Cuộc sống thường nhật của Lâm Kiến ở Phục Hy viện dần quỹ đạo. Mỗi ngày, y vẫn là cái bóng theo Đại sư Hạ Trường Sinh, phục vụ từ những việc nhỏ nhặt nhất đến những yêu cầu "trời ơi đất hỡi". qua thời gian, Lâm Kiến còn là đứa bé gầy yếu, lem luốc ngày nào. Dưới sự "áp bức" của Hạ Trường Sinh và sự tu luyện chăm chỉ (dù chỉ là những bài công pháp cơ bản), Lâm Kiến cứng cáp hơn nhiều, đôi mắt lanh lợi giờ đây ánh lên vẻ kiên nghị và thông minh hơn.
Trong quá trình "hầu hạ" Hạ Trường Sinh, Lâm Kiến chứng kiến ít những điều "phi thường" của , những dấu hiệu cho thấy Đại sư của y là một bình thường.
Có , khi đang cùng Hạ Trường Sinh dạo trong vườn hoa của Phục Hy viện, một tảng đá lớn từ vách núi bỗng lăn xuống, chắn ngang đường . Các t.ử khác hoảng sợ la hét, Lâm Kiến cũng chuẩn né tránh. Hạ Trường Sinh chỉ khẽ nhíu mày, tảng đá. Hắn hề sử dụng pháp thuật động thủ. Chỉ một cái vẫy tay nhẹ như phất bụi, tảng đá nặng hàng ngàn cân bỗng vỡ tan thành trăm mảnh, bụi bay mù mịt.
Các t.ử trố mắt . Hạ Trường Sinh chỉ khẽ thở dài, vẻ mặt đầy khó chịu. "Bẩn thỉu. Ngay cả một tảng đá cũng giữ ."
Lâm Kiến cũng kinh ngạc, nhưng y hề sợ hãi. Y chỉ nghĩ: Đại sư bẻ đá là vì đá quá , xứng với . Dù cũng là mạnh nhất mà. Sự "vô tư" đến đáng sợ của Lâm Kiến khiến y chấp nhận điều kỳ lạ của Hạ Trường Sinh một cách tự nhiên.
Lại khác, trong một bữa tiệc của các môn phái, một vị trưởng lão của môn phái khác vô tình làm đổ chén y phục của Hạ Trường Sinh. Chiếc y phục lụa trắng muốt dính một vết ố loang lổ. Vị trưởng lão sợ đến tái mặt, vội vàng xin . Hạ Trường Sinh chỉ vết ố, khuôn mặt bỗng tối sầm . "Dơ bẩn!" Hắn gằn giọng, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh, khiến vị trưởng lão ngã khuỵu xuống, run cầm cập. Cả sảnh tiệc chìm im lặng.
Lâm Kiến, đang Hạ Trường Sinh, nhanh chóng lấy một chiếc khăn lụa mới, tinh tế lau sạch vết ố. Kỳ lạ , vết ố bỗng biến mất , như từng xuất hiện. Hạ Trường Sinh liếc Lâm Kiến, ánh mắt dịu một chút. "Làm lắm. Ngươi cũng quá vô dụng."
Lâm Kiến để ý đến những ánh mắt kinh hãi của . Y chỉ thấy Hạ Trường Sinh ghét dơ bẩn, và y giúp . Đơn giản thôi.
Bên cạnh những "phép màu" đó, Hạ Trường Sinh còn thường xuyên thể hiện sự khó chịu tột độ với những thứ "ồn ào, xí" của nhân loại. Hắn chê bai mùi hương của các loại thịt cá, chê bai những bộ y phục màu sắc sặc sỡ, chê bai những câu chuyện tầm phào của phàm nhân. Đôi khi, khi giới tu chân nhắc đến "hung thú" và "vực sâu", khẽ nhếch môi, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ. "Lũ hung thú dơ bẩn, xí, yếu ớt, ồn ào và ngu ngốc," khinh khỉnh , "chẳng gì đáng sợ." Hắn kỳ thị đồng loại một cách hề che giấu, khiến Lâm Kiến nhiều cảm thấy khó hiểu nhưng bỏ qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ai-noi-truong-sinh-la-phuc/chuong-4-dau-hieu-phi-nhan-su-vo-tu-dang-so-cua-lam-kien.html.]
Chưởng môn đời của Phục Hy viện, khi quan sát Lâm Kiến trong một thời gian dài, nhận tiềm năng phi thường ẩn sâu bên trong đứa bé . Tuy tư chất tu hành của Lâm Kiến dạng thiên tài, nhưng sự cần cù, ý chí kiên định và đặc biệt là khả năng "chịu đựng" Hạ Trường Sinh của y là điều hiếm .
Một đêm nọ, chưởng môn gọi Lâm Kiến đến thư phòng. Ông pha cho Lâm Kiến một chén nóng, đó khẽ thở dài. "Tiểu Kiến , con ở Phục Hy viện một thời gian . Con sứ mệnh của Phục Hy viện là gì ?"
Lâm Kiến gật đầu. "Dạ, là trấn giữ vực sâu, ngăn chặn hung thú tràn phá hoại nhân gian ạ."
" ," chưởng môn , ánh mắt ông xa xăm. "Vực sâu, nơi giam giữ những loài vật to lớn với sức mạnh hủy diệt. Người và hung thú thể cùng chung sống. Cứ vài trăm năm, Phục Hy viện hy sinh một chưởng môn để đóng cửa vực sâu khi nó mở . Đó là sứ mệnh đời đời kiếp kiếp của chúng , thể từ nan."
Ông Lâm Kiến, ánh mắt đầy thâm ý. "Con thấy Đại sư của con thế nào?"
Lâm Kiến hề do dự. "Đại sư mạnh, , nhưng... phiền hà ạ."
Chưởng môn mỉm . " . đó cũng là một lòng thiện lương, chỉ là tính cách ... đặc biệt. Con thấy , Hạ Trường Sinh sức mạnh tuyệt đối, nhưng chẳng bao giờ gánh vác trách nhiệm. Con giúp đỡ Đại sư ?"
Lâm Kiến ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. "Dạ, con ! Con trở nên mạnh mẽ để thể giúp đỡ Đại sư ."
Lời của chưởng môn, cùng với những hành động "phi thường" của Hạ Trường Sinh, gieo lòng Lâm Kiến một hạt mầm. Y tin rằng, Hạ Trường Sinh là một đặc biệt, và y trở nên mạnh mẽ để thể bảo vệ, giúp đỡ . Với tư chất bình thường, Lâm Kiến bắt đầu chăm chỉ khổ luyện gấp trăm khác, lấy cần cù bù thông minh, chỉ mong ngày thể vững bên cạnh Đại sư của .
Trong khi đó, Hạ Trường Sinh vẫn vô tư tận hưởng sự hầu hạ của Lâm Kiến. Hắn ngờ, tên sai vặt gầy yếu, khó mà "nhặt" về đang ngày đêm khổ luyện, với một mục tiêu duy nhất: "chiều vong" đến hết đời. Và những dấu hiệu "phi nhân" của , thứ mà khác thể sợ hãi, thì Lâm Kiến xem đó là điều hiển nhiên, là một phần của sự "độc lạ" của Đại sư . Một sự chấp nhận vô điều kiện, một tình yêu lời, đang dần nảy nở.