Lần cất cánh , Nhạc Ninh cảm thấy vô cùng quen thuộc, cảm giác khó chịu như đầu tiên máy bay.
“Thật sự giống . Em bắt đầu nghi ngờ t.h.u.ố.c say máy bay uống là thừa thãi .” Trước khi lên máy bay, Kiều Quân Hiền nhét cho Nhạc Ninh t.h.u.ố.c say xe.
“Uống một chút cũng .” Kiều Quân Hiền , “Máy bay nội địa quá cũ , hệ thống điều áp trong khoang , cho nên mới thấy khó chịu. Lần về nội địa, máy bay từ Việt Thành Thượng Hải, đó là đầu tiên loại máy bay đó, xóc khó chịu.”
Nghĩ đến cảnh bay hết chặng đến chặng khác, xe lửa đến thành phố của họ, đó ô tô xóc nảy suốt chặng đường núi để đến Tiểu Dương Câu. Trong phút chốc, cõi lòng Nhạc Ninh trở nên mềm mại. Nhạc Ninh dịu dàng : “Vất vả cho !”
Cô suốt ngày tất bật, Kiều Quân Hiền hiếm khi thấy cô ánh mắt dịu dàng như vắt nước thế . Anh chút ngượng ngùng: “Anh vui vì đến Tây Bắc, nghĩ đó hẳn là sự an bài của ông trời để chúng gặp .”
“Ừm!” Nhạc Ninh gật đầu. Nếu cô ký ức của kiếp , thì chắc chắn trong cõi u minh sự an bài.
Nghĩ đến đây, cô tựa đầu vai Kiều Quân Hiền.
Kiều Quân Hiền khẽ : “Để ánh mắt đầu tiên của em thể thấy .”
Câu thật ý tứ! Nhạc Ninh rời khỏi vai , hỏi: “Anh đang nghĩ gì ?”
“Nghĩ đến ánh mắt đầu tiên thấy em, một cô gái đôi mắt sáng như những vì .” Kiều Quân Hiền thì thầm bên tai cô, “Cái liếc mắt em dành cho , ấn tượng sâu sắc.”
“Ồ! Ra là !” Nhạc Ninh còn tưởng bệnh di truyền của nhà họ tái phát cơ đấy!
Kiều Quân Hiền khẽ hít một .
Tiếp viên hàng đưa thực đơn lên, Kiều Quân Hiền hỏi: “Em ăn gì?”
Nhạc Ninh lật xem thực đơn, suất ăn chuyến bay Nhật Bản ngon, ngờ suất ăn thời đại ngon đến , còn cả tôm hùm Ise nữa? Thôi, thôi! Suốt chặng đường tiếp theo đều ăn đồ Nhật Bản, vẫn là chọn món Tây !
Hơn nữa cô cũng kiểm soát khẩu phần ăn món Tây, thể ăn nhiều. Theo kế hoạch, bữa đầu tiên khi xuống máy bay hôm nay cô sẽ ăn bánh xèo Nhật Bản (Osaka thiêu).
Máy bay hạ cánh, hai cùng nhân viên HTV làm thủ tục xuất cảnh.
Vừa khỏi hải quan thấy phía Nhật Bản giơ cao tấm biển "Du lịch Nhật Bản".
Thẩm Văn Kỳ dẫn theo phiên dịch rảo bước tới. Trong đội ngũ đón sân bay của phía Nhật Bản một cô gái xinh . Cô cúi , dùng tiếng Trung mang âm điệu Đài Loan : “Chào mừng đến với Osaka, là Nakajima Masako của đài truyền hình TS. Tôi sẽ làm hướng dẫn viên và liên lạc cho chuyến phim của Nhạc tiểu thư.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-376.html.]
Phía Nhật Bản quả thực chu đáo khi tìm một như .
“Chúng đến khách sạn gần sân bay nhé, Nhạc tiểu thư cần trang điểm và trang phục.”
“Được!”
Họ lên chiếc xe Minibus do phía Nhật Bản sắp xếp, vài bước là tới một khách sạn.
Phòng ốc sắp xếp thỏa. Trong phòng, bàn đặt một túi quà, bên trong là một chiếc máy ảnh PN mới.
Các dự án của đài truyền hình đều sinh lời. HTV liên hệ với mấy doanh nghiệp Nhật Bản đang tiến Cảng Thành. Công ty cổ phần PN Nhạc Ninh và Kiều Quân Hiền du lịch cùng , lập tức yêu cầu tài trợ độc quyền, đưa mức báo giá cao ngất ngưởng. Yêu cầu duy nhất là mời Kiều Quân Hiền cầm máy ảnh của họ để ghi chuyến Nhật Bản .
Nghe mức tài trợ họ đưa , ngay cả một từng phát tài lớn ở đời như Nhạc Ninh cũng líu lưỡi.
Cô nhớ đời thường bàn tán về bong bóng kinh tế, khỏi lấy Nhật Bản làm ví dụ so sánh. Họ kể rằng Nhật Bản thời kỳ bong bóng thập niên 80, các công ty vì chiêu mộ nhân tài mà vung tiền như rác, chi trả bộ chi phí cho ứng viên đến phỏng vấn, tặng gói quà hàng hiệu khi nhận việc, nhân viên taxi cần đồng hồ tính tiền.
Những điều cô luôn cho là những trường hợp cá biệt để câu view, cho đến khi tận mắt chứng kiến công ty vung tiền tiếc tay như .
Thảo nào bọn ông Ishikawa thể vỗ đầu một cái là bay sang Pháp món gà bàng quang, hơn nữa cũng chẳng quan trọng.
Thời kỳ bùng nổ Internet ở trong nước đời , chỉ cần một dự án hồn một chút, căn bản lo gọi vốn. Đốt tiền của khác để trợ cấp, một chút cũng thấy xót.
Nhạc Ninh quần áo, chuyên gia tạo hình trang điểm cho cô. Kiều Quân Hiền cũng trang phục xong, mở chiếc máy ảnh của nhà tài trợ , lắp pin mang thương hiệu của nhà tài trợ , cầm máy ảnh hướng ngoài cửa sổ chụp thử một chiếc máy bay đang cất cánh.
Nhạc Ninh trang điểm xong, hai lên chiếc ô tô dán logo của nhà tài trợ, bắt đầu chuyến du lịch Nhật Bản mang đậm tính thương mại .
Xe tiến trung tâm thành phố Osaka. Những tòa nhà cao tầng san sát trùng khớp với khung cảnh trong ký ức của cô. Đây là khu vực nội thành Osaka cuối năm 1979, thể là giống đến sáu bảy phần so với Osaka mà cô từng đến ở đời , thậm chí nhiều kiến trúc còn mới, trông vô cùng hiện đại.
Đời cô trò chuyện với những bạn Nhật Bản, họ đều vô cùng hoài niệm thời kỳ Showa (Chiêu Hòa), cho dù những sinh ở thời kỳ Heisei (Bình Thành).
Một xã hội phồn vinh, tràn đầy sức sống như , ai mà nhung nhớ cho ?
Có lẽ vì công ty lên hình, họ cố tình chọn một tuyến đường ngang qua tòa nhà của công ty. Nhạc Ninh ngẩng đầu tấm biển quảng cáo khổng lồ , Kiều Quân Hiền dùng máy ảnh của họ chụp logo khổng lồ đó.
“Năm 1970, Osaka tổ chức Hội chợ Triển lãm Thế giới (Expo), nhiều công trình kiến trúc xây dựng thời kỳ đó.” Kiều Quân Hiền chỉ một tòa nhà phong cách đặc biệt, “Đó là...”
Kiều Quân Hiền kể cảnh tượng thời niên thiếu cùng nhà đến xem Hội chợ Triển lãm Thế giới. Nhạc Ninh thì chỉ nhớ khung cảnh tham quan Hội chợ Triển lãm Thế giới Thượng Hải ở đời .