Sâm Châu cách Tây Vực xa, nếu qua Tân Châu, Dung Châu, Thản Châu thì chỉ cần khỏi núi Vọng, qua Thiên Môn quan, thì sẽ đến sa mạc Gobi, khi qua sa mạc Gobi thì sẽ đến Phật quốc đầu tiên trong ba mươi sáu quốc của Tây Vực—— Ô . Lúc đương kim Thánh Thượng bắt đầu ép các tăng nhân trong chùa tục, thì một tăng nhân tục nghĩ cách cầm độ điệp mượn đường hành lang dài của núi Vọng lánh nạn đến Ô Hoàn.
Chỉ là hiện tại con đường chỉ sợ là cũng khó .
“Là tiểu tăng làm liên lụy đến thí chủ .”
“Ta tên Ôn Ninh, Ôn trong nước ấm, Ninh trong an bình.” Tiểu cô nương gãi cổ, chút hổ với y, “Nếu qua hành lang dài của núi Vọng thì thể ăn mặc như tăng nhân .”
“Cũng cần hành lang dài của núi Vọng, nhưng đây chính là bỏ mạng, tiểu thí chủ thể suy nghĩ kĩ.” Vô Âm vẫn nhẹ giọng khuyên nàng nghĩ cho kỹ.
“Nói bậy, chỉ là một y nữ quyền thế, chẳng lẽ còn thể lấy trứng chọi đá với tướng quân ?” Ôn Ninh khịt mũi, chút chán nản xuống một bên, “Túi y d.ư.ợ.c của ông lấy mất , mặc dù gì giá trị nhưng suy cho cùng thì cũng là gia tài sống qua ngày của đấy.” Nàng mím môi, nhíu mày, dáng vẻ thô lỗ, “Còn sư của thánh tăng nữa, cũng ....”
“Ta và giao hẹn với , nếu thể chạy thoát ở Sâm Châu thì cần tới tìm , cũng nhất định tìm . Nếu như thể gặp thì sẽ ở Đại Phổ Độ tự của Khâu Bột quốc.”
Ôn Ninh mở to mắt: “Được đó, các ngài đều ý định chạy trốn đến Tây Vực ?”
Vô Âm dáng vẻ như trẻ con của nàng, thở dài một .
Suy cho cùng nàng vì y mới gặp tai họa, nếu rời thì y cũng mang nàng theo.
“Chỉ là nếu ngài rời , một là ngài văn điệp, cũng văn thư xuất quan, hai là chiếc đầu trọc của ngài cũng khá phiền phức.” Ôn Ninh , “Phải nghĩ cách che đậy mới .”
Nữ t.ử của Đại Tĩnh thích chưng diện, những phu nhân quý tốc thường chứng tỏ nhiều tóc, đen và dày bằng cách dùng tóc của những thiếu nữ xuống tóc để làm thành một bộ tóc giả. Cho nên, việc buôn bán tóc giả ở quanh Đại Tĩnh , cũng liệu ai nhận buôn bán tóc giả cho các hòa thượng ....
Đương nhiên Vô Âm cũng nàng ám chỉ “che đậy” nghĩa là gì, y chỉ thể khổ nhắc nhở Ôn Ninh: “Tiểu thí chủ, tiền.”
Ôn Ninh:........
Nói lắm, cũng .
Tiểu cô nương c.ắ.n môi, suy nghĩ hồi lâu, cuối cũng đưa quyết định: “Không , chúng rời khỏi Sâm Châu . Có quỷ mới hiện tại Vương Thủ Nghĩa đang phái truy binh truy bắt chúng ở khắp nơi chứ.”
Vô Âm : “Ta bóp nát xương bả vai của ông , nếu diệu thủ hồi xuân của Bạch Chỉ thần y tương trợ thì chắc chắn trong nhất thời ông sẽ khí lực để dậy khỏi giường bệnh .”
Ôn Ninh:............
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-76-2.html.]
“Hay lắm, ‘diệu thủ hồi xuân của Bạch Chỉ thần y’ chính là sư phụ của .” Ôn Ninh chỉ mũi của và .
“Ba năm bỏ để vân du bên ngoài , quỷ mới đến xó xỉnh nào , ba năm nay từng một cái, sống c.h.ế.t, đáng tin cậy.”
Vô Âm:...........
“Vậy Vương tướng quân, hẳn là tạm thời sẽ cơ hội bò xuống khỏi giường bệnh để làm khó tiểu thí chủ .” Vô Âm khẽ.
Ôn Ninh:.............
Nhìn tiểu thánh tăng trông vẻ hiền lành, nhân từ, mà bên trong đen tối nha?
Tiểu cô nương sờ mũi: “Chúng ở chỗ ngài một câu một câu cũng là cách , tiên nghĩ cách chuẩn một bộ y phục mới .”
dáng vẻ bây giờ của hai bọn họ, ban ngày thật sự tiện để ngoài, cho nên bất kể là lấy y phục tóc giả, bọn họ đều thức đến đêm thì mới thể khỏi ngôi nhà hoang nhỏ . Hơn nữa Vô Âm là tăng nhân, y và Ôn Ninh cũng tiền, mà trộm cắp là một giới.
Tiểu cô nương suy nghĩ một chút, cuối cùng chỉ thể sờ chiếc chuông bạc mà sư phụ để ở tay, đây là vật giá trị nhất ở nàng, thể đổi hai bộ y phục cũ và một ít lương khô là lắm .
Việc còn chính là làm thế nào để thể lấy văn điệp xuất quan.
Đây mới là điều phiền toái nhất.
Vừa nghĩ tới đây, bên ngoài căn nhà hoang nhỏ vang lên một tiếng đá văng chiếc cửa chính, Vô Âm đột nhiên cả kinh, vươn tay bảo vệ Ôn Ninh ở phía , nhưng đẩy cửa kỵ sĩ khinh giáp là bổ khoái công sai gì, mà là một vị mặc áo bào trắng, khoác một bộ lông khổng tước vàng diễm lệ, rõ ràng là một công t.ử trẻ non , nhưng thiếu niên phú quý ăn mặc như là một con khổng tước đang xòe đuôi. Hắn ở bên , phía đương nhiên mang ghế thái sư lên. Hắn xuống, gã sai vặt ở bên cạnh liền bưng lên một chén ngon.
“Chậc chậc chậc, xem, xem, giữa ban ngày ban mặt, trời sáng, tên dâm tăng nhà ngươi đang làm cái gì ở đây ?” Thiếu niên nâng đôi mắt phượng lên, lời đều là chanh chua, khiêu khích.
nếu dáng vẻ phú quý và kiêu căng của thì khóe mắt và chân mày của hai ba phần giống với Vô Âm.
Ôn Ninh định phản bác, thì Vô Âm chắn ở phía , y chắp hai tay ngực, hành lễ : “Tiểu tăng tham kiếm Nam Bình Quận Vương.”
“Hừ,” thiếu niên xưng là “Nam Bình Quận Vương” kiêu ngạo hếch cằm, “Là tìm ngươi , xem thắng cược với hoàng thúc .”
Ôn Ninh: ?????
Tại , mặc dù hòa thượng cũng là một bảo vật của Phật gia, nhưng các ngươi phái nhiều hơn một đội nhân mã để truy bắt Vô Âm thánh tăng, là quá đáng quá ? Chẳng lẽ y là đường tăng, ăn một miếng là thể kéo dài tuổi thọ ?