Âm Đương - Chương 1: Cô oanh độc chỉ mang theo tang chế mà đến

Cập nhật lúc: 2026-04-27 15:36:50
Lượt xem: 0

Tôi sinh mùng một tháng tám năm Ất Dậu, thời điểm hừng đông.

Bà đỡ một bên bận rộn cắt dây rốn cho , một bên khen là Mão Nhật Tinh Quan chuyển thế, tương lai nhất định sẽ thành tựu lớn.

Cho đến khi bà ngước mắt thấy trán một chỏm tóc trắng, sắc mặt lập tức đại biến.

bấm đốt ngón tay tính tính , tính lắc đầu, cuối cùng dứt khoát nhét lòng , mặt cắt còn giọt máu, đầu bỏ ngay lập tức.

Đến cả tiền mừng cũng thèm lấy nữa.

Bà nội vội vàng đuổi theo, liên thanh hỏi xảy chuyện gì?

“Cô oanh độc chỉ mang theo tang chế mà đến, em gái , nhà bà đại họa ập xuống đầu !” Bà đỡ run giọng , “Không, chỉ nhà bà, cả thôn Đạp Phượng một ai thoát !”

Bà nội ngẩn : “Cái gì… oanh gì cơ?”

“Oanh, là một loại chim lớn trông giống nhạn, nhưng nhạn là loài sống bầy đàn, còn oanh thì ngược .”

Bà đỡ kiên nhẫn giải thích: “Mỗi năm mùng một tháng tám, đàn nhạn bay về phương nam, oanh thì bay ngược hướng với đàn nhạn mà đến, thấy nhạn là g.i.ế.c, nhất là loại oanh lông trắng đỉnh đầu là hung dữ nhất.

Mệnh cách như đầu t.h.a.i nhà ai cũng là điềm đại hung, em gái , lời nguy hiểm để hù dọa , đứa trẻ giữ , tương lai nhà bà cứ mỗi ba năm sẽ c.h.ế.t một .

Nhà bà c.h.ế.t sạch , sẽ luân đến những dân làng khác trong thôn Đạp Phượng, và nó ở đây, nhà các bà, cho đến cả cái thôn , sẽ còn bất kỳ đứa trẻ nào khác sinh nữa.”

moy

Bà nội và bố đều ngẩn .

Ông nội trong sân, tẩu t.h.u.ố.c lá sợi hút kêu lạch bạch.

Trong phút chốc, cả căn phòng im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

Ầm đùng!

Ngay lúc , một tiếng sét khô khốc bỗng nhiên vang lên, chấn động khiến cả thôn rung chuyển.

Ngay đó, bên ngoài vang lên tiếng kêu la của dân làng: “Miếu Kỳ Lân sét đ.á.n.h , núi cháy rừng, mau cứu hỏa!”

Trên núi thôn Đạp Phượng một ngôi miếu Kỳ Lân.

Trong miếu Kỳ Lân thờ phụng một tôn thần tượng Kỳ Lân lưng cõng trăm đứa trẻ, chân đạp kim phượng.

Kỳ Lân tống tử, đạp phượng mà đến.

Tất cả trẻ con trong thôn chúng đều là cầu khấn từ miếu Kỳ Lân mà .

Thật trùng hợp làm , sinh , miếu Kỳ Lân liền sét đánh, quả thực là đoạn tuyệt hương hỏa của thôn Đạp Phượng…

Bà đỡ đầy mắt kinh hãi đầu một cái, nhấc chân rời luôn.

Mọi đều bận rộn cứu hỏa núi.

Mẹ gượng dậy mặc quần áo cho , còn mặc xong, ông nội xông , túm lấy hai cái chân nhỏ của , xách ngược lên thẳng ngoài.

Mẹ thể yếu ớt đuổi theo phía , đợi đến khi bà khó khăn lắm mới đuổi tới núi , liền thấy ông nội vung tay lên, chút do dự ném trong biển lửa.

“Đồ chổi, c.h.ế.t sớm siêu sinh sớm!”

Trận hỏa hoạn đó cháy từ rạng sáng cho đến tận chiều tối, mấy ngất , cả ngọn núi đều cháy trụi, thần tượng Kỳ Lân đầy những vết nứt.

duy chỉ ở phía nam miếu Kỳ Lân, một cây ngô đồng cao lớn vẫn xanh mướt tươi, đến nửa mảnh lá cũng cháy tới.

Dưới gốc cây ngô đồng, đang đó ngừng mút ngón tay.

Ánh sáng vụn vặt của ráng chiều xuyên qua tán lá ngô đồng rơi xuống , thẫn thờ : “Vãn Đồng, đứa trẻ cứ gọi là Khương Vãn Đồng .”

Mẹ bế về nhà.

Ông nội như thấy ma, xách tẩu t.h.u.ố.c ngoài.

Cả đêm về.

Sáng sớm ngày hôm , thợ thủ công trong thôn mời đến tu sửa thần tượng Kỳ Lân phát hiện ông nội gốc cây ngô đồng phía nam miếu Kỳ Lân.

Ông treo cổ tự t.ử cây ngô đồng đó.

Trong nhất thời dư luận xôn xao.

chổi, là con chim oanh g.i.ế.c , sinh khắc c.h.ế.t ông nội.

Cũng là đứa trẻ Kỳ Lân Thần Quân bảo hộ, vì thế mới c.h.ế.t trong đám cháy rừng.

Ông nội chê là con gái, g.i.ế.c , nên chọc giận Kỳ Lân Thần Quân mới chịu sự trừng phạt như .

Không ai rốt cuộc là chuyện gì xảy .

Kỳ lạ là, theo cái c.h.ế.t của ông nội, chỏm tóc trắng trán cũng biến mất.

Ba năm vội vã trôi qua.

Ngay lúc gần như quên những lời đồn đại , thì một ngày sinh nhật ba tuổi, trán mọc tóc trắng.

Lượng tóc trắng nhiều gấp đôi so với lúc mới sinh!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/am-duong/chuong-1-co-oanh-doc-chi-mang-theo-tang-che-ma-den.html.]

Chiều tối hôm đó, bà nội mất tích.

Bố tìm khắp thôn, cuối cùng tìm thấy bà nội gốc cây ngô đồng phía nam miếu Kỳ Lân.

Bà nội khi đó đang buộc dây thừng lên cây ngô đồng chuẩn treo cổ, bố cưỡng ép trói cõng về.

Ngay lúc đang vui mừng vì bà nội thoát một kiếp, thì sáng sớm hôm , bố ngã từ công trường xuống, gãy một cái chân, hôn mê bất tỉnh.

Bác sĩ trực tiếp đưa thông báo bệnh tình nguy kịch, cứu về thì cũng thành thực vật.

Bà nội trời trách đất, mắng là đồ chổi, khắc c.h.ế.t bà thì sẽ khắc c.h.ế.t bố , bà xông lên định bóp c.h.ế.t .

Mẹ ôm chặt lòng, chỉ sức , nhưng thể phản bác gì.

, năm đó bà đỡ từng , chỉ cần để , nhà cứ mỗi ba năm sẽ c.h.ế.t một .

Một lời vận .

Bà nội tìm bà đỡ, cầu xin bà chỉ cho nhà một con đường sống.

Bà đỡ bà nội đeo bám đến mức còn cách nào, cuối cùng đưa một ý kiến: “Em gái , thôn Đạp Phượng Kỳ Lân Thần Quân bảo hộ, nếu bà nỡ bỏ để đúc cho ngài một kim , ngài lẽ thể giúp nhà bà vượt qua kiếp nạn .”

Đúc kim cho thần tượng Kỳ Lân, đó là một khoản chi phí cực kỳ lớn, nhưng con trai vẫn đang trong bệnh viện, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Bà nội nghiến răng, bán con bò già cày ruộng duy nhất trong nhà.

Ngày thần tượng Kỳ Lân đúc xong kim , bố tỉnh một cách thần kỳ, biến thành thực vật, ngớ ngẩn điên dại, chỉ là thọt một chân.

Mà tóc trắng đầu cũng biến thành màu đen.

Sau khi bố bình an xuất viện, bà nội nghĩ đủ cách để tống khứ .

danh tiếng của đồn xa, nhà ai chịu nhận cả.

Bà nội liền cõng xa.

Từng vứt ở bãi tha ma.

Từng bỏ ở mương nước.

Từng ‘vô ý’ để quên ở nhà ga…

cho dù bà đem vứt xa bao nhiêu, sáng sớm ngày hôm , chắc chắn sẽ xuất hiện gốc cây ngô đồng phía nam miếu Kỳ Lân .

Cứ giày vò như gần ba năm, vẫn thể tống khứ .

Một ngày sinh nhật sáu tuổi, trán mọc tóc trắng.

Những sợi tóc trắng đó nhiều thêm gấp đôi.

Cả gia đình tóc trắng đầu , kinh sợ.

Bà nội tìm bà đỡ.

Bà đỡ chỉ lắc đầu, thực sự là còn cách nào nữa .

Bà nội lo lắng héo hon trở về nhà, bế lên núi , trói cây ngô đồng, châm một đống củi chân .

Bà điên cuồng gào thét với : “Đồng Đồng, mày c.h.ế.t ! Mày c.h.ế.t thì nhà tao mới sống !”

“Ngoan ngoãn lời, c.h.ế.t ! C.h.ế.t !”

gào thêm củi đống lửa.

Giữa đất bằng bỗng nhiên nổi lên một trận gió xoáy, cuốn theo những lưỡi lửa nhảy múa điên cuồng.

Lưỡi lửa bốc lên , mà ngược đột nhiên thiêu rụi lá khô xung quanh, trong chớp mắt khắp nơi đều bốc cháy.

Dân làng chạy đến cứu hỏa, nhưng ngọn lửa đó dập thế nào cũng tắt.

Trận hỏa hoạn núi sáu năm dường như sắp lặp .

Ngay trong ánh lửa đó, một bà lão mặc bộ đồ vải đen bước những bước lớn tới, tùy tay ném một lá bùa vàng đống lửa, ngọn lửa hung hãn ngay lập tức dập tắt.

Mọi đều ngẩn ngơ.

Bà lão về phía bà nội , giọng đầy khí lực: “Đứa nhỏ nhà bà, lấy.”

Bà nội ba chân bốn cẳng cởi trói đưa xuống khỏi cây ngô đồng, đẩy mạnh đến bên chân bà lão, nôn nóng : “Cầm ! Một đồng cũng lấy! Mau mang !”

Bà lão vội, từ trong túi vải đen tùy lấy một tờ văn tự cầm đồ cũ kỹ ngả vàng, với bà nội : “Nay nhà họ Khương đem Khương Vãn Đồng t.ử đương tiệm cầm đồ nhà , lấy tờ văn tự làm bằng, lập thành hai bản, ký tên đóng dấu định luận, một khi điển đương, duyên cắt đứt, còn qua , làm ?”

Bà nội gật đầu lia lịa, cầm tay xuống ba chữ ‘Khương Vãn Đồng’ tại nơi ký tên của văn tự cầm đồ, ngay đó cắt ngón tay , ấn dấu tay m.á.u lên tên.

Bà lão lấy một con dấu cá nhân, dùng sức đóng lên tên của .

Con dấu là dấu của tiệm cầm đồ.

Cũng hai chữ ‘tử đương’.

Mà là tên của một đàn ông —— Liễu Quân Diễm.

Loading...