Âm Vật - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-06 15:12:47
Lượt xem: 9
Nghe thấy lời , lửa giận trong lòng bùng lên.
[Ông thì cái gì mà ở đó bậy bạ? Năm nay mới mười tám, còn từng yêu đương gì, thể m.a.n.g t.h.a.i !]
Sau một hồi xả giận, vẫn thấy hả , bèn bồi thêm một câu: [Nếu ông thật sự rảnh rỗi như , chi bằng tìm cái xưởng nào đó mà làm !]
Không ngờ, cái tên Linh Minh những giận, mà còn thong thả trả lời bài đăng của : [Không tin thì nửa đêm soi bụng gương , đến lúc đó cô sẽ là thật giả thôi.]
Nhìn thấy câu , tức đến phát .
Nghĩ bụng mạng bây giờ đúng là nhân tài xuất hiện lớp lớp, kịch bản vô lý cỡ nào cũng biên .
Dù nghĩ , nhưng khi tắt điện thoại, vẫn kìm cúi đầu bụng một cái.
Tròn trịa, y hệt như nhét một quả bóng da nhỏ trong.
Ba luôn đây chỉ là chướng khí, uống chút t.h.u.ố.c là sẽ khỏi.
uống t.h.u.ố.c mấy ngày vẫn chẳng chút đổi nào.
Tôi đang bực vì những lời thần thần quỷ quỷ của Linh Minh, thì đột nhiên bưng một bát nước cháo đẩy cửa bước .
"Trong bỏ t.h.u.ố.c trị chướng khí, uống xong ngủ." Bà đưa bát đến sát miệng .
"Cái ... thật sự tác dụng ạ? Hay là cứ bệnh viện xem ." Tôi lùi một chút, trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi.
"Đã bảo là chướng khí , uống t.h.u.ố.c là , bệnh viện phí tiền ?" Giọng lộ sự mất kiên nhẫn.
Tôi dám cãi thêm, đón lấy bát uống cạn một .
Thấy uống xong, mới tém góc chăn cho khép cửa .
Nhìn theo bóng lưng bà, một nỗi bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng .
Từ nhỏ đến lớn, họ hàng làng xóm luôn lải nhải mặt ba : "Hai mà sinh thêm đứa con trai thì mấy, chỉ mỗi Chu Tâm là con gái, nhà họ Chu coi như tuyệt tự ."
Trước đây ba xong chỉ lắc đầu, nhưng hai tháng gần đây, hai họ cứ như ma ám, khắp nơi ngóng phương t.h.u.ố.c dân gian để sinh con trai.
Chẳng lẽ là làm sai điều gì khiến họ thất vọng?
Tôi càng nghĩ càng rối, trằn trọc giường, gắng gượng thức đến tận nửa đêm.
Ngay lúc cơn buồn ngủ kéo đến, bụng bỗng nhiên động đậy, giống như thứ gì đó nhẹ nhàng thúc một cái.
Sự động đậy lập tức làm giật tỉnh hẳn.
Câu của Linh Minh bỗng dưng vang vọng trong đầu.
‘Chẳng lẽ ... thật sự m.a.n.g t.h.a.i ?’ Ý nghĩ lóe lên nhanh chóng dập tắt: ‘Làm thể, còn từng yêu đương!’
Tuy nghĩ thế, nhưng mắt vẫn tự chủ mà về phía chiếc gương đặt giường.
Bản trong gương, tứ chi thanh mảnh, chỉ bụng là lồi cao, thật sự giống như m.a.n.g t.h.a.i bốn năm tháng.
Nhìn kỹ , dường như trong bụng một luồng bóng đen mờ ảo quanh quẩn, lờ mờ phác họa một hình thù kỳ quái.
chớp mắt một cái, chẳng thấy gì nữa.
Trong nháy mắt, một luồng khí lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng .
Tôi lập tức chộp lấy điện thoại, gửi tin nhắn riêng cho dùng tên Linh Minh .
[Đại sư, cứu với! Hình như trong bụng thực sự thứ gì đó.]
Cứ ngỡ giờ ông sẽ trả lời , nhưng tin nhắn gửi đầy hai giây, màn hình sáng lên.
[Cô hạ tà thuật .]
Ngón tay run rẩy, nhanh chóng gõ chữ: [Vậy làm bây giờ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/am-vat/chuong-1.html.]
[Chuông buộc cổ hổ để buộc chuông tháo. Chỉ tìm hạ thuật, cô mới thể giữ mạng.]
[ đắc tội với ai ?] Tôi nhớ tất cả những tiếp xúc trong thời gian qua, nhưng vẫn manh mối.
Tinh!
Điện thoại vang lên.
[Nếu đoán sai, đây chắc là tà thuật gọi là linh khí chuyển thai. Thứ trong bụng cô sẽ từ từ lớn lên thành dưỡng chất bổ dưỡng cho t.h.a.i nhi, đợi đến khi nó thành hình, mạng của cô cũng kết thúc.]
Nhìn thấy bốn chữ chuyển thai, chợt nhớ đến dáng vẻ ba chạy vạy khắp nơi cầu con, tìm phương t.h.u.ố.c dân gian trong thời gian qua.
Mà những thứ ăn hàng ngày đều do chính tay họ làm.
Một ý nghĩ kinh khủng thể kiểm soát nổi nảy sinh trong đầu: ‘Chẳng lẽ là ba vì con trai nên hạ tà thuật lên ?’
Mồ hôi lạnh lập tức thấm đẫm bộ đồ ngủ.
Tôi cố nén cơn run rẩy, tiếp tục hỏi Linh Minh: [Nếu là ai , tiếp theo nên làm thế nào?]
[Đầu tiên, tuyệt đối ăn bất cứ thứ gì họ đưa cho nữa. Tôi sẽ gửi cho cô hai lá bùa, đốt thành tro hòa nước uống là thể phá thuật.]
Tôi định cảm ơn, tin nhắn tiếp theo nhảy ngay lập tức: [Tuy nhiên bùa cho , một triệu một lá.]
Tôi do dự một chút, nhưng nghĩ đến đây là thứ cứu mạng, vẫn lập tức chuyển tiền, gửi địa chỉ nhà qua.
Linlin
Cả đêm đó, trong đầu liên tục hiện về những năm tháng ba đối xử với .
Bóng lưng họ thức trắng đêm khi phát sốt, nụ hạnh phúc hơn cả khi đạt giải thưởng.
Ba yêu thương như , thể hại ?
ngoại trừ họ , còn ai mục đích và cơ hội tiếp xúc với việc ăn uống của nữa?
Trời hửng sáng, mới miễn cưỡng chút buồn ngủ thì ba gọi dậy ăn sáng.
Trên bàn ăn, mang đôi mắt thâm quầng, lí nhí : "Ba, , bụng con thật sự thoải mái, hôm nay con bệnh viện khám."
Nghe thấy hai chữ bệnh viện, cả hai cùng lúc dừng đũa.
Hai một cái, dứt khoát lên tiếng: "Đã bảo là chướng khí , bệnh viện cũng vô ích."
Tim chùng xuống.
Nhớ năm tám tuổi, sốt cao giữa đêm, ba cõng lưng, bên cạnh cầm đèn pin, đội cơn mưa tầm tã bộ hơn mười dặm đường để đến bệnh viện.
Họ của ngày đó, bây giờ đến cả bệnh viện cũng cho ?
Nghĩ đến đây, cổ họng nghẹn đắng.
Tôi bưng bát cháo lên lẳng lặng đặt xuống.
"Sao uống?" Mẹ đột nhiên chằm chằm hỏi.
"Con khẩu vị." Tôi cụp mắt xuống, nhưng khóe mắt vẫn để ý đến biểu cảm của bà.
Chân mày bà nhíu chặt, khuôn mặt hiện rõ sự vui.
"Cái là để trị chướng khí, thèm ăn cũng uống."
"Mẹ đẩy bát đến gần hơn một chút.
Tôi ngẩng đầu lên, thẳng mắt bà, từng chữ một: "Con nghi ngờ, con chướng khí gì cả."
Lời của khiến ba đồng thời dừng động tác.
"Tại ?" Ba đặt đũa xuống, giọng cảm xúc gì.
Tôi đem hết những điều kỳ lạ thấy trong gương đêm qua , nhưng mặt ba hề nửa phần kinh ngạc, ngược còn trao đổi với một ánh mắt đầy ẩn ý.