Thư Gửi Ngày Hôm Qua - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:02:39
Lượt xem: 360

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đội y tế chi viện cần lên đường sớm hơn dự kiến.

Tôi dùng tốc độ nhanh nhất thể để chạy về nhà thu dọn hành lý.

Trên đường đến điểm tập trung với cả đoàn.

Tôi gọi cho Chu Thời Dục một cuộc điện thoại.

Vẫn giống như khi.

Những cuộc gọi của bao giờ bắt máy.

Thế là khi tiếng chuông tự ngắt, gửi cho một tin nhắn:

[Thời gian xuất phát đẩy lên sớm hơn, chuyện ly hôn ủy quyền bộ cho luật sư. Anh đồng ý cũng , sẽ về trong thời gian ngắn. Chờ đến lúc , lẽ cũng đủ điều kiện ly hôn hai năm ly theo quy định của pháp luật.]

Ở bệnh viện chúng , ngoài thì chỉ một nữ y tá lớn hơn vài tuổi đăng ký tham gia.

Sau khi lên xe, chị chủ động xuống bên cạnh .

Và bắt đầu kể về lý do tình nguyện chi viện.

"Bố con bé khi sa thải thì suốt ngày chỉ ở nhà cắm mặt chơi game, bảo làm cho con bữa cơm cũng chẳng chịu, chị tức quá nên mới đòi ly hôn. Bây giờ ly hôn khó khăn quá, nếu chị công ăn việc làm định, thì chắc quyền nuôi con thuộc về chị ."

"Để ly hôn, chị bỏ lỡ kỳ thi thăng chức y tá trưởng, suýt chút nữa còn để xảy sai sót trong công việc. Nếu vì đứa nhỏ hiểu chuyện, lẽ nửa năm qua chị gồng gánh nổi nữa ."

"Chị làm thủ tục chuyển trường cho con, để nó tránh xa cha tồi tệ ."

"Lẽ ly hôn xong chị thấy nhẹ nhõm mới đúng, nhưng chẳng hiểu chị cứ thấy bứt rứt yên. May mà nhờ đợt chi viện nên mới cơ hội tạm rời xa thành phố một thời gian, nếu chắc chị trầm cảm mất thôi..."

Lời của chị Đào khơi dậy sự đồng cảm sâu sắc trong .

Bởi vì chỉ những thực sự trải qua mới hiểu .

Đôi khi, việc rời bỏ nơi quá quen thuộc chính là một cách để tự cứu lấy bản .

Chỉ là để cho thể hít thở một chút khí tự do mà thôi.

8.

Trấn Dương Chí ba bề là núi.

Nhà ga xe lửa gần nhất cũng cách đó hơn hai trăm cây .

Chúng đổi liên tục vài loại phương tiện giao thông.

Cuối cùng cũng đến nơi buổi chiều ngày thứ hai khi xuất phát.

Bệnh viện ở trấn Dương Chí là do nhà nước đầu tư cải tạo từ vài năm .

Nếu so sánh với những kiến trúc khác tại đây.

Ngôi bệnh viện mới trông vẻ lạc lõng.

Vì địa thế hẻo lánh, điều kiện vật chất vô cùng thiếu thốn.

Nơi đây thường chỉ đúng hai bác sĩ túc trực quanh năm.

Vậy mà giờ đây gặp một vụ sạt lở đất.

Điều đó làm cho bệnh viện vốn dĩ vắng bỗng chốc trở nên đông đúc.

Lúc thấy chúng , hai vị bác sĩ ở đây suýt chút nữa thì bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thu-gui-ngay-hom-qua/chuong-7.html.]

Đường xá xa xôi khiến ai nấy đều mệt lử.

khi chứng kiến đa những thương chỉ xử lý vết thương một cách sơ sài.

Mọi trong đội y tế ai bảo ai.

Tiện tay đặt hành lý sang một bên, họ vội vàng bắt tay cứu chữa.

Chúng làm việc liên tục hơn ba tiếng đồng hồ.

Mới thể xử lý xong xuôi cho tất cả các bệnh nhân thương.

Hai vị bác sĩ nét mặt đặc trưng của địa phương.

Họ giúp chúng mang hành lý một tòa nhà nhỏ hai tầng trong bệnh viện.

"Tòa nhà vốn dĩ dùng làm khu nội trú, nhưng dân ở đây khá bài xích bệnh viện, hầu như ai đây cả. Điều kiện ở nhà dân còn chẳng bằng ở bệnh viện nữa, các bạn là của nhà nước cử đến giúp đỡ chúng , về mặt sinh hoạt chúng sẽ cố gắng hết sức để các bạn thoải mái một chút."

Tôi và chị Đào phân ở chung một phòng.

Lúc dọn dẹp đồ đạc, chị Đào vẻ khá phấn chấn:

"Tô Thính , điều kiện ở đây hơn chị tưởng tượng nhiều đấy, lát nữa chị chụp vài tấm ảnh gửi cho con trai, để thằng bé khỏi lo lắng khi còn nhỏ tuổi thế ..."

Chị Đào sớm .

Nơi ở của chúng quả thật tệ.

vì vấn đề địa hình nên việc cấp nước ở đây định.

Đến cả nước sạch để nấu ăn chúng còn chẳng tìm , gì tới việc nước để tắm rửa những mệt mỏi .

Hơn nữa tín hiệu ở đây cũng chập chờn.

Điện thoại gọi .

Mà cuộc gọi đến cũng chỉ kịp đôi ba câu.

So với sự sốt sắng của chị Đào, tỏ bình thản hơn nhiều.

Cả gia đình đều là bác sĩ.

Năm năm , vì liên tục thực hiện hai ca đại phẫu.

Bố vì làm việc quá sức dẫn đến nhồi m.á.u cơ tim, ngã xuống ngay trong phòng phẫu thuật.

Mẹ thể chấp nhận sự của bố.

Bốn năm , bà nước ngoài làm viện trợ y tế, một năm cũng chẳng gọi mấy cuộc điện thoại.

Bà vốn định sẽ về khi tổ chức đám cưới.

cuối cùng đám cưới diễn .

Bà cũng chỉ một câu:

"Con đến tuổi thể tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời , là do con chọn, bất kể con ở bên , đều ủng hộ quyết định của con."

Trên đường đến đây, gửi cho một email.

Kể cho bà về tình hình hiện tại của .

Sau khi gửi tin nhắn đó cho Chu Thời Dục.

Loading...