, những lời ép buộc tưởng chừng như nhẫn tâm đó, đều là một vở kịch vì .
Tôi nắm chặt lấy tay , ấm truyền đến từ lòng bàn tay khiến hốc mắt nóng lên.
“Người đó đó thế nào ?” Tôi thấp giọng hỏi.
Sư phụ Hồ thở dài một : “Hắn dựa cách để hại kéo dài tuổi thọ nhiều năm, nợ nghiệp sớm quấn . Khoảnh khắc phá công, tà thuật phản phệ, trở dáng vẻ già nua vốn , giờ đây chỉ là một phế nhân, thể làm điều ác nữa.”
Tôi thở phào một dài, giống như trút bỏ gánh nặng nghìn cân.
Những ngày dưỡng thương trôi qua nhanh. Một tháng , mới coi như thực sự hồi phục.
Tuy gầy một vòng lớn nhưng ánh mắt thanh tịnh hơn nhiều.
Ba làm một bàn cơm canh thịnh soạn, còn mời cả sư phụ Hồ đến, trịnh trọng bảo bái ông làm thầy.
Nghĩ đến tất cả những gì họ hy sinh vì , chút do dự quỳ xuống dâng , thực hiện lễ bái sư.
Điều ngờ tới là, hai tháng , thực sự mang thai.
Tám tháng , một em trai trắng trẻo mập mạp đến với gia đình chúng .
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trong tã lót, trong lòng trào dâng niềm yêu thích nên lời.
đôi khi, luôn cảm thấy thằng bé chút quen mắt, thậm chí thỉnh thoảng thể thoáng thấy quanh nó lảng vảng một lớp khí đen cực nhạt.
Mẹ , em trai cũng sinh năm âm, tháng âm, thể chất đặc biệt nên chút khác thường.
Tôi hỏi thêm gì nữa, chỉ thầm nén sự nghi hoặc tận đáy lòng.
Bây giờ chính thức theo sư phụ Hồ tu tập thuật pháp Kỳ Môn.
Tôi nghĩ, một ngày, khi học thành tài, tất cả những bí ẩn đều sẽ giải đáp.
(Hết)