Hứa Nhu chậm chạp đưa tay .
Lớp sơn móng tay màu vàng sâm panh dài một đoạn, vị trí từng đính kim cương ở ngón áp út tay trái vẫn còn dấu keo.
Tôi chụp bàn tay của cô .
Tần Việt đột ngột bật dậy: "Nam Chi! Cô đủ đấy!"
Tôi cũng dậy theo.
"Vẫn đủ ."
Tôi sang quản lý Hàn.
"Tôi xem video ký tên trực tiếp, hồ sơ giao dịch, nhân viên thụ lý và bản gốc giấy ủy quyền."
"Ngay bây giờ."
Sắc mặt quản lý Hàn trầm xuống: "Cô Nam, chúng ghi nhận yêu cầu của cô. Nhìn sơ bộ, hồ sơ đúng là điểm nghi vấn. Chúng sẽ khởi động quy trình kiểm tra nội bộ."
Tôi thêm: "Ngoài , địa điểm ký ủy quyền."
Quản lý Hàn tra cứu hệ thống.
"Ghi chú tài liệu cho thấy, thời gian ký ủy quyền là 28 ngày đám cưới, địa điểm là... điểm tiếp nhận lưu động gần studio trang điểm Vân Kính."
Mẹ hít một lạnh.
Mẹ Tần lập tức lên tiếng: "Hôm đó con thử trang điểm ? Chắc là lúc ký đơn dịch vụ đám cưới kẹp lẫn , con để ý thôi."
Tôi sang Tần Việt.
Anh lý nhí: "Nam Chi, hôm đó em đúng là ký một xấp đơn xác nhận mà."
"Vậy thì ?"
"Có lẽ là ký nhầm thôi."
Tôi bật .
"Ký nhầm khoản vay nhà của Hứa Nhu, nhầm luôn việc liên kết thẻ tiền mừng của , còn nhầm cả việc làm đồng trả nợ nữa ?"
Tôi cất chứng minh thư túi xách.
"Tần Việt, nhất nên cầu nguyện cho camera của tiệm trang điểm vẫn còn hoạt động."
—
Studio trang điểm Vân Kính ở tầng ba một tòa nhà văn phòng tại khu phố cũ.
Khi đến, cô nhân viên lễ tân vẫn nhận : "Cô Nam? Đám cưới của cô chẳng mới diễn hôm qua ? Sao hôm nay qua đây ?"
Tôi đặt chứng minh thư lên bàn.
"Tôi kiểm tra camera ngày đến thử trang điểm một tháng ."
Lễ tân ngẩn : "Camera thường chỉ lưu trữ trong ba mươi ngày, ngày hôm đó của cô..."
Cô kiểm tra hệ thống, vẻ mặt giãn một chút.
"Vẫn còn, hôm nay là ngày cuối cùng đấy."
Tần Việt lưng , hạ thấp giọng: "Nam Chi, bây giờ em hài lòng ? Sáng sớm hành hạ ngân hàng, giờ đến làm phiền tiệm trang điểm."
Tôi thèm ngoảnh đầu .
"Chừng nào sự thật phơi bày thì hài lòng."
Hứa Nhu cuối cùng, đôi mắt sưng húp, hai tay cứ siết chặt lấy quai túi xách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tin-nhan-tru-tien-trong-dem-tan-hon/chuong-5.html.]
Từ khi rời khỏi ngân hàng cô câu nào, ngược Tần thì lải nhải suốt dọc đường.
"Chi , đám cưới xong, họ hàng đều hỏi hai đứa về thăm nhà ngoại. Con cứ làm ầm lên thế , truyền ngoài cho."
Tôi đáp: "Người sẽ chỉ ngu đến mức trả nợ nhà suốt ba mươi năm cho phù dâu thôi."
Mẹ Tần tức đến tím mặt: "Cái con bé , chuyện khó thế hả?"
Tôi bà: "Chuyện tiền nong khấu trừ còn khó coi hơn nhiều."
Chủ tiệm họ Bạch, cũng chính là chuyên viên trang điểm cho hôm đó.
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, cô lập tức đưa chúng văn phòng.
"Cô Nam, tiệm chúng đều camera khi thử trang điểm, chủ yếu là để tránh khách hàng mất đồ. Cô xem cũng , nhưng video phát tán ngoài."
Tôi : "Việc liên quan đến việc thông tin cá nhân của mạo dụng, sẽ thu thập chứng cứ theo đúng pháp luật."
Chủ tiệm họ Bạch gật đầu mở máy tính lên.
Màn hình camera bốn góc : khu vực trang điểm, khu vực trang phục, quầy lễ tân và hành lang.
Ngày điều chỉnh về thời điểm 28 ngày đám cưới.
Lúc hai giờ bảy phút chiều, và Hứa Nhu bước tiệm.
Trong hình, mặc một chiếc sơ mi trắng, tóc buộc cao, túi xách đặt bên bàn trang điểm. Hứa Nhu ghế sofa bên cạnh lướt điện thoại.
Hai giờ bốn mươi, áo.
Ba giờ mười hai, thợ trang điểm đưa đến một tờ đơn xác nhận kiểu tóc và trang điểm, ký tên.
Tần Việt lập tức chỉ màn hình: "Em xem, hôm đó em đúng là ký giấy tờ mà."
Tôi liếc .
"Anh gấp cái gì? Phía vẫn còn nữa."
Anh im bặt, chiếc nơ cài cổ tháo từ lâu nhưng tay vẫn cứ theo thói quen đưa lên nới cổ áo.
Ba giờ hai mươi tám, lễ tân mang đến mấy tờ đơn xác nhận dịch vụ cưới hỏi.
Tôi ký ba tờ.
Chủ tiệm họ Bạch tạm dừng màn hình phóng to lên.
"Đây đều là chứng từ của tiệm chúng , phía logo của Vân Kính."
Tôi chụp ảnh .
Ba giờ bốn mươi sáu, thử bộ váy cưới thứ hai, túi xách vẫn để bàn trang điểm.
Hứa Nhu dậy, tiến gần chỗ để túi xách của .
Đầu tiên cô ngoái đầu về phía phòng đồ, liếc thợ trang điểm. Lúc thợ trang điểm đang thu dọn đồ cài tóc nên đang lưng về phía cô .
Hứa Nhu kéo khóa túi xách của .
Đoạn phim âm thanh.
tất cả đều thấy rõ, cô lấy chứng minh thư từ trong túi , kẹp ốp điện thoại của .
Mặt Hứa Nhu cắt còn giọt máu.
"Tớ... tớ chỉ sợ làm mất thôi."
Tôi đầu cô .
"Vì sợ làm mất nên cô cầm mà gì ?"