Tim thắt , hai tay run rẩy bắt máy. Tôi dậy như mất hồn, ánh mắt trống rỗng, lẩm bẩm :
“Mẹ c.h.ế.t … các hài lòng ?”
15
Trên con phố mùa đông, tuyết lặng lẽ rơi xuống.
Tôi bước giữa trời tuyết, vô thức thật lâu, thật xa.
Hình như thể thành lời nữa .
Nếu con cảm xúc, liệu còn đau lòng ?
8h20p, nhận một đoạn ghi âm hẹn giờ gửi .
Cảm giác như bà từng rời .
Tôi ngẩn chấm đỏ thông báo tin nhắn, lâu vẫn dám mở .
“Nữu Nữu, khi con đoạn ghi âm thì trở thành một vì trời . Xin con, vốn rời ngày sinh nhật con, nhưng lẽ thật sự . Hứa với nhé, hãy sống vì chính , ?”
Nghe thấy giọng quen thuộc và ấm áp của , co giữa nền tuyết, cuối cùng cũng kìm mà bật nức nở.
7 năm .
Ngày cuối cùng vẫn thể tránh khỏi.
Tôi chuẩn tâm lý vô , mỉm để thấy cuối.
cuối cùng… vẫn gặp bà cuối cùng.
Trì Tu Cẩn chạy đến bên , khoác áo khoác của lên trực tiếp bế lên.
Khi thấy vết thương lưng , đáy mắt tràn ngập đau lòng.
“Nữu Nữu, chúng đến bệnh viện.”
“Mẹ vẫn đang chờ em lời tạm biệt.”
16
Tôi còn nhớ chuyện xảy đó nữa.
Khi tỉnh , đang giường bệnh trong bệnh viện.
Trì Tu Cẩn gục bên mép giường ngủ , cánh tay của còn đè eo.
Tôi cẩn thận nhấc tay , nhưng vô tình đ.á.n.h thức .
“Anh sợ em đau. Bác sĩ nhất vết thương đừng chèn ép.”
Mặt đỏ lên.
Ngoài một câu cảm ơn, thật sự báo đáp thế nào nữa.
Tôi nợ quá nhiều .
Tôi nghĩ… nên tiếp tục liên lụy nữa.
Anh vẫn còn trẻ, mà trói buộc bởi một tờ hôn ước suốt 7 năm.
Đã đến lúc nên để tìm hạnh phúc của riêng .
“Tu Cẩn, chúng ly hôn .”
Tôi nghiêm túc :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tuyet-phuong-nam-da-tan/chuong-5.html.]
“Tiền chữa bệnh cho suốt 7 năm qua, em nhất định sẽ trả cho .”
Anh đầu tiên là sững một chút, đáy mắt thoáng qua vẻ mất mát, đó kéo chăn đắp cho :
“Bà nội sẽ về nước để tham dự tang lễ của . Bà lớn tuổi , chờ qua mấy hôm nữa hẵng chuyện ?”
Tôi gật đầu đồng ý.
Bà nội của Trì Tu Cẩn là một bà cụ cực kỳ nghiêm khắc, ít nhất ban đầu từng nghĩ như .
Sau khi tiếp xúc mới phát hiện, bà còn khó đối phó hơn tưởng.
Bà từng là nữ doanh nhân lừng lẫy thương trường, thể chuẩn xác dự đoán xu hướng tăng giảm của cổ phiếu đầu tiên phát hành sàn A, nhờ đó kiếm khoản tiền cứu mạng đầu tiên cho nhà họ Trì, dẫn dắt tập đoàn nhà họ Trì vượt qua hai mươi năm sóng gió.
Tôi thường tự hỏi, chẳng lẽ diễn xuất của và Trì Tu Cẩn đến mức bà từng phát hiện chút bất thường nào ?
“Bà nội chúng ăn cơm cùng bà. Anh bảo còn xem tình trạng sức khỏe của em thế nào .”
Trì Tu Cẩn mặc xong quần áo chuẩn đến công ty, chống dậy :
“Bà nội khó khăn lắm mới về nước một chuyến, chúng ở bên bà nhiều một chút cũng . Anh cần lo cho em .”
17
Bà nội chọn một quán ăn lâu đời khá nổi tiếng, trùng hợp là hồi nhỏ bố cũng từng đưa tới đây.
Tôi nhà vệ sinh dặm lớp trang điểm, chạm mặt Phó Duật Nam.
Tôi đang định rời thì gọi .
“Cô Giang, chắc bà cụ nhà họ Trì vẫn gần đây cô cháu dâu của dính đầy scandal thú vị nhỉ?”
Anh cúi đầu đẩy nhẹ gọng kính, ghé sát tai , dùng giọng điệu uy h.i.ế.p ép đồng ý điều kiện của : trở thành phụ nữ của .
Tôi siết chặt chiếc túi trong tay, giọng bình thản:
“Phó Duật Nam, năm đó chính gặp chỉ là xa lạ. Vậy mà bây giờ sang dây dưa với . Bao nhiêu năm mà vẫn chẳng khá hơn chút nào.”
Anh siết lấy cánh tay , nghiến răng :
“Em còn lừa nữa. Tôi từng gửi tin nhắn đó cho em, là em đá .”
“Những lúc khó khăn nhất là Thi Lễ ở bên cạnh . Chính cô kéo đầu tư giúp , khiến công ty hồi sinh. So với em, cô mới là đáng để yêu nhất.”
lúc bước nhà vệ sinh, mới thoát khỏi sự dây dưa của .
Bà nội đang trong phòng riêng nghịch điện thoại, dường như phát hiện điều gì.
Tôi khẽ thở phào.
Nhân viên bưng món ăn lên xong thì Phó Duật Nam mỉm bước . Anh liếc một cái vô cùng lịch sự với bà nội:
“Bà cụ nhà họ Trì, ngưỡng mộ danh tiếng của bà từ lâu, vinh hạnh dùng bữa cùng bà ?”
Bà nội vốn thích những tự ý xuất hiện mời mà tới, mà phá lệ đồng ý.
Bề ngoài vẫn bình thản, nhưng trong lòng cực kỳ bất an. Mỗi một câu Phó Duật Nam đều khiến thần kinh căng chặt.
May mà điều gì quá đáng.
Diệu Linh
“Trì tổng, cảm ơn vì 7 năm cho một cơ hội. kế hoạch thu mua của e rằng thất bại , vì ý định đồng ý.”
Phó Duật Nam nâng ly hiệu.
Trì Tu Cẩn cũng nâng ly, nhướng mày nhạt:
“Không vội, chúng còn nhiều thời gian.”