Âm Đương - Chương 8: Ta nhớ Triệu sinh, thấy chữ như thấy người
Cập nhật lúc: 2026-04-27 15:38:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo bản năng nhắc nhở cô , chiếc hòm thư đó bỏ hoang từ lâu , thư của cô gửi .
lời đến bên môi, nuốt sống trở .
Tôi sống ở trấn Ngũ Phúc mười hai năm, từng gặp cô gái .
Cách ăn mặc của cô gái, cũng như những hành động trong ngày mưa bão lớn , đều lên một điều... cô , !
moy
Lẽ nào cấm kỵ của hòm thư cũ nát liên quan đến cô ?
Trong lúc trầm tư, ngoài một nữa, còn bóng dáng cô gái nào nữa?
Sau lưng lập tức toát một lớp mồ hôi lạnh.
Đêm đó ngủ yên giấc, mưa bão vẫn ngừng trút xuống, ngừng nghỉ.
Mãi cho đến lúc trời gần sáng, mới mơ mơ màng màng .
Bịch!
Một tiếng động trầm đục từ hiên truyền đến, như phản xạ điều kiện mà bừng tỉnh, giường dám thở mạnh.
Một lúc lâu , trái tim đang đập loạn xạ của mới dần chậm , thần trí về.
Tiếng động trầm đục nãy... hình như truyền tới từ chỗ chiếc hòm thư cũ nát hiên.
Không lẽ là hòm thư cũ nát xảy chuyện ?
Sẽ chứ?!
Tôi khoác áo ngoài, rón rén xuống giường, nhích đến ô cửa sổ nhỏ của dãy nhà ngang phía , cẩn thận liếc mắt về phía hòm thư.
Cái , như rơi hầm băng.
Hòm thư cũ nát biến mất .
Không nào... hoặc thứ gì đó nhổ tận gốc, mặt phố chỉ còn một biển nước sông mênh mông.
Nước mấp mé lên tới mái hiên .
Tôi bay sạch cơn buồn ngủ, trong lòng tràn đầy bất an, lấy điện thoại định gọi điện tìm chuyện, phát hiện căn bản tín hiệu.
Trưởng trấn từ sáng sớm dặn dò, khi nước rút đóng chặt cửa nẻo, ngoài.
Tôi cũng dám ngoài.
Chiếc hòm thư cũ nát đó giống như chiếc hộp Pandora, hòm thư hủy, tiếp theo đây còn bao nhiêu chuyện đáng sợ sẽ xảy nữa.
Tôi ngẩn ngơ trong dãy nhà ngang, trong đầu cuộn trào sóng dữ, nên làm thế nào.
Đột nhiên, nhớ lời dặn dò của bà nội - hòm thư cũ nát hủy, hãy tự tay gỡ tấm vải đen biển hiệu, mở cửa phòng sách phía nam, mở tiệm cầm đồ.
Bà nội sẽ hại , lời của bà nhất định .
Tôi nắm chặt nắm đấm, hít sâu vài liên tục, c.ắ.n răng nhẹ nhàng mở hé cửa chính, quét mắt một vòng ngoài phố.
Trống rỗng một bóng .
Tôi lấy cây sào trúc, nhanh chóng khều tấm vải đen biển hiệu xuống.
Tấm vải đen rơi xuống, đưa tay đỡ lấy, ngẩng đầu lên, liền thấy biển hiệu cổng mà hình tròn, đó khắc một chữ ‘Đương’ (Cầm) to đùng theo lối tiểu triện.
Chữ vàng nền đen, thần bí quý phái.
Tôi gấp gọn tấm vải đen , đóng cửa chính, ngay đó lấy chìa khóa mở cánh cửa nhỏ nối liền phòng sách phía nam và tiệm đồ tang lễ.
Cửa đẩy , bụi đất bay thẳng mặt, sặc khiến hắt xì liền mấy cái.
Cách bài trí trong phòng sách phía nam đơn giản, đối diện với cánh cửa nhỏ hướng mặt phố đặt một chiếc quầy dài, quầy đặt bút mực giấy nghiên, quầy là những cuốn sổ giống như sổ sách kế toán, trang lót ngả vàng.
Vị trí trong cùng sát tường ba ngăn kéo khóa , lấy chìa khóa mở từng cái một.
Trong ngăn kéo tầng đầu tiên là văn tự cầm đồ, lật qua lật , phần lớn dùng hết, chỉ còn ba tờ cuối cùng.
Trong ngăn kéo tầng thứ hai là bản tóm tắt quy định kinh doanh tiệm cầm đồ, bên trong ghi chép những điều cần lưu ý khi kinh doanh tiệm cầm đồ .
Thứ cất trong ngăn kéo tầng thứ ba, chính là con dấu của tiệm cầm đồ.
Phía quầy dựng một chiếc tủ Bác Cổ, tủ đặt nhiều đồ vật, muôn hình vạn trạng, cái gì cũng .
Mỗi một món đồ đặt tủ Bác Cổ, đều thể tìm thấy các văn tự cầm đồ trong ngăn kéo tầng thứ nhất.
Tôi ôm xấp văn tự lật từng trang, đối chiếu từng món, phát hiện những thứ , món gần nhất cũng cầm cách đây hơn một trăm năm .
Và đều là đồ hoạt đương (cầm thể chuộc).
Điều khiến kinh ngạc hơn là, trong nhiều món đồ kỳ hạn cầm đồ đến nay vẫn hết.
Nói cách khác, những thứ thể tùy ý xử lý, sẽ đến chuộc .
... món đồ cầm hơn một trăm năm , thực sự sẽ đến chuộc ?
Tôi dám để rảnh rỗi, cứ rảnh là suy nghĩ lung tung, dứt khoát lấy dụng cụ dọn dẹp , dọn dẹp phòng sách phía nam từ trong ngoài một lượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/am-duong/chuong-8-ta-nho-trieu-sinh-thay-chu-nhu-thay-nguoi.html.]
Sau khi làm xong, liền quầy cuốn sổ tay lưu ý kinh doanh tiệm cầm đồ .
Tiệm cầm đồ chỗ nào cũng toát lên vẻ quỷ dị, bà nội cũng dặn làm việc theo đúng quy củ, thể phá vỡ quy củ của tiệm cầm đồ .
Dù , cái mạng nhỏ của hiện giờ gắn liền chặt chẽ với tiệm cầm đồ .
Quy củ kinh doanh tiệm cầm đồ nhiều, nhưng quan trọng nhất ba điểm.
Một, tiệm cầm đồ thể cầm thể chuộc, văn tự cầm đồ lập thành hai bản, món đồ cầm rời tay, nuốt lời.
Hai, đồ t.ử đương thuộc sở hữu của tiệm cầm đồ; đồ hoạt đương quá hạn chuộc, cũng thuộc sở hữu của tiệm cầm đồ, tiệm cầm đồ thể tự xử lý.
Ba, âm đương cầu, từ chối.
Hai điều đầu dễ hiểu, cũng hợp lý, nhưng điều thứ ba khiến mờ mịt.
Thế nào gọi là âm đương?
Cầm cầu, từ chối... ý gì?
Tôi vội vàng lật lật cuốn sổ tay một cách kỹ lưỡng, cố gắng tìm kiếm lời giải thích chi tiết.
cuốn sổ tay niên đại lâu, bên trong nhiều chữ cổ, khó nhận .
Càng một ký tự giống những ký tự bà nội dạy vẽ bùa.
Tôi đành tìm cuốn sổ tay bùa chú của bà nội để tra cứu.
Đắm chìm đó, thời gian bất giác trôi .
Mãi cho đến khi tiếng bước chân vội vã một nữa vang lên từ phía tây, mới đột ngột bừng tỉnh, nhanh chóng khóa cuốn sổ tay trong ngăn kéo.
Vừa cúi đầu xuống, liền thấy gầm quầy một tờ giấy rơi xuống, gấp đôi .
Tôi mới dọn dẹp vệ sinh xong, tờ giấy chắc chắn là rơi từ trong cuốn sổ tay.
Tôi tiện tay nhặt lên, vòng khỏi quầy, chỗ ô cửa sổ nhỏ của dãy nhà ngang bên ngoài.
Phía tây, cô gái mặc đồng phục học sinh thời Dân quốc , vẫn giống như ngày hôm qua, đội mưa bão chạy về phía tiệm cầm đồ.
Trong tay cô vẫn cầm phong thư đó.
Trái tim nương theo tiếng bước chân của cô , bình bịch bình bịch đập mạnh lồng ngực.
Gần .
Lại gần hơn .
Cho đến khi cô gái dừng bước vị trí của chiếc hòm thư cũ nát.
Cô tay cầm phong thư, đờ đẫn mặt phố trống rỗng.
Khoảnh khắc đó, cảm thấy thở của cũng ngừng , dám thở mạnh một cái.
Một lúc lâu , cô gái dường như nhớ điều gì đó, ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng.
Tiếng kêu đó chói tai và tuyệt vọng, mang theo sự oán hận nồng đậm!
Phong thư trong tay sớm biến mất, bộ đồng phục học sinh vốn dĩ chỉnh tề cô trở nên rách rưới, dính đầy vết máu.
Có m.á.u chảy dọc theo hai chân cô ngừng nhỏ xuống.
Dưới mái tóc rối tung, khuôn mặt vốn dĩ thanh tú xinh đầy rẫy những vết cào và dấu tát, khóe miệng rỉ máu.
Cùng với sự biến đổi cô , bầu trời vốn u ám bỗng chốc tối sầm , luồng âm phong từ mặt sông phía tây ùa , mang theo nước tanh tưởi.
Khuôn mặt của cô gái, từng chút từng chút về phía tiệm cầm đồ, dọa sợ đến mức đóng sập cánh cửa sổ nhỏ , lưng áp chặt bức tường, sớm toát đầy mồ hôi lạnh.
Tôi tiếp theo sẽ xảy chuyện gì, chỉ cầu mong cô gái đó mau chóng rời .
Bạch — Bạch — Bạch —
Trên cánh cửa nhỏ hướng phố của phòng sách phía nam, bỗng nhiên vang lên tiếng đập cửa.
Từng tiếng từng tiếng.
Tiếng to hơn tiếng , tiếng gấp hơn tiếng .
Thần kinh đang căng như dây đàn của , theo tiếng đập cửa đó, trong nháy mắt đứt phựt!
Ngay đó, bên ngoài vang lên tiếng gào thét cuồng loạn của cô gái: “Mở cửa, mau mở cửa!”
“Thư của ! Trả thư cho !”
...
Thư?
Theo bản năng xuống tờ giấy đang cầm trong tay, một dự cảm lành ập đến.
Tôi run rẩy mở tờ giấy gấp đôi đó , đó... rõ ràng là một bức thư!
Phần mở đầu của bức thư : Ta nhớ Triệu sinh, thấy chữ như thấy ...