- Theo em, công việc quan trọng hơn cả sức khỏe của chính ? - Lục Hàn Xuyên mím môi, lộ vẻ hài lòng.
Phó Tiểu Dao cụp mắt xuống.
- Chuyện giống . Cơ thể là của riêng em. Còn công việc, nó thực sự quan trọng đối với em. Nếu trở nên ưu tú hơn, em buộc chú trọng bản nhiều hơn nữa.
Chỉ những xuất sắc nhất mới đủ tư cách để bên cạnh .
Đó là kết luận mà cô rút khi những lời của Vũ Lâm và Kỳ Nhan.
Điều kiện bẩm sinh của cô vốn chẳng thể sánh bằng Kỳ Nhan, bản cô cũng giỏi giang như Kỳ Nhan, thế nên cô càng nỗ lực gấp bội về để tự thiện và khiến bản trở nên thật sự nổi bật.
- Nếu em thì tùy em thôi, nhưng hy vọng em thực sự là một suy nghĩ, đừng để tin em ngất xỉu ngay tại nơi làm việc, đổ bệnh đấy nhé. - Lục Hàn Xuyên thản nhiên .
- Anh cứ yên tâm, thưa Tổng giám đốc Lục, em hiểu ạ. - Phó Tiểu Dao mỉm đáp lời.
Mặc dù thể khẳng định chắc chắn liệu thực sự quan tâm đến cô , nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản việc cô tự coi đó là sự quan tâm mà dành cho sức khỏe của .
- Em về đợt team building sắp tới của công ty ? - Lục Hàn Xuyên khép tập tài liệu tay và đột ngột hỏi.
Phó Tiểu Dao gật đầu.
- Em rằng các nhân sự cấp cao và những nhân viên xuất sắc sẽ trượt tuyết ở nước ngoài, còn những khác thì em rõ lắm.
- Các nhân viên còn sẽ du lịch trong nước theo từng đợt. - Lục Hàn Xuyên trả lời cô.
- À, hóa là . - Phó Tiểu Dao chợt thốt lên.
Lục Hàn Xuyên liếc cô bằng ánh mắt khó dò.
- Lần , em sẽ tham gia đợt team building đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-151.html.]
Phó Tiểu Dao sững .
- Tại ạ?
- Em cứ ở công ty . Các hoạt động trượt tuyết phù hợp với em ; núi tuyết lạnh, cơ thể em sẽ chịu đựng nổi .
- ai cũng cả, chỉ mỗi em ở ?
- Quyết định là như đấy. - Lục Hàn Xuyên đợi cô hết câu, liền đưa phán quyết cuối cùng.
- Em thể ngoài .
Phó Tiểu Dao yên, nhưng vẫn chắp tay cầu khẩn.
- Anh Lục, em ở công ty , em cùng cơ.
Cô theo ; bất kể , cô cũng sẽ theo đến đó!
Mặc dù chuyến sự tham gia của nhiều , nhưng chỉ cần bận tâm đến những xung quanh, thì vẫn thể xem như là chuyến du lịch riêng của hai trong một đoàn chung. Cơ hội như thế thật hiếm hoi. Chẳng ai liệu thứ hai , nên dĩ nhiên cô thể nào bỏ lỡ .
Hơn nữa, cô sắm sửa đầy đủ máy ảnh cả .
- Không , bảo em ở mà! - Lục Hàn Xuyên cô đầy vẻ khó tin.
Phó Tiểu Dao c.ắ.n nhẹ môi .
- Em thực sự mà, Hàn Xuyên. Anh cứ để em , em bao giờ du lịch nước ngoài bao giờ cả, em thực sự .
- Chuyện cần bàn cãi thêm nữa. - Lục Hàn Xuyên vẫn giữ thái độ kiên quyết, hề lay chuyển.
Phó Tiểu Dao cúi đầu xuống, vẻ mặt đầy tủi , nhưng vẫn kiên trì nài nỉ.
- Em núi tuyết sẽ lạnh, nhưng em chỉ cần mặc thêm quần áo dày dặn một chút là mà.